Soạn bài Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em Bài 3 SGK Ngữ văn 6 tập 1 Kết nối tri thức với cuộc sống chi tiết

Soạn bài Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em Bài 3 chi tiết SGK ngữ văn 6 tập 1 Kết nối tri thức với cuộc sống với đầy đủ lời giải tất cả các câu hỏi và bài tập

Tổng hợp đề thi giữa kì 2 lớp 6 tất cả các môn - Kết nối tri thức

Toán - Văn - Anh - KHTN...

Đề bài

Trong cuộc sống có trải nghiệm đem lại cho em niềm vui, sự tự hào, hạnh phúc, có trải nghiệm để lại cho em nỗi buồn, sự sợ hãi hoặc tiếc nuối. Nhưng dù có thế nào, từ những trải nghiệm đó, em có thể rút ra những bài học để trưởng thành hơn. Ở bài Tôi và các bạn, em đã được hướng dẫn viết bài văn kể lại một trải nghiệm. Trong bài này, em sẽ tiếp tục viết bài văn chia sẻ kỷ niệm đáng nhớ của bản thân với yêu cầu cao hơn. 

Video hướng dẫn giải

Lời giải chi tiết

Bài tham khảo 1:

     Nhờ vào danh hiệu học sinh Giỏi của tôi năm ngoái mà giờ bố mẹ đã thưởng cho tôi một chuyến đi đến bãi biển Vũng Tàu diễm lệ và xinh đẹp. Hôm ấy, tôi không thể nào diễn tả được cảm xúc của mình: vừa vui mừng, vừa tự hào vì đây là phần thưởng tôi đạt được vì học tốt. A! Xe taxi đến rồi!

       Ngồi trên xe, ngắm đường phố vào sáng sớm, tôi thấy thành phố nơi tôi ở sao mà đẹp thế! Hai bên đường trồng hai hàng cây xanh mát tươi tốt, thẳng tắp như những chú bộ đội đang đi diễu hành… Woa! Cuối cùng chúng tôi cũng đã đến biển rồi đây sao?!? Biển Vũng Tàu mơ mộng nhưng cũng tràn đầy sức sống đã làm tôi đứng mê mẩn nãy giờ. Ôi! cái mùi mằn mặn trong làn gió thổi nhẹ qua làn tóc của tôi cũng đủ cho tôi cảm thấy sung sướng rồi! Khi gia đình tôi nhận phòng, tôi nhìn từ cửa sổ tầng năm mà thấy sao Vũng Tàu hùng vĩ, xinh đẹp thế này! Hôm nay trời thật đẹp, bầu trời trong vắt một màu xanh, không một gợn mây. Có một vài con chim biển đang bay lượn trên trời như muốn nhập bọn với những trò vui của du khách nơi đây! Mặt trời trông như quả bóng lửa rực rỡ giữa một màu xanh trong veo. Khi bố mẹ bảo tôi có thể xuống bãi rồi, tôi mừng rỡ chạy nhanh như gặp phải vàng, tôi đã mong chờ giây phút này lâu lắm rồi! Khi tôi bước xuống làn cát mềm mịn, tôi cảm giác như mình đang đứng trên một tấm thảm màu vàng nhạt bằng nhung vậy! Qua bờ cát mịn một chút là đã chạm những ngọn sóng tràn bờ vấy lên chân. Những ngọn sóng nghịch ngợm từng đợt vỗ đến chân tôi. Nước biển mát thật đấy! Tôi thấy biển như một tấm gương khổng lồ phản chiếu lại hình ảnh của bầu trời. Hình như tôi đạp phải thứ gì đó! A! Là những chiếc vỏ ốc. Nhìn chúng đọng nước biển, lấp lành dưới ánh nắng mặt trời đẹp thật! Cái màu trắng ngà, cái màu đo đỏ, cái màu hồng nhạt,… Nhìn khắp bãi, ngooài vỏ ốc còn có các chiếc dù đủ màu nhìn sống động như có những cây kẹo mút khổng lồ vậy!

      Các du khách ở đây đa số là người nước ngoài, họ rất vui vẻ và thân thiện. Họ chơi những trò chơi thể thao, trông rất vui như: bóng chuyền,… Nếu đã nói đến biển, người ta sẽ nghĩ ngay đến hải sản. Vì thế đến biển Vũng Tàu mà không ăn hải sản thì uổng lắm! Bố dẫn tôi và gia đình vào một tiệm bình dân trên bãi để ăn: nghêu, tôm, mực, cua,… Ngon quá! Đã xế chiều, gia đình tôi về khách sạn để nghỉ ngơi và chuẩn bị hành lí đi về. Nhìn ra ngoài, tôi thấy một bầu trời ửng đỏ. Mẹ tôi bảo đấy là trời đang nấu cơm. Khác với buổi sáng, trời vào hoàng hôn trên biển có vài đám mây đủ màu trôi bồng bềnh. Trông chúng như những cây kẹo bông gòn màu sắc mà mẹ mua cho tôi khi tôi còn nhỏ. Biển thì phẳng lặng, trầm tính hơn biển vào sáng. Trển bãi cũng ít người tắm vì họ cũng như chúng tôi, đều về nghỉ ngơi cả rồi… Đã đến giờ chúng tôi phải về. Trước khi lên xe, tôi nhìn biển và cảm thấy cảm kích vì đất nước Việt Nam đã có những danh lam thắng cảnh trong đó có nơi tôi đang nghỉ mát - biển Vũng Tàu.

       Tôi sẽ cố gắng học tốt để bố mẹ cho tôi đến đây một lần nữa để tôi có thể thưởng thức bầu không gian hùng vĩ. Hình ảnh bãi biển Vũng Tàu đẹp như tranh và đầy sức sống này sẽ mãi mãi in sâu vào trái tim cũng như tâm hồn tôi như một kỉ miệm đẹp và đáng nhớ trong kì nghỉ hè năm lớp Sáu. Hẹn gặp lại năm sau đấy, Vũng Tàu ơi!

Xem thêm
Bài tham khảo 2
Bài tham khảo 3

     Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng nhớ. Có những trải nghiệm mang lại niềm vui, niềm tự hào, nhưng cũng có những trải nghiệm khiến chúng ta lo lắng, sợ hãi hoặc cảm thấy hối hận. Dù là vui hay buồn, những kỉ niệm ấy đều để lại trong lòng chúng ta những bài học quý giá, giúp ta trưởng thành hơn từng ngày. Đối với em, có một trải nghiệm tuy không quá lớn lao nhưng lại khiến em nhớ mãi. Đó là lần em mạnh dạn tham gia một cuộc thi ở trường, một trải nghiệm đã mang lại cho em nhiều cảm xúc và giúp em học được bài học về sự tự tin và cố gắng.

     Hôm đó, trong giờ sinh hoạt lớp, cô giáo thông báo rằng nhà trường sẽ tổ chức một cuộc thi kể chuyện dành cho học sinh trong khối. Khi nghe tin ấy, nhiều bạn trong lớp tỏ ra rất hào hứng, còn em thì lại cảm thấy hơi lo lắng. Từ trước đến nay, em vốn là người khá rụt rè, ít khi đứng trước đông người để nói chuyện, vì vậy ý nghĩ phải lên sân khấu kể chuyện trước thầy cô và nhiều bạn học khiến em cảm thấy rất hồi hộp. Ban đầu em định sẽ không tham gia, nhưng sau khi nghe cô giáo động viên và thấy các bạn nhiệt tình đăng ký, em bắt đầu suy nghĩ lại. Em tự nhủ rằng nếu cứ mãi sợ hãi thì mình sẽ không bao giờ có cơ hội thử sức và vượt qua bản thân. Nghĩ vậy, em đã lấy hết can đảm để đăng ký tham gia cuộc thi. Những ngày sau đó, em bắt đầu chuẩn bị cho phần thi của mình. Em chọn một câu chuyện mà mình yêu thích rồi dành nhiều thời gian để luyện tập. Mỗi buổi tối sau khi học xong bài, em lại đứng trước gương tập kể lại câu chuyện ấy, cố gắng điều chỉnh giọng nói sao cho rõ ràng và truyền cảm hơn. Có những lúc em kể chưa trôi chảy, còn quên mất một vài chi tiết, khiến em cảm thấy khá nản. Tuy nhiên, bố mẹ luôn động viên em rằng chỉ cần cố gắng hết sức thì dù kết quả thế nào cũng đáng tự hào. Nhờ những lời khích lệ ấy, em càng quyết tâm luyện tập nhiều hơn để có thể tự tin bước lên sân khấu. Ngày diễn ra cuộc thi cuối cùng cũng đến. Khi bước vào hội trường, nhìn thấy đông thầy cô và các bạn ngồi phía dưới, tim em bắt đầu đập nhanh hơn vì hồi hộp. Khi đến lượt mình, em bước lên sân khấu với cảm giác vừa lo lắng vừa căng thẳng. Trong những giây phút đầu tiên, em có chút run rẩy và suýt quên mất những gì mình đã chuẩn bị. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt động viên của cô giáo và các bạn, em dần bình tĩnh lại và bắt đầu kể câu chuyện của mình một cách tự nhiên hơn. Càng kể, em càng cảm thấy tự tin và thoải mái hơn. Khi kết thúc phần thi, em nghe thấy những tràng vỗ tay từ phía dưới, lúc đó em cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và vui mừng. Cuối cùng, em không đạt giải cao trong cuộc thi, nhưng em vẫn cảm thấy rất hạnh phúc. Điều quan trọng đối với em không phải là giải thưởng, mà là việc em đã dám vượt qua sự rụt rè của bản thân để thử sức với một điều mới mẻ. Trải nghiệm ấy giúp em nhận ra rằng đôi khi nỗi sợ hãi chỉ tồn tại trong suy nghĩ của chúng ta, và chỉ khi dám bước ra khỏi sự e dè ấy thì chúng ta mới có thể khám phá được khả năng của chính mình.

     Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em vẫn cảm thấy rất tự hào vì mình đã dũng cảm thử sức. Trải nghiệm đó đã dạy em một bài học quý giá rằng trong cuộc sống, chúng ta không nên sợ thất bại hay ngại thử những điều mới. Chỉ cần có đủ quyết tâm và cố gắng, mỗi người đều có thể vượt qua giới hạn của bản thân và trở nên tự tin hơn trên con đường trưởng thành.

     Mỗi người khi lớn lên đều sẽ trải qua rất nhiều kỉ niệm khác nhau, có kỉ niệm chỉ thoáng qua nhưng cũng có kỉ niệm khiến ta nhớ mãi không quên. Có những trải nghiệm mang đến niềm vui, niềm hạnh phúc và cả sự tự hào, nhưng cũng có những trải nghiệm khiến ta lo lắng, sợ hãi hoặc cảm thấy tiếc nuối khi nghĩ lại. Chính những điều đã từng xảy ra ấy đã góp phần tạo nên những bài học quý giá, giúp chúng ta hiểu thêm về bản thân và trưởng thành hơn sau mỗi lần trải nghiệm.Tuy nhiên, dù cảm xúc là gì thì những trải nghiệm ấy đều giúp chúng ta rút ra bài học và trưởng thành hơn. Đối với em, có một kỉ niệm tuy đã xảy ra cách đây khá lâu nhưng mỗi khi nhớ lại em vẫn còn cảm thấy hồi hộp. Đó là lần em suýt gặp nguy hiểm khi cùng các bạn đến gần một công trình đang xây dựng chỉ vì sự tò mò và bất cẩn của mình.

     Hôm đó là một buổi chiều sau giờ học, thời tiết khá mát mẻ nên em cùng vài người bạn trong xóm rủ nhau ra ngoài đi dạo và trò chuyện. Khi đi ngang qua một khu đất đang xây dựng, chúng em nhìn thấy rất nhiều vật liệu như gạch, cát, xi măng và những thanh sắt dài được xếp thành từng đống. Khung cảnh ấy khiến chúng em cảm thấy tò mò vì trước đó chưa từng nhìn thấy một công trình xây dựng ở khoảng cách gần như vậy. Mặc dù ở xung quanh có treo những tấm biển cảnh báo nguy hiểm nhưng vì quá hiếu kì nên chúng em vẫn rủ nhau tiến lại gần để nhìn cho rõ hơn. Lúc ấy em chỉ nghĩ rằng đứng xem một lúc rồi sẽ đi ngay nên hoàn toàn không nghĩ đến việc nơi đó có thể rất nguy hiểm. Trong lúc bước đi giữa những đống vật liệu xây dựng, em vừa quan sát xung quanh vừa trò chuyện với các bạn nên không chú ý đến những viên gạch nằm rải rác dưới đất. Bất ngờ, chân em trượt phải một viên gạch tròn khiến cơ thể mất thăng bằng và loạng choạng suýt ngã nhào vào đống vật liệu bên cạnh. Mọi việc xảy ra quá nhanh khiến em vô cùng hoảng sợ, tim đập mạnh và đầu óc gần như trống rỗng vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. May mắn thay, một chú công nhân đang làm việc gần đó đã kịp thời chạy lại và giữ em đứng vững trước khi em ngã xuống. Sau khi đỡ em dậy, chú nhẹ nhàng nhắc nhở rằng khu vực công trình đang thi công rất nguy hiểm, vì ở đó có nhiều vật liệu nặng và sắc nhọn, nếu không cẩn thận thì rất dễ bị ngã hoặc bị thương.

     Sau khi bình tĩnh lại, em vừa sợ vừa xấu hổ vì nhận ra rằng chỉ vì một chút tò mò và bất cẩn mà mình đã đặt bản thân vào một tình huống nguy hiểm. Em cùng các bạn nhanh chóng rời khỏi khu vực công trình, trong lòng vẫn còn cảm thấy lo lắng khi nhớ lại khoảnh khắc suýt bị ngã lúc nãy. Khi về nhà, em đã kể lại toàn bộ sự việc cho bố mẹ nghe. Bố mẹ không trách mắng nhưng đã nhẹ nhàng nhắc nhở rằng những nơi như công trình xây dựng luôn tiềm ẩn nhiều nguy hiểm và chúng em không nên tùy tiện lại gần khi chưa được phép.

     Từ trải nghiệm đó, em đã rút ra cho mình một bài học rất quan trọng. Em hiểu rằng trong cuộc sống, chúng ta cần phải cẩn thận và suy nghĩ kĩ trước khi hành động, không nên vì tò mò hay chủ quan mà bỏ qua những lời cảnh báo xung quanh. Dù đó là một kỉ niệm khiến em sợ hãi khi nhớ lại, nhưng chính trải nghiệm ấy đã giúp em nhận ra nhiều điều và trở nên cẩn thận hơn trong cuộc sống hằng ngày.

Xem thêm
Bài tham khảo 2
Bài tham khảo 3

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 6 Chia Sẻ, Trao Đổi Tài Liệu Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close