Top 55 bài văn NLXH bàn về vấn đề: lối sống thờ ơ vô cảm với những người thân xung quanh mình của giới trẻ trong cuộc sống hôm nay hay nhất

Lối sống thờ ơ, vô cảm là sự tê liệt về cảm xúc, thái độ dửng dưng, không quan tâm, không chia sẻ trước nỗi đau hay niềm vui của người khác.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

- Dẫn dắt: Nêu bối cảnh xã hội hiện đại với sự bùng nổ của công nghệ và nhịp sống gấp gáp.

- Nêu vấn đề: Sự xuất hiện của "căn bệnh" thờ ơ, vô cảm của một bộ phận giới trẻ đối với chính những người thân yêu trong gia đình.

- Nhận định chung: Đây là một thực trạng đáng báo động, làm xói mòn các giá trị đạo đức truyền thống.

2. Thân bài

a. Giải thích thế nào là lối sống thờ ơ, vô cảm?

- Lối sống thờ ơ, vô cảm là sự tê liệt về cảm xúc, thái độ dửng dưng, không quan tâm, không chia sẻ trước nỗi đau hay niềm vui của người khác.

- Trong phạm vi gia đình: Đó là sự thiếu gắn kết giữa con cái với cha mẹ, anh chị em; coi việc người thân chăm sóc mình là hiển nhiên nhưng không có sự phản hồi hay biết ơn.

b. Biểu hiện của lối sống này ở giới trẻ

-  Khi về nhà, mỗi người một chiếc điện thoại, đóng cửa phòng riêng, ít trò chuyện hay ăn cơm cùng gia đình.

- Chỉ biết đến nhu cầu bản thân, quên mất sinh nhật cha mẹ, không hay biết khi người thân ốm đau hay gặp áp lực.

- Trả lời cộc lốc, gắt gỏng khi được hỏi han; coi sự quan tâm của người lớn là phiền phức, "soi mói".

c. Nguyên nhân dẫn đến thực trạng

- Khách quan: Tác động mặt trái của mạng xã hội; áp lực học tập, công việc khiến giới trẻ mệt mỏi và muốn thu mình lại.

- Chủ quan: Sự thiếu rèn luyện về đạo đức, lối sống ích kỷ, đề cao cái tôi quá mức.

- Gia đình: Cha mẹ quá nuông chiều hoặc cũng quá bận rộn, không tạo ra không gian kết nối thường xuyên.

d. Hậu quả

- Với cá nhân: Trở nên cô độc trong chính ngôi nhà của mình, tâm hồn chai sạn, thiếu kỹ năng thấu hiểu và yêu thương.

- Với gia đình: Sợi dây tình cảm rạn nứt, không khí gia đình trở nên lạnh lẽo, xa cách.

-Với xã hội: Tạo ra một thế hệ "người máy" có tri thức nhưng thiếu nhân văn.

e. Giải pháp

- Mỗi bạn trẻ cần học cách "ngắt kết nối để kết nối": Buông điện thoại xuống để lắng nghe lời tâm sự của cha mẹ.

- Học cách quan sát và chia sẻ từ những việc nhỏ nhất (nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa).

- Gia đình cần xây dựng những "giờ không công nghệ" để cả nhà cùng sinh hoạt chung.

3. Kết bài

- Khẳng định lại vấn đề: Sự vô cảm với người thân là liều thuốc độc giết chết hạnh phúc.

- Liên hệ bản thân và rút ra bài học: Đừng để đến khi "cây muốn lặng mà gió chẳng dừng" mới hối hận vì đã quá thờ ơ.


Bài siêu ngắn Mẫu


                Trong xã hội hiện đại, khi công nghệ phát triển mạnh mẽ và nhịp sống ngày càng hối hả, con người dường như có nhiều cơ hội kết nối hơn nhưng lại trở nên xa cách hơn với những người thân yêu. Đáng lo ngại, một bộ phận giới trẻ đang mắc phải “căn bệnh” thờ ơ, vô cảm ngay trong chính gia đình mình. Đây không chỉ là biểu hiện lệch lạc trong lối sống mà còn là thực trạng đáng báo động, làm xói mòn những giá trị đạo đức tốt đẹp.

          Lối sống thờ ơ, vô cảm là trạng thái con người trở nên dửng dưng, thiếu quan tâm, không biết chia sẻ trước cảm xúc của người khác. Trong gia đình, điều đó thể hiện ở việc con cái ít trò chuyện với cha mẹ, coi sự chăm sóc là điều hiển nhiên mà không hề biết ơn. Nhiều bạn trẻ sống trong “thế giới của riêng mình” với điện thoại, mạng xã hội, quên đi những bữa cơm sum họp, những lời hỏi han giản dị. Thậm chí, có người còn tỏ thái độ khó chịu, gắt gỏng trước sự quan tâm của người thân. Nguyên nhân của thực trạng này đến từ cả tác động của xã hội hiện đại lẫn ý thức cá nhân: áp lực học tập, ảnh hưởng của mạng xã hội, cùng với lối sống ích kỷ, đề cao cái tôi. Bên cạnh đó, sự thiếu gắn kết trong gia đình cũng góp phần làm tình cảm dần nguội lạnh.

          Hậu quả của lối sống vô cảm là vô cùng nghiêm trọng: mỗi cá nhân trở nên cô độc, gia đình mất đi sự ấm áp, còn xã hội thì hình thành những con người thiếu tình người. Vì vậy, mỗi người trẻ cần học cách quan tâm từ những điều nhỏ nhất, biết lắng nghe và chia sẻ với cha mẹ. Gia đình cũng cần tạo ra những khoảng thời gian gắn kết, cùng nhau trò chuyện, yêu thương.

         Sự thờ ơ với người thân chính là liều thuốc độc âm thầm phá vỡ hạnh phúc gia đình. Mỗi chúng ta cần thức tỉnh, sống chậm lại và yêu thương nhiều hơn, để không phải hối tiếc khi đã quá muộn.


Bài tham khảo Mẫu 1

         Trong cuốn sách "Khi hơi thở hóa thinh không", Paul Kalanithi đã nhắc nhở chúng ta về giá trị của thời gian và sự gắn kết. Thế nhưng, giữa dòng chảy hối hả của thế kỷ XXI, có một thực trạng đau lòng đang hiện hữu: nhiều bạn trẻ dường như đang trở thành "người dưng" ngay trong chính ngôi nhà của mình. Lối sống thờ ơ, vô cảm với những người thân xung quanh đã và đang trở thành một căn bệnh trầm kha, gặm nhấm sợi dây tình thân thiêng liêng.

           Vô cảm không phải là không có cảm xúc, mà là sự "đóng băng" trái tim trước những người thân thuộc nhất. Đó là hình ảnh người con ngồi cạnh cha mẹ nhưng mắt không rời khỏi màn hình điện thoại. Đó là những bữa cơm vắng vẻ tiếng cười, thay vào đó là tiếng gõ bàn phím hay tiếng tivi ồn ã. Chúng ta có thể rơi nước mắt trước một bộ phim xa lạ, có thể viết những dòng trạng thái mùi mẫn trên mạng xã hội để chúc mừng sinh nhật một người bạn mới quen, nhưng lại quên mất ngày sinh của mẹ, hay chẳng hay biết cha mình vừa trải qua một ngày làm việc mệt mỏi với những cơn đau lưng hành hạ.

           Nguyên nhân của sự vô cảm này, một phần đến từ sức hút ma mị của thế giới ảo. Mạng xã hội mang lại cảm giác kết nối giả tạo, khiến giới trẻ mải mê săn tìm những cái "like" từ người lạ mà quên mất ánh nhìn ấm áp từ người thân. Bên cạnh đó, áp lực từ cuộc sống hiện đại và tư tưởng đề cao cái tôi cá nhân quá mức đã khiến nhiều bạn trẻ rơi vào cái bẫy của sự ích kỷ. Họ mặc định rằng sự chăm sóc của cha mẹ là trách nhiệm hiển nhiên, còn việc mình đáp lại hay không là... tùy hứng.

         Hậu quả của lối sống này thật khôn lường. Một gia đình mà ở đó các thành viên sống như những hòn đảo cô độc sẽ sớm dẫn đến sự đổ vỡ về tinh thần. Khi người trẻ thờ ơ với người thân, họ cũng dần đánh mất đi khả năng thấu cảm – nền tảng quan trọng nhất của đạo đức làm người. Một tâm hồn chai sạn sẽ chẳng thể nào xây dựng được một xã hội nhân văn. Đáng sợ nhất là khi chúng ta nhận ra giá trị của tình thân thì có lẽ quỹ thời gian của những người đi trước đã không còn nhiều.

           Để chữa trị căn bệnh này, không có liều thuốc nào tốt hơn sự thức tỉnh của chính mỗi cá nhân. Chúng ta cần học cách "sống chậm" lại, học cách quan sát những nếp nhăn trên trán cha và đôi bàn tay thô ráp của mẹ. Hãy thử một ngày đặt điện thoại xuống, cùng mẹ vào bếp nấu một bữa cơm, hay đơn giản là ngồi nghe cha kể về những câu chuyện xưa cũ. Sự quan tâm không cần điều gì quá lớn lao, nó nằm ở những cử chỉ nhỏ bé nhưng chân thành.

         "Gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ kết thúc". Đừng để sự vô cảm biến ngôi nhà thành quán trọ và biến người thân thành người lạ. Hãy mở lòng mình ra để yêu thương và được yêu thương, vì suy cho cùng, sau bao nhiêu giông bão của cuộc đời, gia đình vẫn là nơi duy nhất dang tay đón ta trở về bằng tất cả sự bao dung vốn có.

Bài tham khảo Mẫu 2

      Trong xã hội hiện đại, khi công nghệ phát triển mạnh mẽ và nhịp sống ngày càng gấp gáp, con người dường như bị cuốn vào guồng quay của học tập, công việc và những kết nối ảo. Thế nhưng, đằng sau sự tiện nghi ấy lại xuất hiện một “căn bệnh” đáng lo ngại: lối sống thờ ơ, vô cảm của một bộ phận giới trẻ, đặc biệt là đối với chính những người thân yêu trong gia đình. Đây không chỉ là vấn đề cá nhân mà còn là thực trạng đáng báo động, làm xói mòn những giá trị đạo đức truyền thống tốt đẹp.

       Lối sống thờ ơ, vô cảm là trạng thái con người trở nên dửng dưng, thiếu quan tâm, không biết chia sẻ trước niềm vui hay nỗi buồn của người khác. Trong phạm vi gia đình, đó là khi con cái coi sự chăm sóc của cha mẹ là điều hiển nhiên, nhưng lại không dành sự quan tâm ngược lại; là khi các thành viên sống chung dưới một mái nhà nhưng tâm hồn lại cách xa nhau. Hình ảnh quen thuộc trong nhiều gia đình hiện nay là mỗi người một chiếc điện thoại, ít trò chuyện, ít ăn cơm cùng nhau. Có những bạn trẻ sẵn sàng dành hàng giờ cho mạng xã hội nhưng lại không đủ kiên nhẫn để lắng nghe một câu chuyện của cha mẹ.

          Thực tế đã có không ít câu chuyện đáng suy ngẫm. Nhiều bài báo từng phản ánh tình trạng con cái không hay biết cha mẹ mình bị bệnh nặng, chỉ đến khi sự việc trở nên nghiêm trọng mới bàng hoàng nhận ra. Hay có những bạn trẻ vô tâm đến mức quên cả sinh nhật, ngày kỷ niệm của người thân, nhưng lại nhớ rất rõ các sự kiện trên mạng. Đáng buồn hơn, trong một số trường hợp, cha mẹ già sống cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình, khi con cái chỉ giao tiếp qua loa, thậm chí tỏ ra khó chịu trước sự quan tâm của đấng sinh thành.

         Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Sự phát triển của mạng xã hội khiến con người dễ bị cuốn vào thế giới ảo, làm giảm đi sự kết nối thật. Áp lực học tập, công việc cũng khiến giới trẻ mệt mỏi, thu mình lại. Tuy nhiên, nguyên nhân sâu xa vẫn nằm ở ý thức cá nhân: lối sống ích kỷ, đề cao cái tôi, thiếu rèn luyện về đạo đức. Bên cạnh đó, một số gia đình quá bận rộn hoặc nuông chiều con cái cũng vô tình tạo ra khoảng cách giữa các thành viên.

        Hậu quả của lối sống vô cảm là vô cùng nghiêm trọng. Cá nhân sẽ trở nên cô độc, thiếu khả năng thấu hiểu và yêu thương. Gia đình mất đi sự gắn kết, không khí trở nên lạnh lẽo. Xa hơn, xã hội sẽ hình thành một thế hệ có tri thức nhưng thiếu nhân văn, đánh mất đi nền tảng đạo đức vốn có.

        Để khắc phục, mỗi người trẻ cần học cách “ngắt kết nối để kết nối”, biết buông điện thoại xuống để quan tâm đến gia đình. Những hành động nhỏ như hỏi han, giúp đỡ việc nhà hay dành thời gian trò chuyện cũng đủ để sưởi ấm tình thân. Đồng thời, gia đình cần tạo ra những khoảng thời gian chung, hạn chế công nghệ để tăng cường sự gắn bó.

         Sự vô cảm với người thân chính là liều thuốc độc âm thầm giết chết hạnh phúc gia đình. Mỗi chúng ta cần tự nhìn lại bản thân, trân trọng những người đang ở bên mình. Đừng để đến khi “cây muốn lặng mà gió chẳng dừng” mới nhận ra rằng mình đã quá thờ ơ và đánh mất những điều quý giá nhất trong cuộc đời.


Bài tham khảo Mẫu 3

      Trong nhịp sống hối hả của thế kỉ XXI, khi công nghệ số len lỏi vào từng hơi thở của đời sống, chúng ta dường như đang được kết nối với cả thế giới nhưng lại dần mất kết nối với những người gần gũi nhất. Một thực trạng đáng báo động đang hiện hữu: sự thờ ơ, vô cảm của một bộ phận giới trẻ đối với chính những người thân yêu trong gia đình. Đây không chỉ là một thói xấu mà còn là "căn bệnh" làm xói mòn các giá trị đạo đức truyền thống.

       Vô cảm không phải là sự độc ác có chủ đích, mà là một trạng thái tê liệt về cảm xúc. Đó là thái độ dửng dưng, thiếu quan tâm và chia sẻ trước niềm vui hay nỗi đau của người khác. Trong phạm vi gia đình, sự vô cảm ấy hiện lên qua việc con cái coi sự chăm sóc của cha mẹ là lẽ đương nhiên, nhận lấy mà không biết ơn, và nhìn thấy nỗi vất vả của người thân nhưng lại coi như không thấy.

     Dễ dàng bắt gặp hình ảnh những bữa cơm gia đình "vắng bóng" sự trò chuyện. Thay vì hỏi han nhau sau một ngày dài, mỗi thành viên lại chìm đắm trong "thế giới bàn tay" với chiếc điện thoại thông minh. Nhiều bạn trẻ sẵn sàng dành hàng giờ để bình luận, an ủi một người lạ trên mạng xã hội nhưng lại gắt gỏng, coi sự quan tâm của mẹ là "phiền phức" hay quên bẵng đi ngày sinh nhật của cha. Một ví dụ điển hình là hình ảnh những người trẻ đi du lịch cùng gia đình nhưng chỉ chăm chú vào việc "check-in" sống ảo, mặc kệ cha mẹ lo toan việc hành lý, ăn uống. Hay xót xa hơn, có những bạn trẻ chỉ khi cần tiền mới chủ động nhắn tin cho gia đình, còn lại là sự im lặng đáng sợ.

         Nguyên nhân của thực trạng này đến từ cả hai phía. Khách quan là do áp lực học tập và sức hút mãnh liệt của mạng xã hội khiến cái tôi cá nhân bị đẩy lên quá cao. Tuy nhiên, nguyên nhân chủ quan vẫn là cốt lõi: sự thiếu rèn luyện về đạo đức và lối sống ích kỷ. Đôi khi, chính sự nuông chiều quá mức của cha mẹ cũng khiến con cái hình thành tâm lý hưởng thụ, quên mất trách nhiệm sẻ chia.

      Hậu quả của sự vô cảm vô cùng nặng nề. Nó biến ngôi nhà vốn là tổ ấm thành "nhà trọ" lạnh lẽo. Sợi dây tình cảm rạn nứt khiến con người trở nên cô độc ngay trong chính tổ ấm của mình. Nếu không thay đổi, chúng ta sẽ tạo ra một thế hệ "người máy" có tri thức nhưng lại mang một trái tim khô héo, thiếu nhân văn.

      Để chữa trị "căn bệnh" này, mỗi bạn trẻ cần học cách "ngắt kết nối để kết nối". Hãy buông điện thoại xuống để phụ mẹ nhặt rau, cùng cha xem một trận bóng hay đơn giản là lắng nghe một câu chuyện cũ. Gia đình cũng cần thiết lập những "giờ không công nghệ" để duy trì hơi ấm tình thân.

     Sự vô cảm với người thân chính là liều thuốc độc giết chết hạnh phúc. Đừng để đến khi "cây muốn lặng mà gió chẳng dừng", khi người thân không còn bên cạnh mới hối hận vì đã quá thờ ơ. Yêu thương không cần điều gì lớn lao, nó bắt đầu từ chính sự quan tâm nhỏ bé nhất mà ta dành cho gia đình mỗi ngày.


Bài tham khảo Mẫu 4

        Trong nhịp sống hiện đại đầy hối hả, con người ngày càng bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, công nghệ và những mối quan tâm cá nhân. Thế nhưng, đáng buồn thay, bên cạnh sự phát triển ấy lại xuất hiện một “căn bệnh” tinh thần đáng lo ngại: lối sống thờ ơ, vô cảm của một bộ phận giới trẻ đối với chính những người thân yêu xung quanh mình. Đây không chỉ là biểu hiện của sự xuống cấp về tình cảm mà còn là vấn đề cần được nhìn nhận và suy ngẫm sâu sắc.

       Lối sống thờ ơ, vô cảm là trạng thái tê liệt cảm xúc, khi con người trở nên dửng dưng trước niềm vui, nỗi buồn của người khác. Trong phạm vi gia đình, nó thể hiện ở sự thiếu gắn kết giữa các thành viên, đặc biệt là giữa con cái với cha mẹ. Nhiều bạn trẻ coi sự chăm sóc của cha mẹ là điều hiển nhiên, nhưng lại không có sự quan tâm hay lòng biết ơn tương xứng. Họ sống chung một mái nhà nhưng lại xa cách về tâm hồn, như những người xa lạ.

        Biểu hiện rõ nét nhất của lối sống này chính là hình ảnh quen thuộc trong nhiều gia đình hiện nay: mỗi người một chiếc điện thoại, chìm đắm trong “thế giới trong lòng bàn tay”. Sau một ngày học tập, làm việc, thay vì quây quần bên mâm cơm, trò chuyện và chia sẻ, nhiều bạn trẻ lại vội vàng trở về phòng riêng, đắm chìm vào mạng xã hội, trò chơi hay những video vô tận. Có những người con không hề hay biết cha mẹ mình đang mệt mỏi, ốm đau; thậm chí quên cả những dịp quan trọng như sinh nhật hay ngày kỷ niệm của gia đình. Khi được hỏi han, họ trả lời qua loa, cộc lốc, thậm chí tỏ thái độ khó chịu, coi sự quan tâm của người thân là phiền phức. Thực tế cho thấy, không khó để bắt gặp cảnh cả gia đình ngồi cùng nhau nhưng mỗi người lại dán mắt vào màn hình điện thoại, không một lời trò chuyện  một sự im lặng đáng sợ trong chính tổ ấm của mình.

        Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Trước hết là tác động tiêu cực của công nghệ và mạng xã hội, khiến con người dễ bị cuốn vào thế giới ảo mà quên đi những mối quan hệ thực. Bên cạnh đó, áp lực học tập, công việc cũng khiến nhiều bạn trẻ mệt mỏi, lựa chọn thu mình lại như một cách “trốn tránh” thực tại. Tuy nhiên, nguyên nhân sâu xa vẫn nằm ở ý thức cá nhân: lối sống ích kỷ, đề cao cái tôi, thiếu sự rèn luyện về đạo đức và tình cảm. Ngoài ra, một số gia đình cũng chưa thực sự quan tâm đến việc xây dựng sự gắn kết, khi cha mẹ quá bận rộn hoặc nuông chiều con cái, khiến khoảng cách ngày càng lớn.

      Hậu quả của lối sống vô cảm là vô cùng nghiêm trọng. Đối với cá nhân, nó khiến con người trở nên cô độc, tâm hồn chai sạn, thiếu khả năng yêu thương và thấu hiểu. Đối với gia đình, những sợi dây tình cảm dần rạn nứt, không khí trở nên lạnh lẽo, xa cách. Xa hơn, nếu tình trạng này kéo dài, xã hội sẽ phải đối mặt với một thế hệ tuy có tri thức nhưng thiếu đi lòng nhân ái, trở nên vô cảm trước những giá trị con người.

         Để khắc phục, mỗi bạn trẻ cần học cách “ngắt kết nối để kết nối” – tạm rời xa điện thoại để quan tâm nhiều hơn đến gia đình. Những hành động nhỏ như cùng cha mẹ nấu ăn, hỏi han sau một ngày dài hay đơn giản là một bữa cơm sum họp cũng đủ để hâm nóng tình thân. Đồng thời, gia đình cần tạo ra những khoảng thời gian sinh hoạt chung, hạn chế công nghệ để các thành viên có cơ hội sẻ chia và thấu hiểu nhau hơn.

         Sự vô cảm với người thân chính là liều thuốc độc âm thầm giết chết hạnh phúc gia đình. Mỗi chúng ta cần tự nhìn lại bản thân, đừng để đến khi “cây muốn lặng mà gió chẳng dừng” mới nhận ra mình đã từng thờ ơ với những người yêu thương nhất. Hãy sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn, bởi gia đình luôn là nơi bình yên nhất mà không gì có thể thay thế.


Bài tham khảo Mẫu 5

          Trong guồng quay hối hả của kỷ nguyên số, khi con người có thể kết nối với cả thế giới chỉ bằng một cú chạm, thì thật trớ trêu thay, khoảng cách giữa những người sống chung dưới một mái nhà lại dường như xa xôi hơn bao giờ hết. Sự xuất hiện của "căn bệnh" thờ ơ, vô cảm ở một bộ phận giới trẻ đối với chính người thân yêu không còn là lời cảnh báo xa xôi, mà đã trở thành một thực trạng đáng báo động, làm xói mòn những giá trị đạo đức truyền thống tốt đẹp của dân tộc.

            Vô cảm không phải là cái chết về thể xác, mà là sự tê liệt về cảm xúc. Đó là thái độ dửng dưng, không quan tâm, không chia sẻ trước nỗi đau hay niềm vui của người khác. Trong phạm vi gia đình, nó biến những người cùng huyết thống thành "những người lạ chung nhà". Nhiều bạn trẻ coi việc được cha mẹ chăm sóc, nấu cơm, giặt giũ là điều hiển nhiên, là trách nhiệm mặc định của người lớn mà quên đi sự phản hồi hay lòng biết ơn tối thiểu.

           Biểu hiện rõ nhất chính là hội chứng "thế giới trong lòng bàn tay". Hình ảnh thường thấy trong các gia đình hiện đại là bữa cơm tối vắng lặng, nơi mỗi thành viên một tay cầm bát, một tay lướt điện thoại. Con cái đóng chặt cửa phòng riêng, đắm chìm trong mạng xã hội, coi sự hỏi han của cha mẹ là "phiền phức" hay "soi mói". Ta không khó để bắt gặp những người trẻ có thể viết hàng trăm bình luận an ủi một người lạ trên Facebook, nhưng lại trả lời cộc lốc, gắt gỏng khi mẹ hỏi "Hôm nay con đi làm có mệt không?". Sự ích kỷ lên ngôi khi họ nhớ rõ lịch phát sóng của thần tượng nhưng lại quên mất ngày sinh nhật của cha mẹ, hay dửng dưng khi thấy đôi mắt mẹ đã thêm quầng thâm vì mất ngủ.

         Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Về khách quan, mạng xã hội tạo ra những ảo tưởng về sự kết nối, khiến giới trẻ mệt mỏi với những tương tác ảo và muốn thu mình lại khi về nhà. Tuy nhiên, nguyên nhân chủ quan vẫn là cốt lõi: sự thiếu rèn luyện đạo đức và lối sống đề cao cái tôi quá mức. Bên cạnh đó, cũng cần nhìn nhận rằng nhiều bậc phụ huynh vì quá bận rộn kiếm tiền hoặc quá nuông chiều đã vô tình tạo ra khoảng cách, không tạo dựng được thói quen gắn kết cho con cái từ nhỏ.


         Hậu quả của sự vô cảm vô cùng nặng nề. Với cá nhân, lối sống ấy biến con người thành những "người máy" có tri thức nhưng thiếu nhân văn, tâm hồn chai sạn và cô độc trong chính ngôi nhà của mình. Sợi dây tình cảm gia đình rạn nứt khiến tổ ấm trở nên lạnh lẽo. Một xã hội được xây dựng từ những cá nhân vô cảm với người thân sẽ khó có thể có sự thấu cảm với cộng đồng.


         Để chữa trị "căn bệnh" này, giải pháp quan trọng nhất chính là sự tự thức tỉnh của mỗi bạn trẻ. Hãy học cách "ngắt kết nối để kết nối": buông điện thoại xuống để lắng nghe lời tâm sự của cha mẹ, quan sát màu tóc đã bạc của cha hay đôi tay thô ráp của mẹ. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như cùng nấu một bữa cơm, dọn dẹp nhà cửa hay đơn giản là một lời cảm ơn chân thành. Gia đình cũng cần thiết lập những "giờ không công nghệ" để cả nhà cùng thực sự sống bên nhau.

       Sự vô cảm với người thân chính là liều thuốc độc giết chết hạnh phúc bền vững nhất của mỗi người. Đừng để đến khi "cây muốn lặng mà gió chẳng dừng", khi người thân không còn ở bên, chúng ta mới hối hận vì đã quá thờ ơ. Hãy yêu thương khi còn có thể, bởi gia đình là điểm tựa duy nhất không bao giờ quay lưng lại với ta.


BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close