Soạn bài Viết truyện kể sáng tạo SGK Ngữ văn 9 tập 2 Kết nối tri thứcViết một truyện ngắn có yếu tố trinh thám. Tổng hợp đề thi giữa kì 2 lớp 9 tất cả các môn - Kết nối tri thức Toán - Văn - Anh - KHTN Đề bài Trả lời Câu hỏi Viết trang 30 SGK Ngữ văn 9 Kết nối tri thức Viết một truyện ngắn có yếu tố trinh thám. Phương pháp giải - Xem chi tiết Dựa vào phần lập dàn ý đã được gợi mở kết hợp với hiểu biết của bản thân để viết bài hoàn chỉnh. Lời giải chi tiết Bài tham khảo 1: Tôi là một con cáo nhỏ rất thích đi chơi xung quanh khu rừng nơi tôi sinh ra. Hôm đó, trời nắng rất đẹp, tôi quyết định không chỉ đi ở gần ở khu mình sống nữa mà phải đi xa hơn. Bố mẹ tôi biết ý định của tôi đã dặn tôi: - Con đi đâu thì đi nhớ quan sát thật kĩ kẻo gặp nguy hiểm. Tôi đáp lại: - Dạ con đã nhớ kĩ lời bố mẹ dặn. Sau đó tôi rất vui vẻ đi thoăn thoắt đã tới khu rừng bên kia, nghe mọi người kể bên này thường tập trung nhiều loài động vật hơn trong đó có cả sư tử. Đi một đoạn tôi nhìn thấy một con hươu đang tất tả chạy qua, tôi liền gọi với theo hỏi: - Anh Hươu ơi, anh đi đâu mà vội thế? Anh Hươu ngoái lại đáp: - Có một con sư tử già ngã bệnh, tôi đang đến đó thăm. Có nhiều bạn khác cũng đến đó, anh anh có rảnh thì đến đó nhé. Sau đó anh Hươu chạy vụt mất. Cùng với đó tôi nghe tiếng phía xa có tiếng rên la đau đớn. Tôi đi theo đó để đến chỗ bác Sư Tử. Đến gần cửa hang, tôi định vào nhưng nhớ lại lời bố mẹ dặn phải quan sát thật kĩ trước khi làm mọi việc. Tôi vểnh tai lên, thu lại chân trước vốn đã bước vào trong hang, rồi bước đi thong thả xung quanh sau đó leo tót lên cây cao ung dung ngồi ăn quả táo gần đó. Sư Tử nhìn thấy tôi lùi lại không bước vào mà lại leo lên cây, không nhịn được mà hỏi: - Cáo ơi! Đã đến đây rồi, sao lại không vào? Tôi bình tĩnh nhai nốt miếng táo và trả lời: - Tôi chỉ nhìn thấy dấu chân mấy con vật bước vào, nhưng lại không thấy dấu chân đi ra, thế nên tôi sao dám bước vào? Nói xong tôi nhảy vút xuống và chạy về hướng khu rừng quen thuộc.
Xem thêm
Bài tham khảo 2
Bài tham khảo 3
Trong họ hàng nhà gió, với tuổi đời của mình tôi chỉ được xếp vào hàng trẻ con, mà trẻ con thì luôn thích vui chơi. Tôi cũng vậy, tôi thích bay nhảy khắp nơi, thích đi hết chỗ này tới chỗ kia, thích khám phá mọi thứ. Mọi ngày tôi chỉ hay loanh quanh trong những cánh rừng, bên bờ suối, trên những ngọn đồi cao. Nhưng hôm nay tôi muốn đến những nơi xa hơn, đến nơi gần với cuộc sống của con người hơn. Mới sáng sớm tôi đã chuẩn bị cho chuyến đi thú vị của mình. Tôi đang bay giữa bầu trời thành phố, không khí lúc sáng sớm vô cùng mát mẻ. Đập vào mắt tôi đầu tiên là những tòa nhà cao chọc trời liên tiếp nhau. Tôi băn khoăn suy nghĩ không hiểu sao loài người có thể xây được những tòa nhà cao như thế. Soi mình trong tấm kính lớn trên một tòa nhà cao: “Oa, sao họ lại làm được tấm kính sáng như vậy nhỉ”. Tôi bay sà xuống thấp hơn nữa, những hàng cây xanh xanh hiện ra trước mắt. Tôi thích cây xanh, tôi bay nhanh luồn lách qua từng nhành cây kẽ lá, tôi thích cảm giác những chiếc lá mướt xanh vỗ về thân thể mình, tôi cũng thích mùi hương thoang thoảng của những hoa bưởi này nữa. Bay thêm chút nữa, tôi thấy phố xá dần trở nên đông đúc, nhộn nhịp hơn, à chẳng phải bây giờ là giờ đi làm đi học của con người hay sao. Tôi thấy những đứa trẻ khoác trên mình cái cặp nặng trĩu đang trên đường đến trường, có đứa được bố mẹ chở tay còn cầm miếng bánh mì đang ăn dở, có đứa vừa đi bộ lại vừa gà gật. Ôi chúng thật đáng yêu làm sao! Trẻ con thì vậy mà người lớn cũng tất bật đi làm, những người làm công sở vội vội vàng vàng để còn kịp giờ. Những người tiểu thương cũng lục đục dọn hàng. Tất cả mọi người ai cũng tất bật, chắc hẳn đây là đặc trưng của nơi thành phố rồi. Những âm thanh huyên náo, tiếng còi xe, tiếng nói chuyện, tiếng mua hàng,.. tất cả hòa vào nhau tạo nên cái sự nhộn nhịp ngay từ lúc sáng sớm. Bay quá nửa buổi, càng đi xa hơn tôi lại càng thấy nhiều thứ hay ho, tôi thấy những màn hình lớn đầy hình ảnh âm thanh trên các tòa nhà cao, tôi thấy những máy bán hàng tự động không cần có người bán, rất nhiều những thiết bị hiện đại.. Quả thật cuộc sống con người ở đây tốt thật. Tôi đã đi qua nơi phố xá thành thị đông đúc, tấp nập, cũng đã đến nơi thôn quê thanh bình, yên ả, và tôi nhận ra ở đâu con người cũng phải thích nghi với nơi mình đang sống. Nơi đô thị phồn hoa thì họ cũng phải khiến bản thân nhanh chóng cho kịp với cuộc sống hối hả, và họ sống chậm lại ở cái nơi vùng quê yên bình. Họ đều phải sống, làm việc, tận hưởng cuộc sống. Mỗi nơi có một cách sống khác nhau, chẳng thể so ra từng chút xem cuộc sống ở đâu sẽ tốt hơn, sẽ đem lại nhiều hạnh phúc hơn, mỗi lựa chọn của con người sẽ đem lại kết quả khác nhau. Vậy nên con người hãy chỉ cần sống thật tốt, dù mình ở nơi đâu cũng hãy biến đó thành một nơi đáng sống. Trong một ngày hè oi ả, tôi tình cờ bắt gặp một chú mèo nhỏ, bộ lông đen tuyền, đôi mắt xanh biếc đầy kiêu hãnh, và một chiếc vòng cổ nhỏ có khắc tên: “Đại Úy.” Chú mèo này không phải là mèo bình thường, mà là một nhân vật bí ẩn, thông minh và dũng cảm. Tôi quyết định theo dõi chú và phát hiện ra nhiều điều bất ngờ. Chuyện bắt đầu khi một buổi tối, tôi thấy Đại Úy len lén bò ra ngoài qua cửa sổ nhà hàng xóm. Dưới ánh trăng mờ, chú nhảy qua hàng rào, trườn qua các bụi cây như một đặc vụ thực thụ. Tôi tò mò bám theo, tim đập rộn ràng như đang tham gia vào một cuộc phiêu lưu. Đại Úy đi thẳng tới căn nhà bỏ hoang cuối ngõ, nơi mà nghe nói thường xuyên xuất hiện những âm thanh kỳ lạ vào ban đêm. Đại Úy chui qua một khe cửa, và tôi lén lút đi theo. Bên trong căn nhà tối tăm ấy, tôi thấy một cảnh tượng ngạc nhiên: Đại Úy đang họp mặt với một đội quân mèo. Mỗi chú mèo đều có một đặc điểm riêng có chú màu trắng muốt, có chú đốm đen, chú thì xám xịt như bóng đêm tất cả đang ngồi xếp thành hàng ngay ngắn, mắt sáng rực đầy cảnh giác. Đại Úy đứng phía trước như một người lãnh đạo, nhìn quanh và cất tiếng “meo” dõng dạc, tựa như đang ra lệnh. Khi cuộc họp bắt đầu, tôi nhận ra Đại Úy và đội quân mèo này đang bàn bạc cách cứu những chú mèo nhỏ bị bỏ rơi trong khu phố. Đại Úy đã lên kế hoạch chi tiết: mỗi đêm, một chú mèo sẽ chịu trách nhiệm tiếp cận những căn nhà bỏ hoang để tìm kiếm thức ăn cho các bạn nhỏ. Đại Úy còn đề nghị các thành viên trong đội luân phiên cảnh giới để đảm bảo an toàn cho mọi người. Câu chuyện của những chú mèo chiến binh cứ thế diễn ra trong căn nhà tối tăm ấy, đêm này qua đêm khác. Tôi không thể ngừng khâm phục sự dũng cảm và tấm lòng nhân hậu của Đại Úy. Mỗi khi nhìn thấy chú trong khu phố, tôi lại cảm nhận được tình yêu thương và lòng hy sinh mà chú mèo này dành cho đồng loại. Đại Úy không chỉ là một chú mèo bình thường; chú là một “đại úy” thực thụ, một thủ lĩnh tận tâm và kiên cường.
Xem thêm
Bài tham khảo 2
Bài tham khảo 3
|


Danh sách bình luận