20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Thời nắng xanh (Trương Nam Hương) hay nhất

Trương Nam Hương là nhà thơ của những hoài niệm và “Thời nắng xanh” chính là minh chứng tiêu biểu cho hồn thơ tinh tế ấy. Bài thơ khơi gợi lại cả một thời thơ ấu với những kỉ niệm sống trong tình yêu thương của bà.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Trương Nam Hương là nhà thơ của những hoài niệm và “Thời nắng xanh” chính là minh chứng tiêu biểu cho hồn thơ tinh tế ấy. Bài thơ khơi gợi lại cả một thời thơ ấu với những kỉ niệm sống trong tình yêu thương của bà. Bằng giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng, tác giả đã dẫn dắt người đọc đi vào thế giới của quá khứ, nơi những giá trị tinh thần mãi mãi vẹn nguyên.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

“Thời nắng xanh” của Trương Nam Hương là một tiếng lòng tha thiết, đưa người đọc trở về vùng trời ký ức tuổi thơ bên người bà tần tảo. Qua những hình ảnh mộc mạc và chân thực, nhà thơ đã tái hiện thành công sự hy sinh thầm lặng cùng tình yêu thương bao la của bà. Tác phẩm không chỉ là lời tri ân sâu sắc mà còn là sợi dây gắn kết tâm hồn người cháu với cội nguồn quê hương.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Dòng chảy của thời gian có thể xóa nhòa nhiều thứ, nhưng ký ức tuổi thơ bên những người thân yêu thì luôn vẹn nguyên như một miền cổ tích. Trong bài thơ Thời nắng xanh, Trương Nam Hương đã mượn những vần thơ đầy hoài niệm để tái hiện hình tượng người bà tần tảo cùng vùng trời kỷ niệm trong trẻo. Tác phẩm không chỉ là lời tri ân sâu sắc mà còn là sự thức tỉnh về những giá trị cội nguồn thiêng liêng trong mỗi con người.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Nếu mỗi cuộc đời là một cái cây xanh tươi, thì tình yêu thương của bà chính là phần "gốc rễ cũ càng" âm thầm bám sâu vào lòng đất để nâng đỡ những "mầm lá lon ton" vươn tới trời cao. Trong bài thơ “Thời nắng xanh”, Trương Nam Hương đã kể lại câu chuyện về sự chuyển giao thế hệ bằng những hình ảnh vô cùng xúc động và chân thực. Tất cả đều cho thấy một tình yêu bao la, che chở đứa cháu nhỏ trước mọi sóng gió. Tác phẩm không chỉ là một bài thơ, mà là nốt lặng bình yên trong bản hòa ca về tình cảm gia đình thiêng liêng.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng phép đối lập:
Dòng thời gian có thể nhuốm màu tróc lở lên vỏ cây hay tạc những vết chân chim lên đôi mắt người già, nhưng chẳng bao giờ làm phai nhạt đi hơi ấm của tình thân. Trong bài thơ Thời nắng xanh, Trương Nam Hương đã khéo léo đặt sự vất vả, già đi theo thời gian của người bà bên cạnh sự xanh mơn, non nớt của đứa cháu nhỏ. Sự đối lập ấy không hề tạo ra khoảng cách mà lại càng làm nổi bật tầm vóc của sự hy sinh, nơi gốc rễ cũ càng âm thầm dồn nhựa sống cho những mầm lá tươi mẩy vươn cao. Tác phẩm chính là bài ca về lòng biết ơn trước một tình yêu bao la, bất diệt.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng câu hỏi tu từ:
Liệu có bao giờ giữa những bộn bề của cuộc sống trưởng thành, ta chợt dừng lại để tự hỏi điều gì đã nuôi dưỡng tâm hồn mình lớn lên qua bao bão giông? Với Trương Nam Hương, câu trả lời nằm trọn trong những vần thơ đầy hoài niệm của bài thơ Thời nắng xanh. Bằng cách khơi gợi lại hình ảnh người bà tần tảo bên bếp lửa, bên bát canh rau má hay những mụn vải vá viu, tác giả đã dẫn dắt người đọc trở về với cội nguồn thiêng liêng nhất. Bài thơ không chỉ là lời tự sự của một người cháu mà còn là tiếng lòng tri ân gửi đến những người bà đã gánh cả gió chiều để dành cho con trẻ một vòm trời bình yên.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng câu chuyện ngắn:
Người ta kể rằng dưới mái tóc bạc của mỗi người bà đều ẩn giấu một vòm trời cổ tích, nơi những nhọc nhằn hóa thành lời ru và những thiếu thốn hóa thành bát canh ngọt mát. Đến với bài thơ Thời nắng xanh, Trương Nam Hương đã dẫn dắt chúng ta bước vào thế giới ấy qua hình ảnh nắng xiên khoai và những mụn vải vá viu ngày thương khó. Qua ngôn từ giàu sức gợi, tác giả khẳng định rằng dù thời gian có lấy đi sức trẻ của bà, nhưng tình thương bà để lại sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm suốt dọc hành trình khôn lớn của mỗi người.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Bằng danh ngôn:
Nhà văn Jean Paul từng nhận định: “Kỷ niệm là vòm trời duy nhất mà từ đó chúng ta không thể bị đuổi ra”. Với Trương Nam Hương, vòm trời ấy chính là Thời nắng xanh – miền ký ức lấp lánh sắc màu cổ tích dưới bóng dáng của người bà yêu dấu. Từ những mụn vải vá viu đến bát canh rau má ngọt mát suốt dọc tuổi thơ, nhà thơ đã tái hiện một gia tài tinh thần vô giá mà bà đã chắt chiu dành dụm cho cháu. Bài thơ không chỉ là sự hồi tưởng về quá khứ mà còn là nốt lặng đầy nhân văn, khẳng định rằng tình yêu thương của bà chính là gốc rễ vững chãi nhất nuôi dưỡng tâm hồn con người trước mọi bão giông.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng liên hệ thực tế:
Trong nhịp sống hối hả của thời đại số, đôi khi chúng ta mải mê đuổi theo những giá trị hào nhoáng mà vô tình quên mất những gốc rễ thầm lặng đã nuôi dưỡng mình khôn lớn. Thế nhưng, chỉ cần một mùi khói bếp hay một bóng chiều tà cũng đủ sức kéo ta về với miền ký ức trong trẻo mang tên “Thời nắng xanh” của Trương Nam Hương. Bài thơ là một nốt lặng đầy xúc động, đưa người đọc trở về bên người bà tần tảo với bát canh rau má và những mụn vải vá viu. Qua đó, tác giả không chỉ tạc nên bức tranh tuổi thơ mộc mạc mà còn đánh thức lòng biết ơn sâu sắc đối với sự hy sinh vô điều kiện của những người bà, người mẹ.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Bằng liên hệ văn học:
Nếu như trong văn xuôi, Nguyễn Nhật Ánh thường đưa độc giả về miền thơ ấu qua những câu chuyện tình đầu trong trẻo, thì Trương Nam Hương lại chọn cách trở về bằng những vần thơ đẫm vị bùn đất của quê hương. Qua tác phẩm Thời nắng xanh, người đọc bắt gặp một không gian hoài niệm vừa thực, vừa ảo. Sự kết hợp giữa chất liệu hiện thực nghiệt ngã của đời sống nghèo khó và cái nhìn ấm áp, bao dung của tác giả đã tạo nên một bản tình ca cảm động về tình bà cháu. Tác phẩm không chỉ là lời tri ân cá nhân mà còn là tiếng lòng chung của biết bao người con khi nhớ về gốc rễ của mình.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Khép lại những vần thơ đầy ắp kỷ niệm của “Thời nắng xanh”, người đọc không khỏi bồi hồi trước tình bà cháu thiêng liêng và cao cả. Tác phẩm của Trương Nam Hương đã thực hiện trọn vẹn sứ mệnh của thi ca khi đánh thức những rung động nguyên sơ nhất về lòng biết ơn đối với cội nguồn. Dù thời gian có trôi đi, hình bóng người bà gánh cả gió chiều vẫn mãi là điểm tựa tinh thần vững chãi, sưởi ấm tâm hồn người cháu trên mọi nẻo đường đời.

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Tác phẩm đã thành công trong việc tạc nên bức tranh tuổi thơ vừa lam lũ vừa rực rỡ dưới vòm trời tóc bạc của bà. Trương Nam Hương đã nhắc nhở mỗi chúng ta rằng, đằng sau sự trưởng thành của mỗi cá nhân luôn có bóng dáng của những gốc rễ cũ càng thầm lặng hy sinh. Thời nắng xanh mãi là một nốt lặng xanh trong, sưởi ấm tâm hồn người đọc trên hành trình tìm về với những điều bình dị nhất.

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Bằng ngôn từ giàu sức gợi và cảm xúc chân thành, Trương Nam Hương đã biến những nhọc nhằn của đời bà thành một gia tài tinh thần vô giá. Bài thơ không chỉ là lời tri ân của một người cháu mà còn là bài học nhân văn sâu sắc về lòng biết ơn và sự thấu cảm. Hình bóng ngoại và bóng làng trong tác phẩm sẽ luôn là bến đỗ bình yên nhất, chở che cho chúng ta trước mọi sóng gió cuộc đời.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng phép đối lập:
Dẫu gia tài của ngoại chỉ là những mụn vải vá viu, là chảo nồi, chum vại và cúc tần xanh, nhưng đối với đứa cháu nhỏ, đó lại là một vương quốc cổ tích giàu có và bình yên nhất thế gian. Trương Nam Hương đã khéo léo sử dụng phép đối lập giữa thực tại lam lũ, nhọc nhằn với thế giới tâm hồn trong trẻo, ngọt ngào để làm bật lên giá trị thiêng liêng của tình thân. Bài thơ khép lại nhưng dư âm về hình ảnh bà gánh cả gió chiều vẫn còn lan tỏa, nhắc nhở chúng ta rằng sự đủ đầy nhất của con người không nằm ở tài sản hữu hình, mà nằm ở tình yêu thương vô điều kiện mà ta đã may mắn được nhận lãnh từ cội nguồn.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng hình ảnh gợi tả:
“Thời nắng xanh” kết thúc bằng hơi ấm của bếp lửa và màu trắng tinh khôi của mái tóc bà sau những mùa nắng loạn. Tác phẩm đã biến bát canh rau má hay mụn vải vá viu thành những nốt nhạc trầm bổng trong bản tình ca tri ân nguồn cội. Dù thời gian có lấy đi tất cả, nhưng vòm trời tóc bạc ấy sẽ mãi là nơi trú ngụ an lành nhất cho tâm hồn mỗi đứa cháu xa quê.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng câu hỏi tu từ:
Sau tất cả những nhọc nhằn của đời bà, liệu có gia tài nào lộng lẫy hơn vòm trời nắng xanh mà người đã dành trọn cho cháu? Những vần thơ của Trương Nam Hương khép lại nhưng lại mở ra một hành trình trở về cội nguồn đầy xúc động. Hình bóng ngoại gánh cả gió chiều sẽ mãi là ngọn lửa ấm áp sưởi ấm tâm hồn mỗi chúng ta giữa dòng đời hối hả.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng câu hát:
Câu hát "Bà tôi đưa tôi ra đầu làng, một mình bà đội cả trời nắng to" cứ vang vọng mãi khi ta khép lại những trang thơ của Trương Nam Hương. “Thời nắng xanh” không chỉ là ký ức về bát canh rau má hay mụn vải vá viu, mà còn là bức tượng đài về đức hy sinh của người bà gánh cả gió chiều vì cháu. Tác phẩm mãi là nốt lặng bình yên, nhắc nhở chúng ta về gốc rễ cũ càng đã âm thầm nuôi dưỡng những mầm lá xanh tươi.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Bằng danh ngôn:
Nhà văn Jean Paul đã nhận định: Kỷ niệm là vòm trời duy nhất mà từ đó chúng ta không thể bị đuổi ra. Với Trương Nam Hương, vòm trời ấy lấp lánh màu nắng xanh và thấm đượm vị canh rau má ngọt lòng từ bàn tay bà tần tảo. Tác phẩm đã biến những mụn vải vá viu thành gia tài tinh thần vô giá, nhắc nhở mỗi chúng ta rằng tình yêu thương của bà chính là điểm tựa vững chãi nhất để ta vững bước giữa dòng đời vạn biến.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng liên hệ thực tế:
Khi những ngôi nhà cao tầng dần thay thế cho dậu cúc tần xanh, nhưng hình ảnh người bà tần tảo trong thơ Trương Nam Hương vẫn vẹn nguyên giá trị như một điểm tựa tinh thần bất biến. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng, sự trưởng thành của mỗi mầm lá hôm nay đều được đổi bằng nhựa sống âm thầm từ những gốc rễ cũ càng lam lũ. Trân trọng quá khứ và tình thương của bà chính là cách để mỗi người giữ cho tâm hồn mình luôn được tắm mát trong màu nắng xanh nhân hậu.

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Bằng liên hệ văn học:
Nếu Bằng Việt nhen nhóm niềm tin qua hình ảnh bếp lửa chờn vờn sương sớm, thì Trương Nam Hương lại sưởi ấm lòng người bằng màu nắng xanh lấp lánh dưới mái tóc bạc của bà. Từ đó nhắc nhở chúng ta rằng chính những gốc rễ cũ càng lam lũ đã nuôi dưỡng nên hình hài và nhân cách cho mỗi mầm lá hôm nay.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close