Đọc hiểu Thương quá rau răm (Nguyễn Ngọc Tư) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12Lược phần đầu: Mút Cà Tha là cù lao đơn độc hiu hắt nằm cuối một con sông, bên rừng mắm. Nơi có những gò đất chôn cất từ trẻ em đến người lớn, đa số chết vì bệnh chỉ do không có được một thầy thuốc đến ở chốn này.
Câu hỏi
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu: THƯƠNG QUÁ RAU RĂM Lược phần đầu: Mút Cà Tha là cù lao đơn độc hiu hắt nằm cuối một con sông, bên rừng mắm. Nơi có những gò đất chôn cất từ trẻ em đến người lớn, đa số chết vì bệnh chỉ do không có được một thầy thuốc đến ở chốn này. Dân làng phó mặc cho rủi may, ngoài ông trưởng ấp Tư Mốt – người đàn ông đầy tình nghĩa và quyết tâm ‘‘không chết vì bệnh, chỉ chết vì già’’. Hôm nay ông chở Văn – một bác sĩ trẻ từ thành phố – về đây công tác. Bác sĩ thứ sáu về làm việc ở trạm xá cù lao. Năm người trước đã ra đi, đi vì không chịu nổi thiếu thốn. Và buồn. Nên chú bảo với bốn mươi ba nóc gia sống trên Mút Cà Tha, “Bất cứ người xứ lạ nào đến làm việc ở đất cù lao đều quý, mình phải đối xử cho tử tế, thiệt tử tế”. Gặp Văn lần đầu tiên, ông nghĩ ngay, phải giữ thằng nhỏ này ở lại cù lao, thấy cái mặt buồn buồn, ngó bộ đàng hoàng. Ông nghĩ là mình có cách, không có gì sâu nặng bằng tình cảm người với người. Thì ông đã rịt chân mấy thầy cô giáo cho đám trẻ cù lao đấy thôi. Hôm Văn đến, bà con ôm lại cho một đống áo quần, góp gạo đổ vô thùng, câu cá đem rọng⁽²⁾. Rồi mấy con cá ốm nhom, trắng dờ con mắt, lội vật vờ tới lui chờ hóa kiếp mà Văn vẫn còn ngợp⁽³⁾ trong mớ lời mời, hết nhà này đến nhà khác, bữa thì cháo vịt, cháo rắn, bữa khác tôm nướng, lươn um⁽⁴⁾… Mà, trông Văn vẫn buồn, buồn chen giữa hai cái cười, nó tranh thủ cả khi Văn đưa ly rượu lên môi và để ly không xuống (còn lúc uống thì mặt Văn nhăn nhúm lại, vẻ buồn không rõ ràng). Hỏi làm sao buồn thì Văn cười, ủa, cháu có buồn gì đâu. Hỏi nhớ thành phố à, Văn cũng cười, không, thành phố có gì mà nhớ. Hỏi nghĩ sao mà tình nguyện về đất cù lao này, nghe tên Mút Cà Tha bộ không ớn sao, Văn (lại) cười, không, có nghĩ gì đâu, cháu chọn nơi nào hẻo lánh ít người… Nghe cái giọng như đời ta là lục bình, trôi đâu cũng được, càng xa càng tốt. Nhưng trưởng ấp Tư Mốt phải làm cho anh chàng hiểu đời anh có ý nghĩa với đất này như thế nào, thiếu anh người cù lao sống không nổi chớ chơi à. Buổi sáng có người chạy lại than nhức đầu, sổ mũi, buổi chiều thêm chứng chóng mặt, đau mình… Trưởng ấp tà tà dài theo xóm, thấy ai rảnh rỗi là kêu, đứng đó làm gì, sao hổng lại trạm xá cho bác sĩ người ta khám (…) Và anh hiểu tại sao ông già ấy lại quan tâm tới mình. Chiều nào ông cũng lại chỗ Văn, rủ rỉ rù rì. Ông biết giờ đó, bà mụ Năm, nhân viên thứ hai của trạm xá đã về nhà, có thể Văn thấy cô đơn. Ông kêu đám thanh niên lại chỗ Văn đàn hát tẳng tằng tăng, dẫn Văn đi câu cá hay soi ếch trong “mà”. Văn tham gia nhiệt tình nhưng không tha thiết như người đi đường thấy vật lạ thì cầm lên, rồi lại bỏ xuống, đi tiếp (…) Trưởng ấp Tư Mốt thấy bất an, về nhà biểu con gái sớt nửa nồi bí hầm dừa bưng qua trạm xá. Con Nga dạ rồi tong tả đi. Nó thường được ông Tư sai bưng thức ăn đến trạm xá cho Văn. Nhiều nhất, thường nhất là món khoai luộc nóng hổi, thơm bừng. Bưng rổ khoai từ nhà đến chỗ Văn, khói mềm cả ống tay áo Nga. Trời trở chướng, gió ráo hanh nhưng nước lên, sân trước trạm xá ngập lênh láng, con Nga xắn quần quá gối lội qua, thấy Văn, nó thưa thẽ thọt⁽⁵⁾ “Ba em gửi anh ít khoai” rồi về. Lần sau, nó xắn quần thấp một chút, bảo ăn khoai đi anh. Sau nữa nó cứ để ống quần bết nước, lọng cọng đứng ngoài cửa, hai gò má rựng lên, gọi “Ăn khoai nè”. Lúc đấy thì nói ít, thẹn thò nhưng ở lại lâu, dọn dẹp lăng xăng, quét trên quét dưới, bắc nồi cơm lên bếp, làm cá nấu canh chua trái giác, sung sướng thấy mình bận rộn giống hệt mấy nhỏ bạn mới lấy chồng (tụi con gái thường hay điên vậy, tới khi xà quần chồng con thật, lại than số mình cực như trâu). Rồi sực nhớ bếp ở nhà lạnh tanh, nó chạy về. Ông Tư ngồi trước cửa, giấu sự thắc thỏm (và một chút lưỡng lự, mình tạo điều kiện cho hai đứa gần gũi vầy có sao không ta). Cố tươi tỉnh, ông hỏi ngay, “Con Nga lo cho anh bay xong chưa? Mắc gì mà mày cười suốt từ ngoài đường vào đây?”. Dạ, con Nga chối bay, con đâu có cười, tại ba má sanh cái miệng con vậy mà. Nói rồi nó chạy vô bếp, bâng khuâng cười thêm một hồi nữa… (Tóm tắt: Chủ nhật, Văn mượn xe đạp chở con Nga đi chơi lòng vòng cù lao. Bữa nọ, Nga đem mấy cần xé⁽⁶⁾ ổi ra chợ huyện cân cho vựa⁽⁷⁾ thì gặp đám bạn Văn xốc xếch đứng bến. Nga cho quá giang⁽⁸⁾ về Mút Cà Tha…Văn đưa bạn ra về rồi đi không trở lại, lặng lẽ như chạy trốn) Trưởng ấp Tư Mốt đứng ở trạm xá, thấy sau trước trống không, trong lòng nghe đau tiếc như vừa thua một ván bài lớn. Văn không từ giã ông một lời, để nói cháu về vì má cháu đang đau, hoặc cháu ra ngoài trung tâm y tế huyện một tí, rồi lên xe đi luôn cũng được, dù nhìn vào đôi mắt đang cụp xuống kia, biết người ta nói dối, dù trong tâm ông đã vẫy tay để chào xa mãi. Trong một thoáng, ông thấy mình chùng chình, vớ được khúc cây bình bát, ông chống vào đất. Bên ngoài cái đất Mút Cà Tha dường như đã có sự thay đổi lớn. Thí dụ như con cá, lá rau, hạt gạo mến thương của người cù lao không ràng buộc được một con người (như đã từng rịt chân ông lại), thì cái bóng nhỏ nhoi của đứa con gái đang tuyệt vọng đứng ngóng chờ dưới bến không có ý nghĩa gì sao? Tuyệt không đáng gì à? (Nguyễn Ngọc Tư, Cánh đồng bất tận, những truyện hay và mới nhất, Nhà xuất bản Trẻ, 2005-2010, tr 19 - 25) * Chú thích: (1) Rau răm: loại rau thơm vốn rất quen thuộc và được làm gia vị bình dân của người Việt. Rau răm thường gắn với câu ca dao “Gió đưa cây cải về trời/ Rau răm ở lại chịu lời đắng cay”. (2) Rọng: lu, xô, thau có nước. Câu cá đem rọng: Câu cá đem bỏ vào xô/thau có nước để dành ăn dần. (3) Ngợp: choáng ngợp, bối rối. (4) Um: om. (5) Thẽ thọt: nói nhỏ nhẹ. (6) Cần xé: Giỏ, túi. (7) Vựa: nơi cất chứa một số sản phẩm để bán dần. (8) Quá giang: cho đi nhờ. - Nguyễn Ngọc Tư là một nhà văn, thành viên Hội nhà văn Việt Nam. Năm 2018, chị được trao Giải thưởng Văn học Liberaturpreis 2018 do Litprom bình chọn. Nguyễn Ngọc Tư có phong cách nghệ thuật gần gũi, bình dị với đời sống của nhân dân. Giọng văn chị đậm chất Nam Bộ, là giọng kể mềm mại và khắc khoải về những cuộc đời éo le, những số phận chìm nổi. Cái chất miền quê sông nước ngấm vào các tác phẩm, thấm đẫm cái tình của làng, của đất, của những con người chân chất hồn hậu nhưng ít nhiều gặp những bất hạnh. - “Thương quá rau răm” là truyện ngắn đặc sắc của Nguyễn Ngọc Tư, được viết năm 2004
Câu 1
Xác định ngôi kể của văn bản. Phương pháp giải
- Đọc kĩ văn bản. - Vận dụng kiến thức đã học về ngôi kể. Lời giải chi tiết
Ngôi kể của văn bản: ngôi thứ ba. Giải thích: Ngôi kể thứ ba là cách kể chuyện mà người kể đứng ngoài câu chuyện, không trực tiếp tham gia vào diễn biến. Người kể gọi tên nhân vật bằng tên riêng, danh xưng (hắn, cô ấy, họ, nó) và có thể tự do miêu tả hành động, tâm lý của bất kỳ nhân vật nào.
Câu 2
Trong văn bản trên, trưởng ấp Tư Mốt đã làm những gì để níu chân bác sĩ Văn ở lại? Xem lời giải
Câu 3
Tìm và phân tích tác dụng của biện pháp liệt kê trong những câu văn sau: Hôm Văn đến, bà con ôm lại cho một đống áo quần, góp gạo đổ vô thùng, câu cá đem rộng. Rồi mấy con cá ốm nhom, trắng dờ con mắt, lội vật vờ tới lui chờ hóa kiếp mà Văn vẫn còn ngợp trong mớ lời mời, hết nhà này đến nhà khác, bữa thì cháo vịt, cháo rắn, bữa khác tôm nướng, lươn um. Xem lời giải
Câu 4
Lí giải và phân tích ý nghĩa nhan đề của văn bản. Xem lời giải
Câu 5
Từ cách ứng xử của bác sĩ Văn, anh chị hãy nêu suy nghĩ về lối sống có trách nhiệm với bản thân và những người xung quanh. Xem lời giải
|

Xem lời giải

Danh sách bình luận