Viết bài văn tả một đồ vật mà em yêu thíchI. Mở bài - Em muốn tả đồ vật gì? (cặp sách, hộp bút, đồng hồ, gấu bông, xe đạp…?) - Đồ vật đó do ai tặng hoặc mua cho em? - Em có đồ vật ấy từ khi nào?
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài Bài siêu ngắn Mẫu 1 Tôi có rất nhiều đồ dùng học tập. Nhưng món đồ yêu thích nhất là chiếc cặp sách. Vào dịp sinh nhật năm nay, tôi được tặng một chiếc cặp sách. Món quà này là của bạn Tú Anh. Chiếc cặp hình chữ nhật, có màu xanh nước biển. Chiều dài khoảng ba mươi xăng-ti-mét. Chiều rộng khoảng hai mươi lăm xăng-ti-mét. Bên trong cặp được chia làm hai ngăn, khá rộng rãi. Mặt bên ngoài của cặp in hình búp bê rất dễ thương. Khóa cặp được làm bằng nhựa, có thể đóng vào hoặc mở ra. Đằng sau cặp có hai chiếc quai đeo rất êm và chắc chắn. Tôi đã dùng chiếc cặp để đựng sách vở, đồ dùng học tập. Thỉnh thoảng, tôi sẽ nhờ bố giặt chiếc cặp để nó luôn sạch sẽ. Tôi sẽ giữ gìn và trân trọng món quà này. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Kết thúc năm học, em đạt được kết quả học tập tốt. Vì vậy, anh Đức đã hứa sẽ thưởng cho em một món quà. Đến lúc nghỉ hè, anh đã mua cho em một chiếc diều. Kích thước của diều khá lớn. Nó có hình của một chú cá mập. Khung diều được làm bằng thanh tre rất chắc chắn. Phía đầu buộc một sợi dây dù. Độ dài khoảng mười mét. Sợi dây được cuộn lại cẩn thận trong một ống nhựa. Những ngày lộng gió, em và anh trai sẽ đem diều ra thả. Chiếc diều bay rất cao. Em cảm thấy vui vẻ khi được thả diều. Em sẽ giữ gìn chiếc diều cẩn thận. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Vào dịp năm học mới, bố mẹ đã mua tặng em một chiếc bàn học. Chiếc bàn được làm bằng gỗ. Nó có hình chữ nhật. Mặt bàn được phun một lớp sơn bóng màu trắng ngà. Bề mặt chiếc bàn là một hình chữ nhật có chiều dài 120cm và chiều rộng là 60cm. Dưới mặt bàn có hai ngăn kéo rất rộng rãi. Một ngăn để sách giáo khoa, một ngăn để vở viết. Chiếc bàn có bốn chân, có thanh ngang để đặt chân. Khi mua bàn còn được tặng kèm một chiếc ghế tựa có màu trắng. Trên mặt bàn, em để một chiếc đèn học, một chiếc giá sách nhỏ và một chậu cây nhỏ. Chiếc bàn giống như một người bạn đồng hành cùng em. Chiếc bàn trông mới đẹp làm sao! Em rất yêu thích nó và sẽ giữ gìn nó cẩn thận. Bài tham khảo Mẫu 1 Trong số những món đồ em sở hữu, em yêu nhất là chiếc đồng hồ báo thức màu xanh dương mà bố đã mua tặng em nhân dịp em đạt học sinh giỏi năm lớp 3. Em thích nó không chỉ vì vẻ ngoài xinh xắn mà còn bởi nó luôn giúp em dậy đúng giờ mỗi sáng. Chiếc đồng hồ nhỏ nhắn, vừa vặn trong lòng bàn tay em. Hình dáng của nó tròn như quả bóng, với màu xanh dương chủ đạo rất mát mắt. Trên mặt đồng hồ là những con số rõ ràng, nổi bật trên nền trắng sáng. Hai chiếc kim chỉ giờ và phút được sơn màu đỏ và vàng, nổi bật và dễ nhìn. Điều em thích nhất ở chiếc đồng hồ này là chiếc chuông nhỏ phía trên, mỗi khi báo thức vang lên sẽ phát ra âm thanh leng keng rất vui tai. Ngoài ra, trên mặt đồng hồ còn có hình chú mèo máy Doraemon ngộ nghĩnh, khiến em mỗi lần nhìn đều cảm thấy vui vẻ. Vỏ đồng hồ được làm từ nhựa cứng, rất chắc chắn và bền bỉ. Mỗi buổi sáng, chiếc đồng hồ lại đánh thức em dậy để kịp giờ đến trường. Nhờ nó, em không còn đi học muộn và luôn chủ động trong việc học tập. Em còn nhớ lần đầu tiên nghe tiếng chuông báo thức, em đã bật dậy thật nhanh, cảm thấy rất hào hứng. Đối với em, chiếc đồng hồ báo thức không chỉ là một vật dụng hữu ích mà còn là người bạn đồng hành mỗi ngày, giúp em rèn luyện thói quen đúng giờ và chăm chỉ hơn trong học tập. Bài tham khảo Mẫu 2 Trong hộp bút của em, cây bút máy màu tím là đồ vật mà em yêu thích nhất. Đó là món quà mẹ tặng em vào ngày khai giảng năm học mới, như một lời động viên em cố gắng học tập. Cây bút nhỏ gọn, vừa vặn với tay cầm của em. Thân bút tròn, dài khoảng bằng một gang tay, phủ một lớp sơn màu tím bóng loáng. Nắp bút có gắn một chiếc kẹp nhỏ bằng kim loại sáng bóng, giúp em dễ dàng gài vào vở hoặc túi áo. Điểm đặc biệt của cây bút là ngòi bút được làm bằng thép không gỉ, đầu ngòi hơi cong cong, giúp nét chữ của em tròn trịa và mềm mại hơn. Trên thân bút còn được in hình những bông hoa nhỏ li ti, tạo cảm giác nhẹ nhàng và dễ thương. Khi viết, mực ra đều và không bị lem, khiến em càng thêm yêu thích cây bút này. Mỗi ngày đến lớp, em đều dùng cây bút máy tím để ghi chép bài vở. Nhờ nó, em luyện chữ đẹp hơn và cảm thấy việc học trở nên thú vị hơn rất nhiều. Có lần em làm rơi bút xuống đất, may mà bút không bị hỏng, em càng trân trọng nó hơn. Cây bút máy màu tím không chỉ giúp em học tốt mà còn là người bạn thân thiết, luôn đồng hành cùng em trên con đường học tập. Bài tham khảo Mẫu 3 Trong tủ sách nhỏ của em, quyển sách truyện cổ tích là món đồ em quý nhất. Đó là món quà của chị gái tặng em nhân dịp sinh nhật lần thứ tám. Quyển sách có kích thước vừa phải, bìa cứng màu xanh ngọc, nổi bật với hình ảnh cô công chúa Lọ Lem xinh đẹp cùng hoàng tử đang nhảy múa giữa lâu đài lấp lánh. Các trang sách được in trên giấy trắng mịn, chữ rõ ràng, dễ đọc. Điều em ấn tượng nhất ở quyển sách là những hình minh họa đầy màu sắc ở mỗi câu chuyện. Hình ảnh chú mèo đi hia, nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn, hay ông bụt hiền lành đều được vẽ rất sinh động. Ngoài ra, ở mỗi cuối truyện còn có những bài học ý nghĩa về lòng tốt, sự dũng cảm và tình yêu thương. Em thường đọc sách vào buổi tối trước khi đi ngủ. Mỗi trang sách mở ra là một thế giới cổ tích kỳ diệu, giúp em thư giãn sau một ngày học tập. Có lần em còn kể lại câu chuyện cho em trai nghe, hai chị em cùng cười vui vẻ. Quyển sách cổ tích không chỉ giúp em giải trí mà còn dạy em nhiều điều hay trong cuộc sống. Đối với em, đó là người bạn thân thiết, luôn mang đến những giấc mơ đẹp. Bài tham khảo Mẫu 4 Trong số những vật dụng đi học, chiếc cặp sách màu hồng là đồ vật mà em yêu thích nhất. Đó là món quà mà bà ngoại đã tặng em nhân dịp em lên lớp 4. Chiếc cặp có hình chữ nhật, kích thước vừa phải, đủ để đựng sách vở và đồ dùng học tập. Toàn bộ cặp được phủ lớp vải màu hồng nhạt, trang trí thêm những hình chú thỏ trắng dễ thương. Quai đeo được thiết kế êm ái, giúp em đeo trên vai mà không bị đau. Điểm đặc biệt của chiếc cặp là ngăn chính rất rộng, có thể chứa được nhiều sách vở. Ngoài ra, phía trước còn có một ngăn nhỏ để em đựng bút, thước và những vật dụng nhỏ xinh. Khóa kéo chắc chắn, trơn tru, giúp em dễ dàng mở ra đóng lại. Mỗi ngày đến trường, chiếc cặp đồng hành cùng em, giúp em mang theo tất cả những thứ cần thiết cho việc học. Em còn nhớ lần đầu tiên mang cặp mới đi học, bạn bè ai cũng khen đẹp, em cảm thấy rất vui và tự hào. Chiếc cặp sách không chỉ giúp em học tập thuận tiện mà còn là người bạn thân thiết, luôn ở bên em trên con đường đến trường. Bài tham khảo Mẫu 5 Trên bàn học của em có một chiếc đồng hồ báo thức rất đẹp. Đó là chiếc đồng hồ do anh Hai mua cho em khi đi học ở Sài Gòn về. Chiếc đồng hồ báo thức này, có ngoại hình khác hẳn với những chiếc đồng hồ báo thức mà em từng nhìn thấy. Nó có hình chữ nhật, bề dài chừng hơn một gang tay, cầm khá nặng. Bên ngoài đồng hồ là một lớp nhựa cứng màu vàng tươi, vừa đẹp lại còn dễ vệ sinh nữa. Mặt dưới của đồng hồ, là bốn cái nút tròn làm bằng cao su, chính là chân của đồng hồ. Nó giúp chiếc đồng hồ đứng vững trên mặt bàn mà không bị trượt. Nét đặc biệt nhất của chiếc đồng hồ này, là mặt trước của nó. Thay vì mặt đồng hồ bằng giấy với những chiếc kim, thì mặt đồng hồ của em là một màn hình điện tử, hiển thị con số đúng từng giờ, phút và giây. Ở góc trên cùng còn hiển thị cả ngày, tháng và năm nữa. Vừa tiện lợi lại còn đẹp và độc đáo. Nhờ con số to màu đen trên màn hình ấy, mà em luôn có thể xem đúng giờ vừa nhanh lại vừa tiện hơn nhiều so với việc nhìn các cây kim đồng hồ. Mặt sau của đồng hồ là một cái cổng để sạc điện cho đồng hồ. Cứ khoảng một tuần, em sẽ sạc điện một lần cho chiếc đồng hồ của mình. Nếu gần hết pin, nó sẽ chớp chiếc đèn ở góc để báo hiệu cho em biết nên không cần lo. Bên cạnh cổng sạc, là ba nút bấm để điều chỉnh giờ, ngày và hẹn giờ cho chiếc đồng hồ báo thức. Khi em bấm hẹn giờ, thì giờ được hẹn sẽ hiện ở góc dưới bên trái màn hình. Đến giờ đó, thì chiếc đồng hồ sẽ vừa chớp đèn vừa kêu tít tít tít đến khi nào em bấm vào nút tắt ở trên đỉnh chiếc đồng hồ mới thôi. Với vẻ ngoài xinh đẹp và mới lạ, chiếc đồng hồ báo thức này đã trở thành một đồ vật trang trí tuyệt vời cho bàn học của em. Em thích chiếc đồng hồ lắm. Bạn nào đến nhà em chơi, cũng xuýt xoa về nó khiến em càng thêm vui vẻ và thích thú. Bài tham khảo Mẫu 6 “Reng! Reng! Reng!...”. Mỗi khi những âm thanh quen thuộc ấy vang lên mỗi sáng, em lại bắt đầu ngày mới của mình với “người bạn” đồng hồ của mình. Đồng hồ là món quà đặc biệt của mẹ dành tặng em nhân dịp bước vào năm học mới. Ôi! Chiếc đồng hồ mới dễ thương làm sao! Thoạt nhìn, em đã bị cuốn hút ngay bởi hình dáng tròn xoe như chiếc đĩa sứ của nó. Nhưng không giống với những chiếc đĩa trắng đơn điệu, chiếc đồng hồ được những người thợ khoác cho một bộ quần áo xanh lam biêng biếc. Mặt đồng hồ hình tròn, được làm bằng nhựa cứng, trong suốt. Nhờ sự trong suốt, mà chúng ta có thể nhìn được những con số đang ngay ngắn đứng bên trong. Các con số chẳng khác nào những chú lùn đầy màu sắc. Chúng lúc nào cũng nắm tay nhau, rồi xếp thành một vòng tròn để chơi trò mèo đuổi chuột với họ hàng nhà kim. Nhà kim không đông anh em như nhà số. Gia đình này chỉ có bốn người, chúng được cố định với nhau bằng một núm tròn, nho nhỏ, bóng nhoáng. Cái núm cứ như cố giữ chúng lại, không cho chạy lung tung vì ham chơi. Anh cả kim giờ đứng đầu. Anh ta to béo, lùn tẹt nhưng tính tình lại cẩn thận, tỉ mỉ nên lúc nào cũng chỉ nhích từng chút một. Chắc hẳn anh sợ mắc sai lầm về thời gian. Anh lúc nào cũng vận một bộ vest đen bóng bẩy, trông rất hợp với dáng vẻ đứng đầu. Kim phút là người em thứ hai. Chàng trai này trông điển trai nhất khi diện bộ cánh màu xanh sẫm. Anh luôn có những bước đi hoàn hảo, không chậm rãi như anh cả, mà cũng chẳng liên liến như cậu em của mình. Cậu em trai út nhà kim nghịch ngợm lắm. Cậu ta có dáng người gầy gò, thanh mảnh, trông chẳng giống hai người anh khỏe mạnh, lực lưỡng. Ấy thế mà, thể lực của cậu rất tuyệt vời. Cậu lúc nào cũng là quán quân trong các cuộc thi, trò chơi với mọi người. Cậu luôn vui vẻ cất vang bài ca tích tắc tích tắc, nghe rất vui tai. Cuối cùng là bé kim báo thức nhỏ nhất nhà. Bé luôn là người giữ nhiệm vụ quan trọng nên lúc nào cũng nhẹ nhàng trong bộ váy vàng hoa. Bé ngoan ngoãn đứng nhìn các anh vui đùa. Hễ bị anh kim giờ trêu đùa, bé liền cất tiếng khóc kì lạ mà cũng quen thuộc “reng…reng…reng”. Việc nghe tiếng khóc nà vào mỗi sáng đã trở nên quen thuộc với em. Nhờ nó, mỗi ngày em đều cảm thấy vui tươi lạ thường. Mặt đằng sau là một bộ phận không thể thiếu của đồng hồ. Mặt này có chỗ để em có thể thay pin, điều chỉnh giờ giấc sao cho hợp lý. Quan trọng không kém là chiếc chân đỡ vững chãi để đồng hồ không bị lăn lông lốc như những quả bóng trên sân. Nét đáng yêu, duyên dáng của chiếc đồng hồ mà thu hút em ngay từ phút đầu tiên chính là những viên kim cương nhỏ trên cùng. Những viên kim cương này xếp liền nhau tạo thành một chiếc vương miện lấp lánh. Chiếc đồng hồ của em lúc nào cũng cần mẫn, chăm chỉ. Lúc em nghỉ ngơi, nó cũng không ngừng làm việc mà không hề biết mệt. Nhờ có đồng hồ, em đã biết quý trọng thời gian hơn, biết sắp xếp mọi việc sao cho hợp lý hơn. Thời gian trôi qua, cũng gần một năm rồi, chiếc đồng hồ vẫn vẹn nguyên như mới, bộ cánh xanh biếc giờ đã đầy những hình dán vui nhộn. Chiếc đồng hồ như một người bạn thân yêu của em vậy, nó không chỉ đưa thời gian trôi mà nó còn lưu giữ những kỉ niệm buồn vui qua thời gian. Em sẽ gìn giữ nó thật tốt để chị luôn đồng hành với em đón chào ngày mới. Bài tham khảo Mẫu 7 Hằng ngày em vẫn đến trường bằng cái xe đạp cũ. Chiếc xe đạp ấy là của chị Huệ em đã dùng trong suốt những năm học cấp 2. Nay chị Huệ đã lên lớp 10, chị cho em chiếc xe đạp ấy. Bố em bảo "Con đi tạm chiếc xe này một vài năm. Bao giờ con lên cấp 2 bố sẽ mua cho con cái xe khác". Chiếc xe của em được mặc chiếc áo màu đỏ mới đẹp làm sao! Nó là chiếc mini Nhật, bố em bảo đây là kiểu xe đạp nữ nên rất phù hợp với dáng con gái chúng em. Xe đã cũ nên có một chút vết xước. Mỗi vết xước ấy chắc có sự tích của nó nhưng em không biết. Khung xe có một thanh võng xuống, trông rất điệu. Đầu xe là hai tay lái trông y như hai cái sừng con hươu cong cong. Cái yên xe tuy cũ nhưng vẫn còn êm lắm. Cái đèo hàng đằng sau bằng sắt trắng, chị em vẫn dùng để cặp sách mỗi khi tới trường, nay không hiểu vì sao nó bị rụng mất một thanh dọc. Lốp xe cũng đã mòn. Hôm trước trời mưa, sợ đường trơn, bố em đã định thay chiếc lốp mới như em vẫn cố đi, vì tin vào tay lái lụa của mình. May mà không có chuyện gì xảy ra. Nan hoa cũng bị gãy một cái nhưng vành không bị đảo, xe vẫn đi tốt vì em không béo như chị Huệ. Bộ xích líp được giấu kín trong hộp, nó không kêu "tách, tách'' như xe mới của các bạn. Chiếc xe tuy cũ nhưng đi rất bon. Có lần, em chủ quan không kiểm tra lại phanh, xe bon quá, nên khi xuống dốc, xe đứt phanh làm em ngã ra đường. Lúc về nhà em rất lo lắng. Bố em bảo: "Hay là từ mai bố đưa con đi học vậy?". Em phải nói mãi bố mới yên tâm và lại cho em đi xe đến trường. Từ đấy, trước khi đi đâu, em đều kiểm tra lại xe cho cẩn thận. Mỗi khi đi học về, em lại lau chùi sạch xe rồi mới dắt con ngựa sắt đó vào nhà. Tuy nhà em đến trường hơi xa, nhờ có Con ngựa sắt thân thiết này em vẫn đi học đúng giờ. Bây giờ, nhà em chưa có điều kiện mua xe mới, chiếc xe đạp tuy đã cũ nhưng đối với em là một vật quý giá. "Của bền tại người", bố em bảo thế. Em sẽ giữ gìn cẩn thận chiếc xe, người bạn thân thiết của em. Bài tham khảo Mẫu 8 Mỗi lần sinh nhật của em, bao giờ em cũng được các chú, các dì, các cô bạn của bố mẹ tặng cho không biết bao nhiêu là thứ đồ chơi đẹp, lạ mắt. Nhưng có lẽ con thỏ nhồi bông Melody là thứ đồ chơi em thích nhất. Dạo ấy là sinh nhật lần thứ chín của em năm em đang học lớp Ba. Nhìn lên bàn tặng phẩm, bên cạnh chiếc bánh sinh nhật hai tầng, một chồng các gói vuông vuông, đủ các màu sắc gối đầu lên nhau trông rất đẹp mắt. Nhưng có một món quà được bọc trong một tờ giấy mủ, to bằng người em mà em không đoán ra là món quà gì. Sau khi tan tiệc, mọi người đã ra về, mẹ thu dọn các món quà đặt vào góc học tập của em và bảo em giở ra xem. Em chẳng chú tâm gì đến các món quà ấy cả, chỉ lưu tâm đến món quà được bọc trong tấm vải mủ kia thôi. Vì vậy, em đã vội vàng mở món quà ấy đầu tiên. Vừa mở ra, em vội reo lên: Ôi! Con thỏ Melody, thật là tuyệt vời! Một con thỏ mà em hằng mơ ước. Thế là từ nay, em luôn có Melody bên cạnh. Hôm đi chợ nhà lồng thị xã cùng chị Thùy Linh, đến quầy các đồ chơi trẻ em, phát hiện thấy con thỏ nhồi bông, em đã đứng lại ngắm nhìn một cách say sưa, suýt nữa bị lạc chị ở trong chợ. Mấy lần em bảo chị mua cho em nhưng chị bảo không cầm đủ tiền, bữa khác xin tiền bố, chị sẽ mua cho. Em cứ thấp thỏm chờ mãi chị Linh đi học ở Thành phố Hồ Chí Minh về, thế nào Linh cũng mua. Nhà chỉ có hai chị em, mỗi lần em đòi mua gì thì chị đều chiều em cả. Chị bây giờ thì em không còn phải chờ đợi nữa. Em sẽ điện lên cho chị đừng mua nữa, em đã có rồi. Con Melody của em có lẽ to bề ngang hơn em nhiều. Hai cái tai to dài như hai cái hoa chuối thẳng đứng ở trên đầu. Cái mặt thì to hơn cả cái thân, bè bè như bộ mặt của Đôrêmon, trông ngồ ngộ làm sao! Hai con mắt tròn, đen ước chừng to bằng cái miệng ly uống nước. Nó cứ mở thao láo nhìn em chằm chằm không chớp mắt. Cái mũi thì đỏ như quả cà chua chín mọng, cứ phô ra như mũi của một chú hề trong một vở chèo nào đó. Nó mặt một bộ y phục trông rất "mốt". Hai cái tay trắng muốt như màu muối biển lúc nào cũng khuỳnh khuỳnh đưa ra như võ sĩ đấm bốc. Cái cổ được choàng bằng một tấm khăn voan màu tím Huế. Cái thân thì ngắn ngủn, chắc cũng bằng kích thước của cái đầu. Nó ngồi chễm chệ, tựa lưng vào thành tủ đầu giường, đưa hai cái chân ra phía trước, tạo cho cái mông của nó ngồi được vững chắc. Có lẽ vậy mà tuy cái bụng phệ như cái bụng của một chủ tiệm phở nên đặt nó ngồi ở đâu cũng không ngã được. Cứ hễ học bài xong, lúc nào em cũng ôm nó vào lòng và thơm lên đôi má càng tròn của nó những cái hôn thật sâu thật dài. Lúc ngủ, Melody bao giờ cũng ở cạnh em. Em ôm nó ngủ, một mạch cho đến sáng. Melody của em là vậy đó, ngộ nghĩnh và rất dễ thương. Bài tham khảo Mẫu 9 Nhân dịp sinh nhật em tròn mười tuổi, mẹ em đã mua tặng em một con búp bê rất đẹp. mặc dù em đã có nhiều đồ chơi nhưng em vẫn thích nhất món quà mẹ tặng. Búp bê làm bằng nhựa, màu hồng rất đẹp và nhẹ. nó to bằng em bé mới sinh. khuôn mặt búp bê tròn, má trắng hồng, mịn màng. đôi mắt đen long lanh, sáng lên trên khuôn mặt rạng rỡ. mái tóc búp bê đen nhánh được tết thành hai dải. mỗi dải tóc có thắt một chiếc nơ màu đỏ thật xinh xắn. hai tay búp bê bụ bẫm, chìa ra phía trước như đang đòi bế. hai chân tròn trĩnh. bàn chân đi tất trắng hồng trong chiếc giày màu xanh da trời thật đẹp. búp bê duyên dáng trong bộ áo váy trắng muốt xen lẫn những sợi kim tuyến lóng lánh. Mỗi khi học bài xong, em lại mang búp bê ra chơi. em trò chuyện với búp bê như trò chuyện với một người bạn thân thiết. mỗi tối khi ngủ, em thường ôm búp bê bên mình. em yêu búp bê nhiều lắm. em luôn giữ gìn búp bê cẩn thận. chơi xong, em lại bỏ búp bê vào hộp và cất vào trong tủ đồ chơi mẹ dành cho em. Bài tham khảo Mẫu 10 Vào đầu năm học mới mẹ mua cho em rất nhiều đồ dùng học tập mới. Sách, vở, cặp, bút…và nhiều đồ dùng quý giá, em rất thích chúng , trong đó có em thích nhất là chiếc thước kẻ mẹ tặng. Chiếc thước kẻ dài 30cm, được làm nguyên liệu từ nhựa mi-ca . Nó có màu trong suốt còn rất mới và long lanh. Chiếc thước kẻ này giúp đỡ em rất nhiều trong môn toán . Được nhà sản xuất in phun khoảng cách đo rất rõ nét màu đen đậm và hằn không bị mờ theo năm tháng. Đó là điều mà em rất thích và yêu quý chiếc thước kẻ này. Mặc dù trông nó rất giản dị không lòe loẹt như những chiếc thước của các bạn nhưng ai cầm vào cũng đều khen đẹp và cũng thích mượn nó khi học toán. Đó là điều em cảm thấy vui và phấn khởi khi mọi người mượn nó. Lúc đó em luôn thầm cảm ơn mẹ thật tuyệt vời khi đã tìm được cho em một người bạn đồng hành hữu ích trong học tập. Em rất yêu quý nó. Và sẽ giữ gìn cẩn thận chiếc thước kẻ xinh xắn mà mẹ tặng cho. Bài tham khảo Mẫu 11 Suốt quãng đời cắp sách đến trường, người học sinh luôn bầu bạn với sách, vở, bút, thước… và coi đó là những vật dụng không thể thiếu được. Trong số những dụng cụ học tập ấy thì tôi yêu quý nhất là cây bút bi, một vật đã gắn bó với tôi nhiều năm và chắc trong tương lai sẽ còn hữu ích với tôi lắm! Hồi còn ở cấp một, tôi dùng bút máy viết mực và chữ tôi khá đẹp, nhưng khi vào cấp hai thì nó lại gây cho tôi khá nhiều phiền toái. Tôi phải vừa viết vừa nghe Thầy, cô giảng bài với tốc độ khá nhanh nên bút máy không thể đáp ứng được yêu cầu này. Chữ viết lộn xộn và lem luốc rất khó coi! Lúc ấy thì Ba mua tặng tôi một chiếc bút bi với lời khuyên: “con hãy thử xài loại bút này xem sao, hy vọng nó có ích với con”. Kể từ đó tôi luôn sử dụng loại bút này để rồi hôm nay có dịp nhìn lại, tìm hiểu đôi điều về nó. Chiếc bút bi đầu tiên, được một nhà báo Hungary làm việc tại Anh tên Laszlo Biro giới thiệu vào năm 1938. điều khiến Ông nghĩ ra việc sáng chế ra loại bút này là vì những cây bút máy luôn gây cho Ông thất vọng, chúng thường xuyên làm rách, bẩn giấy tờ, phải bơm mực và hay hư hỏng… Vào ngày 15 tháng 6 năm 1938 ông Biro được nhận bằng sáng chế Anh quốc. Từ khi bút bi được ra đời nó đã được cải tiến nhiều để phù hợp với người dùng và đã trở nên thông dụng khắp thế giới. Tuy có khác nhau về kiểu dáng như chúng đều có cấu tạo chung giống nhau. Bút bi có ruột là một ống mực đặc, đầu ống được gắn với một viên bi nhỏ có đường kính khoảng từ 0,7 đến 1 milimet, được coi như là ngòi bút. Khi ta viết mực được in lên giấy là nhờ chuyển động lăn của viên bi này và loại mực dùng cho bút khô rất nhanh. Con người thường ít nghĩ đến những gì quen thuộc, thân hữu bên mình. Họ cố công tính toán xem trung bình một đời người đi được bao nhiêu km hay một người có thể nhịn thở tối đa bao nhiêu phút nhưng chắc chưa có thống kê nào về số lượng bút họ dùng trong đời! Một cây bút cũng giống như cơ thể con người vậy, ruột bút là phần bên trong cơ thể, đầu bi chính là trái tim và mực chứa trong bút được ví như máu, giúp nuôi sống cơ thể. Còn vỏ bút giống như đầu, mình, tứ chi vậy… chúng phải cứng cáp thì bút mới bền, hoạt động tốt cũng như tạo cho người sử dụng cảm giác thoải mái. Màu sắc và hình dáng bên ngoài giống như quần áo, làm tăng thêm vẽ đẹp cho bút. Các chi tiết của bút dù quan trọng hay thứ yếu đều góp phần tạo nên một cây bút. Như một kiếp tằm rút ruột nhả tơ, âm thầm giúp ích cho đời để rồi khi cạn mực, chúng bị vứt bỏ một cách lạnh lùng. Mấy ai nhớ đến công lao của chúng! Bước vào năm học mới, các nhà sản xuất bút bi như Bến Nghé, Đông Á, Thiên Long, Hán Sơn… đã lần lượt cho ra đời hàng loạt mẫu mã từ đơn giản cho đến cầu kỳ như bút bấm, bút xoay, bút hai màu, ba màu… đủ chủng loại khác nhau nhằm đáp ứng nhu cầu người sử dụng. Các cậu nam sinh thì chỉ cần giắt bút lên túi áo đến trường nhưng nhiều bạn gái lại thích “trang điểm” cho bút các hình vẽ, hình dáng xinh xắn lên thân hay đầu bút còn được đính thêm con thú nhỏ ngộ nghĩnh… Thế là những chiếc bút bi lại theo chân trò nhỏ đến trường, giúp các cô, cậu lưu giữ những thông tin, kiến thức vô giá được thầy cô truyền đạt lại với cả tấm lòng! Bài tham khảo Mẫu 12 Các bạn ạ, tuổi thơ chúng ta ai cũng gắn liền với những đồ chơi quen thuộc như búp bê, gấu bông, lật đật,…. Mỗi người đều có sở thích riêng về đồ chơi. Với tôi, món đồ chơi mà tôi thích nhất đó là chú gấu bông đấy. Lần ấy, bố đi công tác về tặng tôi một món quà trong chiếc hộp kín. Tôi rất hồi hộp không biết đó là gì. Khi mở hộp ra tôi reo lên vì sung sướng: ” Ôi, chú gấu bông dễ thương quá!” Đó là một chú gấu nhồi bông mà tôi ước mơ bấy lâu. Chú ta có bộ lông trắng mịn và mượt như nhung, khi sờ tay vào ta có cảm giác như đang sờ vào tấm vải lụa mềm và mát rượi. Gấu ta khoác một chiếc áo màu đỏ tươi có điểm vài hạt cườm lấp la lấp lánh. Cái đầu chú tròn tròn như trái bưởi, đôi tai cũng tròn tròn vểnh lên trông thật là ngộ nghĩnh! Đôi mắt chú đen láy, tròn xoe như hạt nhãn. Thân hình chú ôm rất vừa tay nên tôi thường ôm chú ta mỗi khi đi ngủ. Những lúc ấy, bốn cái chân mập ú na ú nu của chú cứ dang ra như thể đòi tôi âu yếm vậy. Miệng chú nhỏ nhắn và đỏ hồng trông thật đáng yêu. Trên cổ chú là chiếc nơ màu đỏ được thắt hình con bướm trông yêu ơi là yêu. Mỗi tối học bài xong tôi lại dành thời gian để chơi với gấu bông. Tôi đặt cho cái tên là Daddy. Mỗi khi tôi ôm chú vào lòng và thơm lên đôi má mịn màng của Daddy trông chú ta có vẻ thích thú lắm. Bây giờ tôi đã lớn và có nhiều thứ đồ chơi khác nhưng Daddy vẫn là người bạn thân thiết nhất của tôi. Tôi luôn giữ gìn chú cẩn thận vì đó là món quà bố tặng tôi: người luôn muốn con mình được vui vẻ và thoải mái. Bài tham khảo Mẫu 13 Trong số những chiếc balo em từng có, em yêu nhất là chiếc balo hình ô tô mà bố tặng em vào ngày đầu tiên đi học lớp 1. Chiếc balo này đã gắn bó với em suốt những năm đầu tiểu học. Balo có hình dáng giống một chiếc ô tô con màu xanh dương, bốn bánh xe nhỏ xinh, phía trước có kính chắn gió và đèn pha được vẽ rất sống động. Quai đeo của balo êm ái, vừa vặn với vai em, giúp em mang nặng mà không bị đau. Điểm đặc biệt là balo có một ngăn lớn ở giữa để đựng sách vở và một ngăn nhỏ phía trước để đựng bút, thước. Khóa kéo chắc chắn, trơn tru, dễ dàng sử dụng. Bên hông balo còn có túi lưới để em đựng bình nước. Mỗi ngày đến trường, em đều mang balo bên mình. Bạn bè ai cũng thích thú và xin sờ thử bánh xe của balo. Có lần, em để quên balo ở lớp, may mà cô giáo giữ lại cho em. Chiếc balo hình ô tô không chỉ giúp em mang theo đồ dùng học tập mà còn là người bạn thân thiết, cùng em trải qua nhiều kỷ niệm tuổi thơ. Bài tham khảo Mẫu 14 Mẹ em là người rất yêu thích những đồ vật làm từ gốm sứ. Bởi vậy, trong nhà em không thiếu những chiếc bình cắm hoa bằng gốm sứ, những bộ ấm trà trang nhã mà đầy tinh tế làm từ gốm. Trong số những đồ vật đó, em vẫn thích nhất chiếc bình cắm hoa màu trắng làm bằng sứ, nó cũng là một đồ vật gắn liền với kí ức em về chuyến đi dã ngoại năm xưa. Chiếc bình sứ là món quà mà làng nghề Bát Tràng đã gửi lại cho em trong chuyến đi vào mùa hè năm ngoái. Đến với làng nghề truyền thống, em không chỉ được tận tay làm ra những chiếc bát bằng gốm mà còn mang về một chiếc bình rất xinh. Nó không to lắm, chỉ cao khoảng hơn 2 gang tay người lớn thế mà lại mang đến một vẻ đẹp duyên dáng đến lạ. Thành bình phình to ra ở chính giữa rồi đột ngột thắt lại ở phần cổ, rồi như thế vẫn chưa đủ. Người nghệ nhân muốn nó mềm mại hơn đã khiến cổ bình loe ra hình bông hoa loa kèn. Tất cả những đường cong mềm mại đó đã khiến chiếc bình mang một vẻ đẹp đầy duyên dáng, tinh tế mà vẫn toát lên vẻ kiêu hãnh lạ thường. Chiếc bình làm bằng sứ rồi lại được tráng một lớp men khiến bề mặt nó càng trở nên bóng bẩy. Lớp men trắng sứ ấy càng tôn thêm cho cái vẻ lúc nào cũng đầy duyên dáng, thanh khiết của nó. Nổi bật trên nền men trắng, người nghệ sĩ tài hoa của làng nghề Bát Tràng đã dùng đôi tay khéo léo của mình vẽ nên những đường cong tuyệt bích. Chỉ vài nét chấm phá đơn sơ mà người nghệ sĩ ấy đã vẽ nên cả một bức tranh thủy mặc trên thành bình cong cong. Đâu đây thấp thoáng bóng con đò ngang trôi trên dòng sông lững lờ, ven bờ là hàng lau rung rinh trước gió mai. Mặt nước dường như dao động, những lớp sóng nhẹ cứ thi nhau trồi lên vào bãi. Bóng người lái đò tĩnh lặng trên sông. Tất cả khiến chiếc bình mang vẻ đẹp gì đó vừa man mác, vừa hoài cổ, vừa lặng mỗi nỗi sầu tâm trạng của người làm ra. Phải chăng chính tình cảm đã khiến bức tranh thủy mặc trên chiếc bình nom có hồn đến thế? Và phải chăng chính tình yêu nghề và ý thức trách nhiệm với văn hóa cổ truyền dân tộc đã khiến người nghệ sĩ của làng nghề làm nên một kiệt tác nghệ thuật? Em còn nhớ như in ngày đầu tiên nhìn thấy nó, lòng em sớm đã dành một tình yêu cho chiếc bình này. Mẹ em lại đặc biệt thích thú với nó nên đã mua về để làm kỉ niệm cho chuyến đi này. Mẹ rất quý chiếc bình và bởi thế, mẹ luôn luôn đặt nó trong tủ kính, thi thoảng lại mang ra để lau chùi cho chiếc bình thêm sáng. Chỉ khi nhà có khách đặc biệt hay vào những dịp Tết đến, mẹ mới mang chiếc bình ra để cắm hoa. Những bông hoa đẹp nhờ chiếc bình quý mà thêm tỏa hương tỏa sắc. Chiếc bình càng kiêu hãnh phô ra vẻ đẹp kiêu sa của chính mình. Chiếc bình hoa bằng sứ tuy chẳng đắt đỏ nhưng lại có sức hút rất lớn với gia đình em. Nó còn là nơi ghi dấu những kí ức tươi đẹp về làng nghề Bát Tràng, vừa nhắc nhở trong em ý thức gìn giữ những hồn cốt truyền thống mà ông cha ta đã gắn bó từ thuở xưa. Bài tham khảo Mẫu 15 Chiều thứ sáu tuần trước, khi đi làm về, mẹ mang về một cuốn lịch do cơ quan tặng. em giở chiếc túi xách ra xem và thốt lên tiếng xuýt xoa: "Ôi, đẹp quá đi". Ba treo tấm lịch gần bức tranh sơn mài trong phòng khách. Buổi tối, dưới ánh đèn nê-ông xanh dịu, tấm lịch lộng lẫy hẳn lên. Tấm lịch hình chữ nhật, dài sáu tấc, ngang bốn tấc, làm bằng bìa các-tông phẳng và dài. Trên nền lịch màu đỏ tươi nổi bật cành mai vàng óng như màu nắng hòa cùng sắc hồng phơn phớt của hoa đào, tạo nên sắc xuân rực rỡ. Ở giữa là đôi gà trống mái, đuôi nhiều màu sắc cùng với những quả trứng vàng thể hiện mong ước một năm mới làm ăn phát đạt. Hai bên in nổi câu đối màu vàng bạch kim, viết bằng lối viết chữ thư pháp: “Đa Lộc Đa Tài Đa Phú Quý – Đắc Thời Đắc Lợi Đắc Nhân Tâm”. Phía dưới bên trái là dòng chữ: Chúc mừng năm mới, bên phải là dòng chữ: Mừng xuân Đinh Dậu. Chính giữ là lốc lịch được bọc kín trong lớp giấy in những bông hoa tươi thắm. Những ngày cuối cùng của năm cũ đã dần qua. Tấm lịch mới bắt đầu làm nhiệm vụ của nó. Quyển lịch dày ba trăm sáu mươi lăm tờ không kể tờ bìa, có in nhiều hình khác nhau. Tờ lịch được làm bằng giấy vân hoa mờ, mặt trước in thông tin, mặt sau là giấy trắng nên có thể tận dụng để làm giấy nháp cho học sinh. Chính giữa tờ lịch in ngày Dương Lịch với những màu sắc khác nhau. Có ngày màu xanh nhẹ, có ngày màu đỏ tươi, có ngày lại sắc tím thủy chung khiến tờ lịch trông thật bắt mắt. Phía trên cùng là tháng và năm bằng tiếng Việt và tiếng Anh. Ở phía dưới có in những câu châm ngôn, danh ngôn của các danh nhân nổi tiếng hoặc những ngày kỷ niệm lớn trong năm. Dưới nữa là thứ và ngày Âm lịch. Hai bên phía dưới có in ngày, giờ hoàng đạo, giờ tốt, giờ xấu và những việc nên làm, những điều kiêng kị. Ngày ngày trước khi đi học, em bóc tờ lịch nhỏ. Thế là một ngày đã qua và một ngày mới bắt đầu. Tấm lịch nhỏ nhưng công dụng của nó không nhỏ. Nó là người bạn thân của mỗi gia đình. Nó nhắc nhở mọi người luôn luôn ghi nhớ “Thời gian là vàng bạc”.
|

Danh sách bình luận