Quê hương là nơi ta sinh ra, lớn lên, gắn liền với kỷ niệm tuổi thơ, gia đình, bạn bè và tình làng nghĩa xóm, là cội nguồn văn hóa
Những vấn đề chung về vai trò của quê hương
Giải thích
Quê hương là nơi mỗi con người được sinh ra hoặc lớn lên, gắn bó với tuổi thơ, gia đình, dòng họ, phong tục tập quán và những kỉ niệm sâu sắc. Quê hương không chỉ là một địa danh cụ thể mà còn là nguồn cội tinh thần, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và hình thành nhân cách mỗi con người.
Biểu hiện
- Nhiều người luôn tự hào, yêu mến và nhớ về quê hương, dù đi học hay làm việc xa.
- Quan tâm gìn giữ truyền thống, phong tục, ngôn ngữ, nếp sống quê hương.
- Cố gắng học tập, lao động tốt để mai sau đóng góp xây dựng quê hương.
- Tham gia các hoạt động hướng về nguồn cội: từ thiện, xây dựng nông thôn mới, bảo vệ môi trường quê hương.
Ý nghĩa
- Quê hương là điểm tựa tinh thần, nơi con người tìm về khi mệt mỏi, thất bại.
- Giúp con người hiểu rõ cội nguồn, từ đó sống có trách nhiệm, có lòng biết ơn.
- Nuôi dưỡng tình yêu gia đình, lòng nhân ái và ý thức cộng đồng.
- Là động lực để mỗi người phấn đấu học tập, rèn luyện, cống hiến.
Một số dẫn chứng tiêu biểu về vai trò của quê hương
Thiếu tướng Trần Đại Nghĩa
- Biểu hiện:Năm 1946, ông đang là kỹ sư trưởng tại Pháp với mức lương rất cao (tương đương 22 lượng vàng mỗi tháng), cuộc sống đầy đủ tiện nghi và được trọng vọng. Tuy nhiên, khi Bác Hồ sang Pháp, ông đã quyết định từ bỏ tất cả hào quang đó để theo Bác về nước, chấp nhận cuộc sống thiếu thốn, gian khổ trong rừng sâu Việt Bắc để phục vụ kháng chiến.
- Kết quả: Chính tình yêu quê hương đất nước cháy bỏng đã giúp ông vượt qua mọi khó khăn về cơ sở vật chất, chế tạo thành công súng Bazooka, súng không giật SKZ... Ông trở thành "ông vua vũ khí" của Việt Nam, góp công lớn vào nền độc lập dân tộc. Câu chuyện của ông là minh chứng hùng hồn nhất cho việc: Quê hương luôn là ưu tiên số một, cao hơn cả tiền bạc và danh vọng cá nhân.
Hồ Quang Cua
- Biểu hiện: Là người con của vùng đất Sóc Trăng, kỹ sư Hồ Quang Cua đã dành hơn 20 năm cuộc đời "chân lấm tay bùn" trên chính những cánh đồng quê hương. Ông kiên trì lai tạo giống lúa mới bất chấp nắng mưa và thất bại, từ chối những cơ hội việc làm nhàn hạ ở thành phố lớn để gắn bó với ruộng đồng.
- Kết quả: Tình yêu sắt son với mảnh đất quê cha đất tổ đã được đền đáp khi gạo ST25 hai lần được vinh danh là "Gạo ngon nhất thế giới". Ông không chỉ giúp bà con nông dân miền Tây đổi đời, thoát nghèo mà còn đưa thương hiệu gạo Việt Nam vươn tầm quốc tế, khẳng định giá trị của nông sản quê hương.
Frédéric Chopin
- Biểu hiện: Chopin buộc phải rời xa quê hương Ba Lan năm 20 tuổi vì chiến tranh và sống phần đời còn lại ở Pháp. Dù sống trong hào quang danh vọng tại Paris, ông vẫn luôn mang theo bên mình một chiếc ly bạc đựng nắm đất của quê nhà. Trước khi mất, di nguyện duy nhất của ông là: "Hãy mang trái tim tôi trở về Ba Lan".
- Kết quả: Trái tim ông hiện vẫn được bảo quản tại nhà thờ ở thủ đô Warsaw (Ba Lan). Quê hương chính là nguồn cảm hứng bất tận cho những bản nhạc Nocturne u buồn nhưng hùng tráng của ông. Câu chuyện chứng minh rằng: Quê hương là điểm tựa tinh thần thiêng liêng nhất, là nơi nắm giữ linh hồn con người ngay cả khi đã qua đời.
Mẫu liên hệ bản thân về vai trò của quê hương
Mẫu 1
Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, tôi nhận thức sâu sắc rằng tình yêu quê hương không chỉ nằm ở lời nói mà phải bằng hành động cụ thể. Tôi không chọn cách học để 'thoát ly', để rũ bỏ gốc gác ruộng đồng, mà tôi nỗ lực học tập để có đủ năng lực quay trở về. Ước mơ của tôi là mang những kiến thức hiện đại, những công nghệ mới về áp dụng trên chính mảnh đất nơi mình sinh ra, giúp bà con quê mình bớt đi sự nhọc nhằn. Với tôi, sự thành đạt của một con người không được đo bằng việc họ đi được bao xa, mà bằng việc họ mang được những giá trị tốt đẹp gì về để đền đáp cho nơi đã nuôi dưỡng mình khôn lớn.
Mẫu 2
Giữa dòng chảy hội nhập sôi động, tôi luôn tự nhắc nhở bản thân: 'Hoà nhập nhưng không được hoà tan'. Dù có đi đến đâu, học tập ở môi trường hiện đại nào, tôi vẫn luôn trân trọng và giữ gìn những nét đẹp bình dị của quê hương, từ giọng nói địa phương cho đến những phong tục tập quán truyền thống. Mỗi khi mệt mỏi hay vấp ngã trên đường đời, hình ảnh quê nhà yên bình luôn là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất giúp tôi cân bằng lại cảm xúc. Tôi hiểu rằng, con người giống như một cái cây, muốn vươn cành lá xum xuê ra thế giới rộng lớn thì bộ rễ phải bám thật sâu vào lòng đất mẹ quê hương.
Các bài khác cùng chuyên mục