Soạn bài Kể lại một truyện cổ tích bằng lời một nhân vật SGK Ngữ văn 6 tập 2 Kết nối tri thức với cuộc sống chi tiếtSoạn bài Kể lại một truyện cổ tích bằng lời một nhân vật chi tiết SGK ngữ văn 6 tập 2 Kết nối tri thức với cuộc sống với đầy đủ lời giải tất cả các câu hỏi và bài tập Tổng hợp đề thi giữa kì 2 lớp 6 tất cả các môn - Kết nối tri thức Toán - Văn - Anh - KHTN... Đề bài Trả lời câu hỏi trang 46 SGK Văn 6 Kết nối tri thức với cuộc sống Sau một thời gian làm việc chăm chỉ, em đã có bài viết kể lại một truyện cổ tích bằng lời một nhân vật. Nhiệm vụ của em bây giờ là tiếp tục “đóng vai” nhân vật để kể lại câu chuyện bằng giọng nói, cử chỉ, điệu bộ,… phù hợp. Nhưng làm thế nào để câu chuyện hay hơn, hấp dẫn hơn và nhận được những phản hồi tích cực từ phía người nghe? Và nếu có những góp ý cho phần trình bày của em, em sẽ đón nhận và hồi đáp ra sao? Khi nghe bạn trình bày, em cần lắng nghe và phản hồi như thế nào cho phù hợp, hiệu quả? Video hướng dẫn giải Phương pháp giải - Xem chi tiết 1. TRƯỚC KHI NÓI a. Chuẩn bị nội dung nói - Chọn truyền thuyết và ngôi kể. - Tóm tắt truyện. - Xác định từ ngữ then chốt và giọng kể thích hợp. b. Tập luyện Để có bài nói tốt, em cần tập luyện trước khi trình bày trước lớp. Tập luyện nhiều giúp em tự tin hơn. Em có thể lựa chọn hoặc kết hợp một trong hai hình thức tập luyện sau: - Tập trình bày một mình trước gương. - Tập trình bày trước nhóm bạn hoặc người thân và lắng nghe các ý kiến nhận xét, góp ý để hoàn thiện bài nói. 2. TRÌNH BÀY BÀI NÓI Khi trình bày bài nói, ngoài một số kĩ năng đã được học ở các bài trước, em nên chủ ý một số điều sau: - Tuỳ theo nhân vật mà em đóng vai, nội dung câu chuyện được kể mà có cách trình bày (giọng kề, cử chỉ,...) phù hợp. - Cố gắng đóng vai nhân vật mà em lựa chọn, sử dụng hiệu quả ngôn ngữ cơ thể (động tác, điệu bộ, khẩu hình, nét mặt,... ) để câu chuyện được kể sinh động, hấp dẫn. Tăng cường tương tác để lôi cuốn người nghe. - Giọng kể cần thay đổi linh hoạt cho phù hợp với lời người kể chuyện và lời của mỗi nhân vật, nội dung kể cần tập trung vào những sự việc, chi tiết độc đáo, thú vị, tránh cách kể chuyện đều đều, gây cảm giác buồn tẻ. 3. SAU KHI NÓI - Người nghe: Trao đổi về bài nói với tinh thần xây dựng và tôn trọng. Có thể trao đổi một số nội dung như: + Điều hấp dẫn, thú vị của câu chuyện. + Những sự việc, chi tiết còn chưa rõ trong bài nói. - Người nói: Lắng nghe, phản hồi những ý kiến của người nghe với tinh thần cầu thị: + Tiếp thu những ý kiến góp ý mà em cho là xác đáng. + Giải thích thêm về những sự việc, chi tiết mà người nghe còn chưa rõ. Lời giải chi tiết Bài tham khảo 1: Kính chào thầy cô và các bạn. Tên khai sinh của tôi là...... Tuy nhiên, để phù hợp với chủ đề bài nói hôm nay của mình, Tôi là nhân vật người em trong câu chuyện Cây khế. Đầu tiên, xin giới thiệu đôi nét về gia cảnh và thân thế tôi như thế này: Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân. Vì chăm chỉ làm lụng nên bố mẹ tội cũng có bát ăn bát để, hi vọng sau này cho anh em tôi làm vốn sinh nhai. Nhưng rồi cha mẹ tôi mất đột ngột. Anh trai tôi đã không làm như lời cha mẹ dặn trước lúc lâm chung là chia đều tài sản cho hai anh em mà chiếm hết gia tài, chỉ để lại cho tôi một túp lều nhỏ và cây khế còi cọc ở góc vườn. Tôi chấp nhận mà không hề kêu ca, than phiền gì. Hằng ngày, tôi phải mò cua bắt ốc, cày thuê, cuốc mướn để sống. Cây khế trở thành tài sản quý giá nhất và là người bạn thân thiết của tôi. Tôi chăm sóc nó chu đáo, tận tình như người bạn. Vì vậy mà cây khế lớn rất nhanh và chẳng bao lâu đã ra hoa kết quả. Đến mùa khế chín, những chùm khế chín vàng óng, thơm lừng báo hiệu một mùa khế bội thu. Không thể nào nói hết được niềm hạnh phúc của mọi người trong gia đình tôi. Tôi đã đan những chiếc sọt để ngày mai đem khế ra chợ đổi lấy gạo. Sáng hôm đó, khi vừa thức dậy, tôi đã nhìn thấy trên cây khế có một con chim to với bộ lông sặc sỡ đang ăn những quả khế chín. Lòng tôi đau như cắt. Tôi chạy đến dưới gốc cây và nói: “Chim ơi! Ngươi ăn khế của ta thì gia đình ta biết lấy gì để sống?”. Chim bỗng ngừng ăn và cất tiếng trả lời: “Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng”. Nói rồi chim bay đi. Tôi không tin lắm vào chuyện lạ lùng đó nhưng vẫn bảo vợ may cho mình một chiếc túi ba gang. Sáng hôm sau, chim đến từ sớm và đưa tôi ra một hòn đảo nhỏ giữa biển. Tôi không thể tin vào những gì hiện ra trước mắt. Cả hòn đảo toàn vàng bạc châu báu chất đống. Cả hòn đảo ánh lên màu vàng làm tôi bị lóa mắt. Không hề có một bóng người. Tôi cảm thấy lo sợ, cứ đứng yên một chỗ. Nhưng rồi chim vỗ cánh và giục giã: “Anh hãy lấy vàng bạc, châu báu vào túi, rồi tôi đưa về.”. Lúc đó tôi mới dám nhặt vàng cho vào đầy túi ba gang rồi lên lưng chim để trở về đất liền. Từ đó, gia đình tôi không còn phải ăn đói mặc rách nữa. Tôi dựng một căn nhà khang trang ngay trong khu vườn, nhưng vẫn giữ lại túp lều và cây khế. Tôi dùng số của cải đó chia cho những người dân nghèo khổ trong làng. Cũng không hiểu sao từ bữa đó, chim không còn đến ăn khế nữa. Cây khế bây giờ đã to lớn, toả bóng mát xuống cả một góc vườn. Mùa khế nào tôi cũng chờ chim thần đến để bày tỏ lòng biết ơn. Tiếng lành đồn xa, câu chuyện lan đến tai người anh trai tôi. Một sáng, anh đến nhà tôi rất sớm. Đây là lần đầu tiên anh tới thăm tôi kể từ ngày bố mẹ mất. Anh đòi tôi đổi toàn bộ gia sản của anh lấy túp lều và cây khế. Tôi rất buồn khi phải chia tay với căn nhà và cây khế. Nhưng trước lời cầu khẩn của anh, tôi đành bằng lòng. Cả gia đình anh chuyển về túp lều cũ của tôi. Ngày nào anh cũng ra dưới gốc khế chờ chim thần đến. Mùa khế chín, chim cũng trở về ăn khế. Vừa thấy chim, anh tôi đã khóc lóc, kêu gào thảm thiết và đòi chim phải trả vàng. Chim cũng hứa sáng mai sẽ đưa anh tôi ra đảo vàng và dặn may túi ba gang. Tối hôm đó, anh tôi thức cả đêm để may túi mười gang ngày mai đi lấy vàng. Sáng hôm sau, vừa ra tới đảo vàng, anh tôi đã hoa mắt bởi vàng bạc châu báu của hòn đảo. Anh tôi vội nhét vàng vào đầy túi mười gang, vào túi quần, túi áo và mồm cũng ngậm vàng nữa. Trên đường trở về nhà, chim nặng quá, kêu anh tôi vứt bớt vàng xuống biển cho đỡ nặng. Vốn tính tham lam, anh không những không vứt bớt xuống mà còn bắt chim bay nhanh hơn. Nặng quá, chim càng lúc càng mệt. Đôi cánh trở nên quá sức, yếu dần. Cuối cùng, không còn gắng được nữa, chim chao đảo rồi hất luôn anh tôi xuống biển cùng với số vàng. Tôi trở lại sống ở nhà cũ, cùng túp lều và cây khế. Nhưng chim thần không bao giờ còn quay trở lại nữa… Anh trai tôi đã không thể quay trở về chỉ vì lòng tham vô đáy. Một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng tôi. Trên đây là phần trình bày của tôi, rất mong lắng nghe những ý kiến nhận xét và góp ý của mọi người. Xin trân trọng cảm ơn.
Xem thêm
Bài tham khảo 2
Bài tham khảo 3
Kính chào thầy cô và các bạn. Tên khai sinh của tôi là...... Tuy nhiên, để phù hợp với chủ đề bài nói hôm nay của mình, Tôi là nhân vật Tấm trong câu chuyện Tấm Cám. Tên tôi là Tấm. Hôm nay, tôi rất vui khi được kể lại câu chuyện về cuộc đời mình – câu chuyện mà nhiều người vẫn gọi là truyện Tấm Cám. Trước hết, tôi xin kể đôi nét về hoàn cảnh của mình. Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân bình thường. Khi còn nhỏ, tôi sống rất hạnh phúc bên cha mẹ. Nhưng chẳng bao lâu sau, mẹ tôi qua đời. Cha tôi sau đó lấy thêm vợ mới và sinh ra Cám – người em cùng cha khác mẹ với tôi. Từ khi mẹ kế bước vào nhà, cuộc sống của tôi dần thay đổi. Mẹ kế và Cám thường đối xử rất tệ với tôi. Họ bắt tôi làm hết mọi việc trong nhà, từ quét dọn, nấu cơm, giặt giũ cho đến chăn trâu, gánh nước. Dù phải làm việc vất vả suốt ngày, tôi vẫn cố gắng nhẫn nhịn và chăm chỉ làm việc. Một hôm, mẹ kế sai tôi và Cám ra đồng bắt tôm tép. Tôi chăm chỉ làm việc nên giỏ nhanh chóng đầy tôm tép, còn Cám thì mải rong chơi. Khi thấy giỏ của tôi đầy, Cám liền nghĩ ra kế lừa tôi. Nó bảo tôi xuống ao tắm cho sạch rồi hãy về. Khi tôi vừa xuống nước, Cám nhanh tay trút hết tôm tép của tôi sang giỏ của nó rồi chạy về trước. Khi lên bờ, thấy giỏ trống rỗng, tôi buồn tủi vô cùng và ngồi khóc nức nở. Đúng lúc ấy, Bụt hiện lên hỏi tôi vì sao khóc. Tôi kể lại mọi chuyện, Bụt liền bảo tôi xem trong giỏ còn gì không. May mắn thay, trong giỏ vẫn còn một con cá bống nhỏ. Bụt dặn tôi mang cá bống về nuôi trong giếng và mỗi ngày gọi nó lên cho ăn. Tôi làm theo lời Bụt dặn và coi cá bống như một người bạn thân thiết. Thế nhưng mẹ con Cám đã phát hiện ra chuyện đó. Họ lừa tôi đi chăn trâu xa rồi bắt cá bống lên làm thịt. Khi biết cá bống đã bị giết, tôi đau buồn vô cùng. Một lần nữa Bụt lại hiện lên, khuyên tôi nhặt xương cá bống đem chôn dưới bốn chân giường. Ít lâu sau, nhà vua mở hội lớn để mọi người đến vui chơi. Tôi cũng rất muốn đi xem hội, nhưng mẹ kế lại trộn thóc với gạo rồi bắt tôi phải nhặt cho xong mới được đi. Tôi buồn bã ngồi nhặt thì Bụt lại hiện lên giúp đỡ. Nhờ đàn chim sẻ giúp sức, tôi nhanh chóng nhặt xong thóc gạo. Bụt còn cho tôi một bộ quần áo đẹp cùng đôi giày xinh xắn để đi dự hội. Tôi vui mừng mặc quần áo đẹp rồi lên đường đi hội. Nhưng trên đường đi, khi qua một chiếc cầu nhỏ, tôi vô tình đánh rơi một chiếc giày xuống nước. Nhà vua đi ngang qua nhặt được chiếc giày ấy và nghĩ rằng chủ nhân của chiếc giày chắc hẳn là một cô gái rất xinh đẹp. Vua liền ra lệnh cho các cô gái trong vùng thử giày. Khi đến lượt tôi, chiếc giày vừa khít với chân tôi. Nhà vua rất vui mừng và quyết định đón tôi vào cung làm hoàng hậu. Nhưng cuộc sống của tôi vẫn chưa thật sự yên bình. Mẹ con Cám nhiều lần tìm cách hãm hại tôi. Tuy vậy, nhờ sự giúp đỡ của Bụt và sự kiên cường của bản thân, tôi đã nhiều lần vượt qua nguy hiểm. Cuối cùng, tôi được trở lại làm người và sống hạnh phúc bên nhà vua. Câu chuyện cuộc đời tôi là minh chứng rằng người hiền lành, chăm chỉ và lương thiện cuối cùng sẽ được đền đáp xứng đáng, còn những kẻ độc ác và tham lam sớm muộn cũng phải nhận lấy hậu quả. Trên đây là câu chuyện của tôi. Rất mong nhận được những ý kiến nhận xét và góp ý của thầy cô và các bạn. Xin chân thành cảm ơn các bạn đã lắng nghe Kính chào thầy cô và các bạn Hôm nay tôi xin kể lại câu chuyện về cuộc đời mình – câu chuyện mà mọi người thường biết đến với tên gọi “Thạch Sanh – Lý Thông”. Tôi vốn là Thái tử trên thiên đình, con trai của Ngọc Hoàng. Khi thấy dưới trần gian có một đôi vợ chồng già hiền lành, chăm chỉ nhưng mãi vẫn chưa có con, Ngọc Hoàng đã cho tôi xuống đầu thai làm con của họ để đem lại niềm vui cho tuổi già của ông bà. Mẹ tôi mang thai rất lâu, mãi nhiều năm sau mới sinh ra tôi. Không lâu trước đó, cha tôi lâm bệnh nặng rồi qua đời. Mẹ tôi phải một mình nuôi tôi khôn lớn. Bà đặt cho tôi cái tên Thạch Sanh, mong tôi lớn lên mạnh mẽ như đá núi. Nhưng niềm hạnh phúc ngắn ngủi ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Khi tôi vừa lớn lên thì mẹ tôi cũng qua đời. Từ đó, tôi sống một mình trong túp lều nhỏ dựng dưới gốc đa cổ thụ. Gia tài duy nhất mà cha để lại cho tôi chỉ là một chiếc búa dùng để chặt củi. Hằng ngày, tôi vào rừng đốn củi đem ra chợ bán để kiếm sống qua ngày. Thấy tôi sống hiền lành và chăm chỉ, Ngọc Hoàng đã sai các thiên thần xuống dạy cho tôi đủ mọi phép võ nghệ và nhiều phép thần thông. Nhờ vậy, tuy sống một mình nhưng tôi vẫn khỏe mạnh và có thể tự bảo vệ bản thân. Một ngày nọ, có người bán rượu tên là Lý Thông đi ngang qua chỗ tôi. Thấy tôi gánh một gánh củi rất lớn, hắn liền lân la làm quen rồi ngỏ ý muốn kết nghĩa anh em. Vì mồ côi cha mẹ từ nhỏ, rất khao khát có người thân bên cạnh nên tôi vui vẻ nhận lời. Từ đó, tôi gọi Lý Thông là anh và chuyển về sống cùng mẹ con hắn. Một hôm, khi tôi vừa đi đốn củi về, thấy trong nhà dọn sẵn mâm cơm thịnh soạn. Tôi chưa hiểu có chuyện gì thì Lý Thông nói với tôi rằng đêm nay đến lượt hắn đi canh miếu thờ ngoài làng, nhưng vì bận nấu rượu nên nhờ tôi đi canh thay. Tôi vốn thật thà nên nhận lời ngay mà không hề nghi ngờ. Đến nửa đêm, khi tôi đang lim dim ngủ thì bỗng nghe tiếng động dữ dội. Một con khổng lồ xuất hiện, nhe nanh giơ vuốt lao về phía tôi. Tôi lập tức cầm búa chống trả. Con quái vật liên tục dùng phép biến hóa, khi ẩn khi hiện, nhưng tôi vẫn kiên cường chiến đấu. Sau một hồi giao đấu quyết liệt, cuối cùng tôi cũng chém chết được con chằn tinh. Khi chết, nó hiện nguyên hình là một con trăn khổng lồ và để lại một bộ cung bằng vàng. Tôi chặt đầu con quái vật mang về báo cho Lý Thông. Nhưng không ngờ hắn lại nói rằng con trăn ấy là vật nuôi của nhà vua, nếu biết tôi giết nó thì chắc chắn sẽ bị tội chết. Hắn khuyên tôi nên trốn đi ngay trong đêm. Vì quá tin tưởng người anh kết nghĩa, tôi nghe theo lời hắn và quay trở lại túp lều dưới gốc đa sống như trước. Một hôm, khi đang ngồi dưới gốc đa, tôi bỗng nhìn thấy một con đại bàng khổng lồ đang quắp một cô gái bay ngang qua. Không kịp suy nghĩ, tôi liền giương cung tên vàng bắn trúng cánh con đại bàng. Nó bị thương nhưng vẫn cố bay về phía một hang núi sâu. Lần theo vết máu, tôi tìm được hang ổ của nó. Đúng lúc ấy, trong vùng đang mở hội lớn. Tôi đến xem hội thì lại gặp Lý Thông. Hắn cho biết nhà vua đang cho quân đi tìm công chúa bị đại bàng bắt mất. Tôi thật thà kể rằng mình đã bắn bị thương con đại bàng và biết nơi nó ở. Lý Thông lập tức nhờ tôi dẫn đường. Khi đến cửa hang, tôi xin được xuống hang cứu công chúa. Quân lính buộc dây quanh người tôi rồi thả xuống. Dưới đáy hang tối tăm, con đại bàng hiện nguyên hình là một con yêu quái hung dữ. Dù bị thương nhưng nó vẫn lao vào tấn công tôi. Tôi nhanh chóng dùng cung tên bắn mù mắt nó rồi dùng búa chém chết con quái vật. Sau đó tôi buộc dây vào người công chúa và ra hiệu cho quân lính kéo lên. Nhưng khi chờ họ thả dây xuống cứu mình, tôi mới phát hiện cửa hang đã bị lấp kín. Lúc ấy tôi mới hiểu rằng mình đã bị Lý Thông phản bội Trong hang sâu, tôi cố tìm đường thoát thân. Đi đến cuối hang, tôi nhìn thấy một chàng trai bị nhốt trong chiếc cũi sắt. Tôi dùng cung tên phá tan cũi và cứu chàng ra. Chàng cho biết mình là thái tử con vua Thủy Tè. Để trả ơn cứu mạng, chàng mời tôi xuống thủy cung chơi. Vua Thủy Tề vô cùng cảm kích và muốn tặng tôi nhiều vàng bạc châu báu, nhưng tôi chỉ xin một cây đàn thần rồi trở về gốc đa sống như trước. Không lâu sau, tôi bỗng bị quân lính của nhà vua bắt giam vào ngục. Họ nói rằng của cải trong kho vua bị mất trộm và được tìm thấy gần nơi tôi ở. Tôi bị nghi là kẻ trộm. Trong ngục tối, tôi buồn bã đem cây đàn thần ra gảy. Tiếng đàn vang lên da diết và bay tới tận hoàng cung. Khi nghe tiếng đàn, công chúa - người tôi từng cứu – bỗng bật cười và nói lại được. Trước đó nàng đã bị câm từ ngày được cứu khỏi hang đại bàng. Nhà vua liền cho gọi người đánh đàn vào cung. Trước mặt mọi người, tôi kể lại toàn bộ sự thật: từ chuyện chém chằn tinh, giết đại bàng, cứu công chúa cho đến việc bị Lý Thông lừa gạt. Nghe xong, nhà vua vô cùng tức giận và cho bắt mẹ con Lý Thông giam lại. Tuy vậy, tôi không nỡ trả thù nên xin tha cho họ. Nhưng khi họ vừa rời khỏi kinh thành thì bị trời nổi sấm sét đánh chết và hóa thành bọ hung. Sau đó, nhà vua gả công chúa cho tôi. Đám cưới được tổ chức rất long trọng. Các hoàng tử của mười tám nước trước kia từng cầu hôn công chúa nhưng bị từ chối nên kéo quân sang gây chiến. Tôi không muốn chiến tranh xảy ra nên chỉ lấy cây đàn thần ra gảy. Tiếng đàn cất lên khiến quân lính các nước hiểu ra lẽ phải và không còn ý định đánh nhau nữa. Sau đó, tôi cho dọn một bữa cơm thết đãi họ. Dù chỉ là một niêu cơm nhỏ, nhưng quân lính ăn mãi vẫn không hết vì đó là niêu cơm thần. Tất cả đều khâm phục và xin hàng rồi rút quân về nước. Về sau, vì nhà vua không có con trai nối ngôi nên đã truyền ngôi cho tôi. Tôi trở thành vua và cố gắng cai trị đất nước thật công bằng, để nhân dân được sống trong cảnh no ấm và bình yên. Trên đây là câu chuyện về cuộc đời tôi Câu chuyện ấy nhắc nhở mọi người rằng người hiền lành, lương thiện cuối cùng sẽ được đền đáp xứng đáng, còn những kẻ gian ác, tham lam sớm muộn cũng phải chịu hậu quả. Xin chân thành cảm ơn các bạn đã lắng nghe Tên đây là câu chuyện của tôi.
Xem thêm
Bài tham khảo 2
Bài tham khảo 3
|


Danh sách bình luận