Viết bài văn kể lại câu chuyện “Quê em có một dòng sông chảy quanh cánh đồng làng. Trước đây sông trong xanh vời vợi...”

Trong một lần ra bờ sông hóng mát, em đã vô tình được nghe dòng sông quê hương thủ thỉ kể về nỗi lòng đau xót của mình khi phải gánh chịu sự ô nhiễm nặng nề do con người gây ra.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Quê em có một dòng sông chảy quanh cánh đồng làng. Trước đây sông trong xanh vời vợi tưới mát cho đồng quê, nhưng giờ đây dòng sông đã bị ô nhiễm, nước sông không còn trong xanh nữa...Có một lần em đã được nghe dòng sông tâm sự về nỗi lòng của sông. Em hãy kể lại câu chuyện ấy.

Trong một lần ra bờ sông hóng mát, em đã vô tình được nghe dòng sông quê hương thủ thỉ kể về nỗi lòng đau xót của mình khi phải gánh chịu sự ô nhiễm nặng nề do con người gây ra.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Dòng sông thanh bình chảy quanh cánh đồng làng em giờ đây đang phải oằn mình chống chọi với rác thải. Sau đây là câu chuyện đầy nghẹn ngào về nỗi lòng của sông mà em đã may mắn được lắng nghe.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Câu chuyện về tiếng khóc thầm lặng của dòng sông quê hương trước thực trạng nguồn nước bị hủy hoại là lời tâm sự đau lòng mà chính em đã trải qua trong một buổi chiều muộn.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Đã bao giờ bạn dừng chân bên một dòng nước đen kịt và lắng nghe tiếng thở dài xót xa của thiên nhiên chưa? Buổi chiều hôm ấy, lời tâm sự đầy nghẹn ngào của dòng sông quê hương đã giúp em thấu hiểu những tổn thương mà con người đang trút xuống làn nước mát.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Người xưa thường bảo "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây" để khuyên nhủ chúng ta phải có lòng biết ơn đối với những gì tự nhiên ban tặng. Thế nhưng, con người lại đang đối xử bạc bẽo với dòng sông quê em – nơi từng tưới mát cho đồng ruộng trù phú, khiến sông phải đau đớn cất lời than vãn.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Trái ngược với vẻ đẹp trong xanh vời vợi, êm đềm nâng niu những con thuyền tuổi thơ trước đây, dòng sông quê em giờ đây chỉ còn lại làn nước đục ngầu và mùi hôi nồng nặc. Sự thay đổi đau lòng ấy đã dệt nên câu chuyện bất hạnh mà dòng sông bộc bạch với em.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Dưới ánh hoàng hôn đỏ thẫm, dòng sông quê hương lững lờ trôi với những mảng rác bồng bềnh, mặt nước không còn lấp lánh như xưa mà nhuốm một màu xám xịt, tẻ nhạt. Hình ảnh u buồn ấy dường như đang hòa quyện vào tiếng thì thầm đầy tủi thân của sông về chuỗi ngày đau khổ

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Trong công cuộc hiện đại hóa ngày nay, bên cạnh sự phát triển kinh tế thì vấn đề ô nhiễm môi trường đang trở thành một thực trạng nhức nhối ở các vùng quê. Câu chuyện về tiếng khóc thầm của dòng sông làng em chính là một lát cắt thực tế đầy báo động về vấn đề này.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Nếu dòng sông trong xanh là dải lụa mềm mại dệt nên vẻ đẹp trù phú cho làng quê thì dòng sông bị ô nhiễm lại giống như một vết thương nhức nhối trên cơ thể đất mẹ. Để thấu hiểu nỗi đau đứt ruột của dải lụa ấy, mời các bạn cùng lắng nghe lời tự sự của sông.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Chiều qua, em ra bờ bến cũ để tìm lại chiếc thuyền giấy bị kẹt trong hốc đá sau cơn mưa. Khi vừa cúi xuống, mùi nước nồng nặc bốc lên cùng tiếng sóng vỗ oạp oạp vào bờ như một lời than thở, đưa em vào cuộc trò chuyện tâm sự đầy bất ngờ với dòng sông.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Câu chuyện tâm sự đầy xót xa của dòng sông quê hương đã khép lại, khiến em nhận thức rõ ràng hơn về trách nhiệm lớn lao của bản thân trong việc bảo vệ nguồn nước sạch.

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Qua lời kể tội nghiệp của dòng sông, em vừa thấy thương sông, vừa thấy đáng trách trước sự vô ý thức của con người. Em tự hứa sẽ không bao giờ vứt rác xuống dòng nước nữa.

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Lời than vãn của dòng sông chảy quanh cánh đồng làng đã kết thúc, để lại trong em nỗi day dứt khôn nguôi về cách ứng xử của con người đối với thiên nhiên.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Lời khóc than của dòng sông giống như một tấm gương phản chiếu trực tiếp hành vi hủy hoại môi trường của chúng ta. Em sẽ nhìn vào tấm gương đó để tự răn đe bản thân, từ đó ra sức tuyên truyền bảo vệ dòng sông để trả lại cho quê hương dải lụa xanh mát ngày nào.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Nếu chúng ta cứ tiếp tục dửng dưng xả rác và nước thải, liệu mai này quê hương có còn một dòng sông đúng nghĩa để sưởi ấm tâm hồn những người con xa xứ? Câu chuyện đã chứng minh sông hồ cũng có linh hồn và biết đau đớn, vậy nên chúng ta hãy cùng hành động cứu lấy dòng sông, đúng không các bạn?

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Nỗi lòng của dòng sông không đơn thuần là một câu chuyện tưởng tượng, mà là tiếng chuông thực tế cảnh tỉnh ý thức bảo vệ môi trường học đường và xóm làng. Em sẽ đề xuất với liên đội trường tổ chức một buổi lao động dọn rác bờ sông, góp phần nhỏ bé trả lại sự trong lành cho quê hương.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Khép lại đoạn văn, em lại nhớ đến lời dạy của ông cha về việc trân trọng cội nguồn: "Nước có nguồn, cây có cội". Trải qua cuộc trò chuyện đầy xúc động với dòng sông, em tự hứa sẽ luôn trân trọng nguồn nước và cố gắng sửa đổi những thói quen xấu để bảo vệ hệ sinh thái xung quanh.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Nghĩ lại hình ảnh dòng sông kiệt quệ, run rẩy cuốn theo những túi nilon trôi về phía biển xa, lòng em lại thắt lại vì xót xa. Hình ảnh buồn bã ấy nhắc nhở em phải hành động ngay lập tức, dùng tình yêu thiên nhiên và sự tử tế để xoa dịu vết thương của dòng sông quê nhà.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Những kẻ vô ý thức xả thải có thể chỉ mất vài giây để vứt bỏ rác bẩn, nhưng dòng sông tội nghiệp thì phải mang nỗi đau ô nhiễm dai dẳng suốt nhiều năm tháng. Qua câu chuyện này, em rút ra bài học sâu sắc: một hành động thiếu ý thức nhỏ có thể tàn phá một biểu tượng tươi đẹp, hãy biết bảo vệ thiên nhiên trước khi quá muộn.

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Tiếng lòng của dòng sông giúp em trưởng thành hơn trong nhận thức về môi trường sống. Kể xong câu chuyện này, em nhớ đến lời khen của bố khi thấy em cẩn thận gom dọn những vỏ chai nhựa dọc bờ đê: "Con làm đúng lắm, phải biết thương lấy dòng sông quê mình!". Lời động viên đó làm em thêm quyết tâm hành động vì màu xanh quê hương.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close