Đọc hiểu Người ăn xin (Tuốc - ghê - nhép) - Luyện đề đọc hiểu Văn 9Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi. Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi của ông:
Câu hỏi
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: NGƯỜI ĂN XIN Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi. Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi của ông: - Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả. Ông nhìn tôi chăm chăm đôi môi nở nụ cười: - Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông. (Theo Tuốc- ghê- nhép)
Câu 1
Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản. Phương pháp giải
Căn cứ các phương thức biểu đạt đã học: tự sự, miêu tả, biểu cảm, nghị luận, … Lời giải chi tiết
- Phương thức biểu đạt chính của văn bản: tự sự. Giải thích: Văn bản tập trung kể lại diễn biến cuộc gặp gỡ, đối thoại và sự thấu cảm kỳ diệu giữa hai nhân vật là cậu bé và ông lão ăn xin nhằm truyền tải một thông điệp nhân văn.
Câu 2
Văn bản Người ăn xin liên quan đến phương châm hội thoại nào? Vì sao? Xem lời giải
Câu 3
Lời của các nhân vật trong câu chuyện trên được trích dẫn theo cách nào? Chỉ rõ dấu hiệu nhận biết. Xem lời giải
Câu 4
Vì sao người ăn xin và cậu bé trong truyện đều cảm thấy mình đã nhận được từ người kia một cái gì đó? Xem lời giải
Câu 5
Bài học rút ra từ văn bản trên? Xem lời giải
|

Xem lời giải

Danh sách bình luận