Đọc hiểu Biển người mênh mông | Luyện đề đọc hiểu Văn lớp 12Trời trở chướng, ông Sáu than đau nhức mình. Phi qua nhà cạo gió cho ông. Lần theo những chiếc xương gồ ra trên thân mình nhỏ thó, ốm teo, Phi buột miệng “Bác Sáu ốm quá".
Câu hỏi
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu: BIỂN NGƯỜI MÊNH MÔNG (Lược truyện: Truyện kể về cuộc đời của nhân vật Phi. Anh có một cuộc đời đáng thương, bất hạnh từ bé: không có cha; người mẹ bỏ rơi con để vui buồn với hạnh phúc mới, vội vã về thăm con, chỉ hỏi con có tiền xài không, vô tâm với khoảng trống và khao khát yêu thương trong lòng con...tất cả tình cảm yêu thương Phi chỉ có bà ngoại để chia sẻ, để được quan tâm. Bà ngoại mất đi, giữa biển người mênh mông, may mắn Phi gặp ông Sáu, ông già lưu lạc cùng khu thuê trọ quan tâm nhắc nhở anh như bà ngày xưa, hiểu nỗi buồn, nỗi nhớ, nỗi đau trong lòng Phi. Nhưng rồi ông Sáu Đèo cũng rời xa Phi..) [...] Trời trở chướng, ông Sáu than đau nhức mình. Phi qua nhà cạo gió cho ông. Lần theo những chiếc xương gồ ra trên thân mình nhỏ thó, ốm teo, Phi buột miệng “Bác Sáu ốm quá". Ông già Sáu cười, “Tính chết mấy lần rồi, nhưng còn mắc nợ đời. Nợ thì phải trả chớ bỏ đi đâu..." [...] Ông kể, hồi trẻ, ông toàn sống trên sông, ông có chiếc ghe, hai vợ chồng lang thang xứ này xứ nọ. Gặp mùa lúa thì gặt mướn, gặp vịt bầy đổi đồng thì chở thuê, gặp rẫy bí, rẫy khóm thì mua về bán lại chợ nổi Cà Mau, nước ngược cắm sào đậu lại thổi cơm, bìm bịp kêu, nước bỏ lên bãi, ổng cho ghe ra bến. Cuộc sống nghèo vậy mà vui lắm. Phi hỏi, "Vậy bác Sáu gái đâu rồi?". Ông già rên khẽ, "Chú mầy cao mạnh tay làm qua đau quá”. Ông quay lại, gương mặt giàn giụa nước mắt, Phi giật mình, hỏi quýnh quáng, “Con làm bác đau thật à, chỗ nào vậy bác?". Ừ, cái chỗ nầy, chú mầy không làm qua hết đau được đâu. Ông già Sáu mếu máo chỉ về phía tim. "Cổ đi rồi. Sống khổ quá nên cổ bỏ qua cổ lên bờ, không từ giã gì hết, bữa đó đúng là qua bậy, qua nhậu xỉn quá trời, rồi cũng có cự cãi mấy câu, cảnh nhà không con nên sanh buồn bực trong lòng, qua có hơi nặng lời, cổ khóc. Lúc thức dậy thì cổ đã đi rồi. Qua đã tìm gần bốn mươi năm, dời nhà cả thảy ba mươi ba bận, lội gần rã cặp giò rồi mà chưa thấy. Kiếm để làm gì hả? Để xin lỗi chớ làm gì bây giờ. Mà, kiếm hoài không gặp, qua sợ mình mắt dở rồi nên nhìn không ra cổ, tới chết không biết có gặp được không". Ông Sáu ngừng lại, lấy tay quệt nước mắt, "Cái con bìm bịp quỷ nầy nó cũng bỏ qua mấy lần nhưng ngủ một đêm trên đọt dừa nó lại quay về. Sao cổ không quay lại?". Phi không biết. Không biết. Vì không biết nên ông già phải đi tìm để hỏi cho ra. Rồi một bữa, ông bày ra bữa rượu để từ giã Phi, ông bảo đã ở đây một năm hai tháng mười chín ngày rồi, ngõ nào cũng đi hẻm nào cũng tới mà người thương đâu chưa thấy. Phi hỏi ông sẽ đi đâu mà cảm giác giọng mình đang run rẩy. Ông Sáu cười, “Cha, để coi, chỗ nào chưa đi thì đi, còn sống thì còn tìm. Qua nhờ chú em một chuyện, chú em nuôi dùm qua con quỷ sứ nầy. Qua yếu rồi, sợ có lúc giữa đường lăn ra chết, để con “trời vật" này lại không ai lo. Qua tin tưởng chủ em nhiều, đừng phụ lòng qua nghen". Phi dạ. Ông dặn đi dặn lại, con bìm bịp nầy ăn tạp lắm, nó khoái ăn cá ươn, cá chết, chú em mầy đừng có sợ nó hư bụng, nó sành ăn tổ chạ. Cũng đừng chấp nê mấy thứ hư thủi đó, cho dù ăn gì thì nó cũng kêu hay, như con người ta vậy, nhìn nhau phải nhìn mặt tốt của nhau [...]. Hai người ngồi ở sân sau, dưới một đêm trăng sáng, trăng đầy. Có lần ông bảo, sướng nhất là được uống rượu dưới trăng. [...]. Ông đi rồi, chỉ còn lại Phi và con bìm bịp, thấy nó cứ thắc thỏm mổ cái mỏ vào mấy nan tre, tưởng nó đói, Phi đi bắt rắn mối cho nó ăn. Nhưng nó không ăn, cả đêm kêu thê thiết, những tiếng bíp bíp nhỏ xuống cái xóm Rạch Chùa từng giọt như giọt máu. Phi giở cửa lồng, con bìm bịp đập cánh xao xác, đứng niễng đầu nhìn anh buồn lắm, sao anh ngồi đây mà tía tôi đâu? Phi cười buồn bã, ước gì tao biết được bây giờ tía đang ở đâu. Tía thấy tao buồn nên để mầy ở lại, nhưng rồi lúc ông già bé nhỏ ấy buồn, ai kêu nước lớn cho ông nghe. Từ đấy, ông già Sáu Đèo chưa một lần trở lại. Từ đấy, giữa biển người mênh mông, Phi gặp biết bao nhiêu gương mặt, cùng cười đùa với họ, hát cho họ nghe, cùng chạm li uống đến say... Nhưng không ai nhắc Phi cắt tóc đi, đàn ông đàn ang ai để tóc dài. Biển người thì mênh mông vậy... (Theo isach.info)
Câu 1
Xác định ngôi kể của văn bản trên. Phương pháp giải
- Đọc kĩ văn bản. - Xác định người kể chuyện và cách gọi tên nhân vật. Lời giải chi tiết
- Văn bản được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2
Chi tiết nào trong văn bản cho thấy sự nghèo khó nhưng vui vẻ của ông Sáu khi còn trẻ? Xem lời giải
Câu 3
Nhân vật Phi và ông Sáu Đèo hiện lên như thế nào trong đoạn trích? Nhận xét về mối quan hệ giữa hai nhân vật này. Xem lời giải
Câu 4
Nêu tác dụng của dấu ba chấm trong câu văn kết thúc: “Biển người thì mênh mông vậy...”. Xem lời giải
Câu 5
Anh/Chị suy nghĩ gì về chi tiết ông Sáu Đèo nói với nhân vật Phi: “...như coi người ta vậy, nhìn nhau phải nhìn mặt tốt của nhau.” (Trả lời đoạn văn 5 - 7 dòng) Xem lời giải
|

Xem lời giải

Danh sách bình luận