Viết bài văn tả cảnh một đám trẻ đang chơi một trò chơi dân gian- Giới thiệu khung cảnh diễn ra trò chơi: sân trường, sân đình, bãi đất trống … - Giới thiệu trò chơi dân gian mà các bạn nhỏ đang chơi: kéo co, bịt mắt bắt dê…. - Nêu cảm xúc của em khi nhìn thấy cảnh ấy: thích thú, ấn tượng….
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Giới thiệu khung cảnh diễn ra trò chơi: sân trường, sân đình, bãi đất trống … - Giới thiệu trò chơi dân gian mà các bạn nhỏ đang chơi: kéo co, bịt mắt bắt dê…. - Nêu cảm xúc của em khi nhìn thấy cảnh ấy: thích thú, ấn tượng…. II. Thân bài 1. Khung cảnh trước khi chơi - Thời tiết: Trời nắng nhẹ, gió mát, hoàng hôn… - Khung cảnh: Sân đình rộng rãi/ bãi cỏ xanh. - Đám trẻ tập trung đông vui, ríu rít. - Trang phục giản dị: Áo phông, quần ngắn, chân đất… - Chia đội, vạch mức, chuẩn bị dây kéo co / ô ăn quan / dây nhảy… - Tiếng bàn bạc, cười đùa rộn ràng. 2. Tả cảnh chơi trò chơi dân gian - Người quản trò hô to hiệu lệnh. - Không khí hồi hộp, sôi nổi. - Hoạt động của các bạn nhỏ: + Khuôn mặt: Căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. + Động tác: Mỗi trò chơi có một động tác đặc trưng (kéo co: ghì dây kéo mạnh; bịt mắt bắt dê: chạy vòng quanh…) - Tiếng cười nói rộn ràng, không khí náo nhiệt, vui tươi. - Đội chiến thắng reo hò sung sướng. 3. Ý nghĩa và cảm xúc - Mang lại niềm vui cho trẻ em. - Giúp rèn luyện sức khỏe, tinh thần đoàn kết. - Giữ gìn nét đẹp truyền thống dân tộc. III. Kết bài - Nêu cảm nghĩ về cảnh đám trẻ chơi trò chơi dân gian. - Khẳng định giá trị đẹp của những trò chơi dân gian trong tuổi thơ. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Chiều hôm qua, sân đình làng em rộn ràng tiếng cười nói của đám trẻ đang chơi kéo co. Dưới bóng cây đa lớn, hai đội nhanh chóng đứng vào vị trí. Bạn nào cũng háo hức và đầy quyết tâm. Một sợi dây thừng dài được đặt giữa sân. Khi anh quản trò hô to: “Bắt đầu!”, cả hai đội cùng dùng sức kéo mạnh. Những đôi chân ghì chặt xuống mặt đất, khuôn mặt đỏ bừng vì cố gắng. Tiếng hò reo cổ vũ vang lên náo nhiệt. Có bạn vừa kéo vừa cười thật to. Có bạn ngã nhào xuống đất nhưng vẫn vui vẻ đứng dậy chơi tiếp. Bụi đất bay lên theo từng nhịp kéo dồn dập. Cuối cùng, đội bên phải chiến thắng trong tiếng reo hò sung sướng. Những bạn thua cuộc tuy tiếc nuối nhưng vẫn cười rất vui. Ánh nắng chiều vàng óng phủ lên sân đình làm khung cảnh càng thêm đẹp. Nhìn đám trẻ vui đùa hồn nhiên, em cảm thấy tuổi thơ quê mình thật bình yên và đáng nhớ. Bài tham khảo Mẫu 1 Chiều hè ở quê em luôn ngập tràn tiếng cười của trẻ nhỏ. Sau những giờ học hay những buổi phụ giúp bố mẹ, đám trẻ trong xóm lại tụ tập ở sân đình để vui chơi. Trong số những trò chơi dân gian quen thuộc, em thích nhất là cảnh các bạn nhỏ chơi kéo co vào mỗi buổi chiều mát mẻ. Hôm ấy, ánh nắng cuối ngày dịu dàng trải vàng trên mái đình cổ kính. Gió từ cánh đồng phía xa thổi về mang theo hương lúa thơm nhè nhẹ. Dưới gốc đa già giữa sân đình, đám trẻ trong xóm đã tụ tập đông đủ. Tiếng cười nói ríu rít vang khắp cả khoảng sân rộng. Một sợi dây thừng dài được mang ra đặt giữa sân. Các bạn nhanh chóng chia thành hai đội bằng nhau. Bạn nào cũng hăng hái muốn đội mình chiến thắng. Có bạn còn xắn cao ống quần, hai tay nắm chặt sợi dây với vẻ đầy quyết tâm. Khuôn mặt ai cũng đỏ hồng vì háo hức. Khi anh quản trò hô lớn: “Chuẩn bị… bắt đầu!”. Cả hai đội lập tức dùng sức kéo mạnh. Những đôi chân ghì chặt xuống mặt đất, thân người ngả hẳn về phía sau. Tiếng hò reo cổ vũ vang lên náo nhiệt: “Cố lên! Cố lên!”. Có bạn nghiến răng thật chặt, hai má phồng lên vì cố sức kéo. Có bạn vì kéo mạnh quá mà ngã ngồi xuống đất khiến cả đám cười ầm lên. Bụi đất dưới sân bay mù mịt theo từng nhịp kéo dồn dập. Không khí sân đình lúc ấy sôi động chẳng khác nào một hội thi lớn. Đội bên trái bất ngờ kéo mạnh làm đội bên kia chao đảo. Chỉ nghe một tiếng “á” vang lên, cả hàng người ngã nhào về phía trước. Thế là đội bên trái chiến thắng. Những tiếng reo hò sung sướng vang dậy cả sân đình. Dù thua cuộc nhưng các bạn bên kia vẫn cười rất vui vẻ. Chỉ vài phút sau, mọi người lại tiếp tục chuẩn bị cho một trận kéo co mới. Tiếng cười nói của đám trẻ vẫn vang vọng giữa không gian yên bình của làng quê. Nhìn cảnh ấy, em cảm thấy tuổi thơ thật đẹp và hồn nhiên biết bao. Em rất yêu những trò chơi dân gian của quê mình. Chúng không chỉ đem lại niềm vui mà còn giúp các bạn nhỏ thêm đoàn kết, gắn bó với nhau hơn. Có lẽ sau này lớn lên, em vẫn sẽ nhớ mãi những buổi chiều đầy ắp tiếng cười nơi sân đình quê hương. Bài tham khảo Mẫu 2 “Tuổi thơ là nơi cất giữ những hồi ức tháng năm tươi đẹp của mọi thế hệ.” Mỗi người đều có một miền kí ức riêng gắn với tiếng cười bạn bè, những buổi chiều rong chơi và cả những trò chơi dân gian giản dị. Với em, hình ảnh đáng nhớ nhất của tuổi thơ chính là cảnh đám trẻ trong xóm tụ tập chơi ô ăn quan dưới gốc phượng già mỗi chiều hè. Chiều hôm ấy, bầu trời xanh trong và cao vời vợi. Ánh nắng cuối ngày nhẹ nhàng trải xuống con ngõ nhỏ trước sân nhà văn hóa. Dưới gốc phượng đang nở đỏ rực, đám trẻ trong xóm ríu rít kéo nhau ngồi thành vòng tròn trên nền đất. Những ô vuông được vẽ bằng phấn trắng ngay ngắn, hai ô lớn ở hai đầu chứa đầy sỏi nhỏ và hạt me khô. Mấy bạn gái ngồi xếp bằng chăm chú chơi, còn lũ con trai đứng xung quanh xem rồi liên tục mách nước. Tiếng cười nói vang lên không ngớt. Bạn Hà dùng bàn tay nhỏ xíu khéo léo rải từng viên sỏi vào các ô. Đôi mắt bạn chăm chú nhìn theo từng lượt đi, thỉnh thoảng lại mỉm cười đầy thích thú khi “ăn” được nhiều quân. Có lúc cả đám cùng reo ầm lên vì một nước đi bất ngờ. Bạn Lan tiếc nuối ôm đầu khi bị mất gần hết quân, còn Huy thì cười vang vì vừa thắng một lượt lớn. Tiếng nói chen lẫn tiếng ve kêu trên những cành phượng làm buổi chiều quê càng thêm rộn rã. Không ai để ý thời gian trôi nhanh đến thế. Chúng em cứ say mê chơi hết ván này đến ván khác. Bây giờ nghĩ lại, em mới hiểu rằng tuổi thơ đẹp không phải vì có những món đồ đắt tiền hay trò chơi hiện đại, mà bởi những phút giây hồn nhiên được ở bên bạn bè dưới bầu trời quê yên bình. Bài tham khảo Mẫu 3 Tuổi thơ của mỗi đứa trẻ quê em không chỉ có cánh diều, dòng sông hay những buổi trưa trốn ngủ, mà còn đầy ắp tiếng cười từ những trò chơi dân gian giản dị. Trong tất cả những trò chơi ấy, em nhớ nhất là cảnh đám trẻ chơi nhảy dây vào một buổi chiều đầu hạ năm ngoái. Chiều hôm ấy, bầu trời cao trong veo như vừa được gột rửa sau cơn mưa nhỏ. Khoảng sân trước nhà văn hóa xóm còn vương vài vệt nước loang loáng dưới nắng. Gió thổi nhè nhẹ làm hàng cau ven đường khẽ đung đưa. Từ khắp các ngõ nhỏ, lũ trẻ ríu rít kéo nhau ra sân chơi. Một sợi dây thun dài được nối từ nhiều đoạn nhỏ đủ màu sắc. Hai bạn lớn đứng hai bên cầm dây quay đều, còn những bạn khác xếp hàng chờ đến lượt nhảy. Tiếng dây vun vút quét xuống mặt sân nghe giòn tan giữa không gian yên tĩnh của làng quê. Bạn Thảo là người nhảy đầu tiên. Vừa nghe tiếng hô “Một, hai, ba!”, bạn đã nhanh nhẹn bật người lên cao. Mái tóc đuôi ngựa lúc lắc theo từng nhịp chân thoăn thoắt. Đôi chân nhỏ cứ nhảy liên tục, mềm mại như cánh chim. Đám trẻ đứng ngoài vừa đếm vừa reo hò cổ vũ. Đến lượt cu Bin, cả đám cười ồ lên vì cậu nhảy chưa được mấy cái đã vướng dây rồi ngã ngồi xuống đất. Thế nhưng Bin chẳng khóc mà còn ôm bụng cười vang. Có bạn vì mải nhìn người khác nên quên nhảy, bị dây quất nhẹ vào chân cũng cười khúc khích mãi không thôi. Chơi mãi đến lúc trời nhá nhem tối, đám trẻ mới chịu ra về. Sợi dây thun được cuộn lại cẩn thận, còn tiếng cười dường như vẫn quanh quẩn đâu đây giữa con ngõ nhỏ. Bây giờ, nhiều trò chơi hiện đại đã xuất hiện, nhưng em vẫn yêu những buổi chiều nhảy dây giản dị ấy. Có lẽ sau này lớn lên, mỗi khi nhớ về tuổi thơ, em sẽ lại nhớ đến khoảng sân ngập nắng, tiếng dây vun vút và những tiếng cười trong veo của một thời vô tư, hồn nhiên nhất. Bài tham khảo Mẫu 4 Mỗi buổi chiều tan học, con ngõ nhỏ trước nhà em lại vang lên đủ thứ âm thanh náo nhiệt. Tiếng xe đạp lóc cóc, tiếng người gọi nhau í ới và đặc biệt là tiếng cười của đám trẻ đang chơi trốn tìm. Đó là trò chơi mà bọn trẻ trong xóm em yêu thích nhất mỗi khi hoàng hôn buông xuống. Hôm ấy, sau cơn mưa chiều, không khí trở nên mát mẻ lạ thường. Những vũng nước nhỏ còn đọng lại bên vệ đường phản chiếu ánh nắng vàng cuối ngày. Cây bàng đầu ngõ khẽ lay động trong gió, vài chiếc lá rơi xoay tròn xuống mặt đất. Đúng lúc ấy, đám trẻ trong xóm đã tụ tập đông đủ để bắt đầu trò chơi. Bạn Long được chọn làm người đi tìm. Cậu quay mặt vào gốc cây, lấy hai tay che mắt rồi bắt đầu đếm thật to: “Một… hai… ba…”. Chỉ chờ có thế, cả đám lập tức chạy tán loạn. Bạn thì trốn sau bụi chuối, bạn nấp sau cánh cổng, có bạn còn len vào tận đống rơm cuối ngõ. Tiếng chân chạy thình thịch hòa cùng tiếng cười khúc khích khiến con ngõ yên tĩnh bỗng trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Đếm xong, Long quay lại với vẻ mặt đầy quyết tâm. Cậu đi thật nhẹ, đôi mắt liên tục đảo quanh tìm dấu vết. Thỉnh thoảng, cậu bất ngờ lao nhanh về một góc làm những bạn đang nấp phải hét ầm lên rồi bỏ chạy tán loạn. Có lần Long phát hiện ra cái Hạnh đang nấp sau chum nước. Bạn ấy cuống quá nên chạy vấp vào dép, ngã ngồi xuống đất khiến cả đám cười nghiêng ngả. Những gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt ai cũng sáng rực niềm vui. Người lớn đi ngang qua thấy đám trẻ chơi đùa cũng mỉm cười hiền hậu. Em rất yêu những buổi chiều chơi trốn tìm như thế. Trò chơi ấy không cần đồ chơi đắt tiền nhưng vẫn khiến tuổi thơ trở nên vui vẻ và đáng nhớ biết bao. Hình ảnh đám trẻ chạy dưới ánh hoàng hôn mang theo cả một trời hồn nhiên của những năm tháng tuổi thơ. Bài tham khảo Mẫu 5 Chiều chủ nhật tuần trước, sau cơn mưa rào đầu hạ, khoảng sân nhỏ trước nhà văn hóa xóm em trở nên đông vui lạ thường. Mặt sân còn hơi ướt nhưng đám trẻ trong xóm đã ríu rít kéo nhau ra chơi trò “bịt mắt bắt dê”. Khung cảnh ấy khiến cả con đường quê như rộn ràng hơn hẳn. Giữa sân, một chiếc khăn đỏ được dùng để bịt mắt bạn Nam, người phải đi bắt “dê”. Vừa bịt khăn xong, Nam đã dang hai tay ra phía trước rồi quay mấy vòng theo luật chơi. Cả đám trẻ đứng xung quanh cười ầm lên vì dáng vẻ loạng choạng của bạn ấy. Khi trò chơi bắt đầu, lũ trẻ nhanh chóng tản ra khắp sân. Bạn thì chạy thật nhẹ để không gây tiếng động, bạn lại cố tình dậm chân thật mạnh rồi cười khúc khích để đánh lạc hướng. Nam bị bịt mắt nên cứ xoay qua xoay lại, lúc tiến về phía này, lúc lại đuổi theo hướng khác. Có lần bạn suýt bắt được một bạn gái đứng gần mình, nhưng chỉ vì chậm một chút mà người ấy đã nhanh chân chạy mất. Cả sân lại vang lên những tràng cười giòn tan. Tiếng dép lẹp xẹp, tiếng chân chạy huỳnh huỵch hòa cùng tiếng gọi nhau í ới làm không khí náo nhiệt vô cùng. Có bạn vì chạy quá nhanh nên trượt chân ngã xuống sân, nhưng rồi lại bật dậy cười vang như chẳng hề đau chút nào. Sau nhiều lần loay hoay, cuối cùng Nam cũng chạm được vào vai một người đang đứng gần gốc phượng. Cả đám nín thở chờ đoán tên. Nam ngập ngừng vài giây rồi reo lên: “Là cái Hương!” Tiếng vỗ tay vang dội khắp sân vì bạn đoán đúng. Hương vừa cười vừa nhận chiếc khăn bịt mắt để tiếp tục lượt chơi mới. Những trò chơi dân gian không cần điện thoại hay máy tính vẫn đủ khiến lũ trẻ cười vui suốt cả một buổi chiều. Tuổi thơ ấy thật đẹp và bình dị biết bao!
|

Danh sách bình luận