Viết bài văn Kể lại câu chuyện đã làm thay đổi cuộc sống của em

- Giới thiệu câu chuyện em muốn kể. - Nêu hoàn cảnh hoặc thời điểm xảy ra câu chuyện (khi còn nhỏ, trong một lần ở nhà, ở trường,...).

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

- Giới thiệu câu chuyện em muốn kể.

- Nêu hoàn cảnh hoặc thời điểm xảy ra câu chuyện (khi còn nhỏ, trong một lần ở nhà, ở trường,...).

2. Thân bài

a. Hoàn cảnh xảy ra sự việc

- Giới thiệu các nhân vật liên quan.

- Nêu nguyên nhân dẫn đến sự việc hoặc sai lầm.

b. Diễn biến câu chuyện

- Kể lại các sự việc theo trình tự thời gian.

- Sai lầm của em (hoặc nhân vật) đã xảy ra như thế nào.

- Phản ứng của những người xung quanh.

- Những hậu quả hoặc ảnh hưởng do sai lầm gây ra.

c. Sự thay đổi và bài học

- Em (hoặc nhân vật) nhận ra lỗi lầm bằng cách nào.

- Thái độ sau khi nhận ra sai lầm: hối hận, xin lỗi, sửa chữa lỗi lầm, cố gắng khắc phục.

- Những thay đổi trong suy nghĩ và hành động sau câu chuyện.

3. Kết bài

- Nêu cảm xúc của em khi nhớ lại câu chuyện.

- Rút ra bài học cho bản thân (biết nhận lỗi, sống trung thực, yêu thương mọi người, biết chịu trách nhiệm với việc mình làm...).

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Vào năm học lớp 3, trong một lần mải mê đuổi bắt chú mèo nhỏ trong phòng khách, em đã vô tình làm vỡ chiếc bình hoa bằng gốm mà mẹ vô cùng trân quý. Câu chuyện ấy đã trở thành bước ngoặt lớn làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của em về sự trung thực.

Chiếc bình gốm ấy là món quà kỷ niệm của bà ngoại tặng mẹ. Khi tiếng "xoảng" vang lên, em hoảng sợ tột độ và quyết định thu dọn mảnh vỡ rồi đổ lỗi cho chú mèo tội nghiệp. Nhìn ánh mắt buồn bã của mẹ khi dọn dẹp bãi chiến trường mà không hề trách mắng một lời, lòng em dấy lên một nỗi cắn rứt, tội lỗi kinh khủng. Suốt đêm hôm đó, em trằn trọc không ngủ được và nhận ra sự hèn nhát của mình. Sáng hôm sau, em đã lấy hết can đảm ôm lấy mẹ, khóc nức nở để thú nhận toàn bộ sự thật. Mẹ không phạt em, mẹ chỉ xoa đầu và bảo rằng lòng trung thực của em còn quý giá hơn mọi chiếc bình trên đời. Từ sau sự việc đó, em luôn tự răn đe bản thân phải dũng cảm chịu trách nhiệm trước mọi hành động của mình.

Mỗi khi nhớ lại mảnh vỡ ngày hôm đó, em không còn cảm thấy sợ hãi mà thầm biết ơn vì nó đã giúp em trưởng thành hơn. Bài học về sự trung thực và lòng dũng cảm nhận lỗi sẽ là hành trang theo em suốt cuộc đời.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Năm lên mười tuổi, trong chuyến du lịch hè cùng gia đình tại một trung tâm thương mại lớn ở Nha Trang, vì tính tự phụ và không nghe lời bố mẹ, em đã trải qua một trận đi lạc kinh hoàng. Sự cố này đã thay đổi hoàn toàn tính cách bốc đồng của em.

Lúc ấy, em luôn tự cho mình là người thông minh, biết hết mọi đường đi lối lại nên đã lén buông tay mẹ để chạy theo một gian hàng đồ chơi yêu thích. Chỉ mười phút sau, khi quay lại, em hoàn toàn mất phương hướng giữa biển người mênh mông, xung quanh chỉ có những gương mặt xa lạ. Nỗi sợ hãi, cô độc bủa vây khiến em ngồi bệt xuống hành lang khóc nức nở. May mắn thay, các cô chú bảo vệ đã phát hiện và đưa em đến phòng phát thanh để tìm bố mẹ. Khi gặp lại, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt, lo lắng đến phát khóc của mẹ và ánh mắt đỏ ngầu của bố, em vừa hối hận vừa thương bố mẹ vô cùng. Em lập tức ôm chầm lấy hai người và lí nhí lời xin lỗi. Sau biến cố ấy, em đã dẹp bỏ cái tôi kiêu ngạo, biết lắng nghe lời khuyên của người lớn và cẩn trọng hơn trong mọi việc.

Chuyến đi lạc năm mươi mười tuổi là một bài học đắt giá mà em chẳng thể nào quên. Nó nhắc nhở em phải luôn biết kính trọng, lắng nghe gia đình và không bao giờ được phép chủ quan, tự phụ.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Tôi vốn là một đứa trẻ ích kỷ, luôn muốn giữ mọi thứ tốt nhất cho riêng mình cho đến khi gặp Nam, một người bạn mới chuyển đến xóm tôi vào mùa hè năm ngoái. Câu chuyện nhường chiếc xe điều khiển từ xa cho Nam đã làm thay đổi góc nhìn của tôi về sự sẻ chia.

Nam có hoàn cảnh khó khăn, bố bạn mất sớm, bạn chẳng bao giờ có được một món đồ chơi tử tế. Một buổi chiều, Nam đứng nép sau cánh cửa, ánh mắt thèm thuồng nhìn tôi chơi chiếc xe ô tô điều khiển từ xa mới tinh. Thay vì rủ bạn chơi cùng, tôi lại ôm khư khư món đồ và quay mặt đi chỗ khác vì sợ bạn làm hỏng. Nhìn cái bóng gầy gò của Nam lủi thủi đi về, tối hôm đó, mẹ đã nhẹ nhàng trò chuyện và cho tôi xem những bức ảnh về các bạn nhỏ vùng cao thiếu thốn. Lời mẹ giảng giải về lòng nhân ái khiến tôi vô cùng xấu hổ vì sự ích kỷ của mình. Hôm sau, tôi đã chủ động mang chiếc xe sang nhà Nam, rủ bạn cùng chơi dưới bóng mát cây khế. Nụ cười rạng rỡ, trong trẻo của Nam lúc đó đã sưởi ấm trái tim tôi, giúp tôi hiểu được hạnh phúc của sự cho đi.

Câu chuyện nhỏ mùa hè năm ấy đã biến tôi từ một cậu bé ích kỷ trở thành một người biết yêu thương, chia sẻ. Tôi nhận ra rằng, niềm vui sẽ chỉ thực sự trọn vẹn khi chúng ta biết lan tỏa nó đến với mọi người xung quanh.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong những năm tháng học trò, ai cũng từng trải qua những sai lầm khiến bản thân phải hối hận. Đối với em, câu chuyện xích mích với Minh là người bạn thân nhất từ thuở nối khố vào năm lớp 4 chính là sự việc đã làm thay đổi hoàn toàn tính cách nóng nảy của em.

Hôm đó là buổi chiều thứ Sáu, lớp chúng em có tiết kiểm tra toán một tiết. Vì quá vội vàng làm bài nên em đã sơ ý làm rơi chiếc bút mực xuống đất khiến ngòi bút bị tắc không viết được. Đúng lúc em đang loay hoay, Minh ngồi cạnh đã chủ động đưa cho em chiếc bút dự phòng của bạn. Tuy nhiên, do tâm lý hoảng loạn, em đã giật lấy một cách thô bạo và vô tình làm mực bắn tung tóe lên cuốn vở sạch chữ đẹp mà Minh đã tỉ mỉ viết suốt cả tháng qua. Thay vì xin lỗi bạn, em lại cáu gắt quát lớn: "Sao bạn không đưa cẩn thận làm bẩn hết bài của mình rồi!". Minh nhìn em với ánh mắt ngỡ ngàng, buồn bã rồi im lặng quay đi. Lúc đó, các bạn xung quanh đều nhìn em với ánh mắt trách móc, bầu không khí trở nên vô cùng ngột ngạt.

Suốt cả buổi tối hôm ấy, hình ảnh ánh mắt tổn thương của Minh cứ hiện lên trong tâm trí em. Em nhận ra mình đã quá vô lý, ích kỷ và trút giận lên người đã giúp đỡ mình. Hậu quả là suốt hai ngày cuối tuần, Minh không còn rủ em đi học, chiếc ghế đá dưới sân trường vốn tràn ngập tiếng cười của hai đứa giờ đây lạnh lẽo, cô đơn. Nỗi hối hận dâng trào khiến lòng em nặng trĩu.

Đến sáng thứ Hai, em đã chủ động đến lớp thật sớm, đặt lên bàn Minh một hộp mực mới kèm theo một bức thư xin lỗi viết tay thật nắn nót. Khi Minh bước vào lớp, em đã lấy hết dũng cảm đứng trước mặt bạn, lí nhí: "Minh ơi, mình xin lỗi vì chuyện hôm thứ Sáu, mình sai rồi". Thật bất ngờ, Minh không hề giận dỗi, bạn nở một nụ cười đầm ấm, vỗ vai em: "Không sao đâu, tụi mình là bạn thân mà!". Lòng vị tha của Minh khiến em xúc động nghẹn ngào. Từ ngày hôm đó, em tự hứa sẽ kiểm soát cơn giận của mình, luôn suy nghĩ thấu đáo trước khi phát ngôn và học cách bao dung với mọi người.

Mỗi khi nhớ lại trận xích mích năm ấy, em luôn cảm thấy biết ơn sự bao dung của Minh. Câu chuyện đã giúp em hiểu rằng tình bạn là thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng, và để giữ gìn nó, chúng ta cần phải biết dẹp bỏ cái tôi ích kỷ để học cách lắng nghe và thấu hiểu.

Bài tham khảo Mẫu 2

Vào học kỳ một năm lớp 5, em đã lún sâu vào các trò chơi điện tử trên máy tính dẫn đến kết quả học tập sa sút nghiêm trọng. Câu chuyện nhận được bài kiểm tra điểm 3 môn Tiếng Việt và giọt nước mắt bất lực của mẹ chính là bước ngoặt lớn làm thay đổi hoàn toàn thái độ sống của em.

Trước đây, em vốn là một học sinh khá của lớp. Tuy nhiên, kể từ khi được bố thưởng cho chiếc máy tính để học tập, em lại lén lút tải các trò chơi điện tử về chơi thâu đêm suốt sáng. Em bắt đầu bỏ bê bài tập về nhà, lên lớp thì ngủ gật và tìm mọi lý do để trốn học thêm. Nguyên nhân chính là do sự chủ quan, ham chơi và thiếu tính tự giác của bản thân em.

Sự việc vỡ lở vào ngày cô giáo trả bài kiểm tra định kỳ. Nhìn con điểm 3 đỏ chót cùng lời phê "Em sa sút quá nhiều" của cô, tai em như ù đi. Chiều hôm đó, em lén giấu tờ bài thi dưới đáy cặp sách. Thế nhưng, tối đến, cô giáo đã gọi điện thông báo trực tiếp cho mẹ. Khi mẹ gọi em vào phòng khách, em thấy mẹ không hề quát tháo hay dùng đòn roi như em tưởng tượng. Mẹ chỉ ngồi im lặng, hai bàn tay đan chặt vào nhau và những giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy gò, hao gầy vì vất vả của mẹ. Mẹ nói nghẹn ngào: "Mẹ vất vả làm lụng chỉ mong con thành người, sao con lại dối trá và bỏ bê bản thân như vậy?".

Chứng kiến giọt nước mắt và sự bất lực độc hại ấy của mẹ, lòng em đau nhói như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Em nhận ra mình đã quá tồi tệ khi chà đạp lên niềm tin và sự hy sinh của mẹ. Ngay lập tức, em quỳ xuống ôm lấy gối mẹ, khóc nức nở và xin lỗi mẹ, hứa sẽ xóa toàn bộ trò chơi điện tử. Kể từ ngày hôm đó, em lập ra một thời gian biểu nghiêm túc, mỗi ngày đều tự giác học bài đến mười giờ đêm. Em còn nhờ các bạn học giỏi trong lớp giảng lại những kiến thức mình đã bỏ lỡ. Kết quả là đến cuối năm học, em đã giành lại vị trí học sinh xuất sắc của lớp.

Giọt nước mắt của mẹ năm ấy đã thức tỉnh em khỏi những cám dỗ nhất thời của tuổi trẻ. Câu chuyện ấy nhắc nhở em phải luôn sống có trách nhiệm với bản thân, với gia đình và không bao giờ được phép làm tổn thương những người yêu thương mình.

Bài tham khảo Mẫu 3

Hồi đầu năm học này, em đã phạm phải một sai lầm lớn khi nói dối bố mẹ để lấy tiền mua một bộ truyện tranh đắt đỏ. Câu chuyện ấy đã để lại trong lòng em một nỗi ân hận sâu sắc, đồng thời làm thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận của em về lòng trung thực trong cuộc sống.

Dạo ấy, trong lớp em rộ lên phong trào đọc bộ truyện tranh dã sử mới xuất bản. Thấy các bạn bàn tán xôn xao, lòng em ngứa ngáy và thèm khát có được nó vô cùng. Biết bố mẹ sẽ không cho tiền mua những thứ giải trí xa xỉ đó, em đã nảy ra một ý định đen tối. Em về nhà, giả vờ hớt hải bảo với mẹ rằng trường yêu cầu đóng tiền quỹ lớp và tiền mua sách tham khảo nâng cao hết hai trăm nghìn đồng. Nhìn dáng vẻ tin tưởng của mẹ khi mở ví đưa tiền cho em mà không mảy may nghi ngờ, lòng em có chút chột dạ nhưng khát vọng sở hữu bộ truyện đã lấn át tất cả.

Em hân hoan mang bộ truyện về phòng giấu kín dưới gầm giường. Thế nhưng, cái cảm giác vui sướng ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Vào buổi họp phụ huynh cuối kỳ, cô giáo chủ nhiệm đã tuyên dương lớp không thu thêm bất kỳ khoản phí nào ngoài quy định. Ngồi cạnh mẹ, em thấy sắc mặt mẹ bỗng chùng xuống. Về đến nhà, bố mẹ gọi em vào phòng. Không có trận lôi đình nào xảy ra, bố chỉ ôn tồn hỏi em lý do vì sao lại làm như thế. Sự dịu dàng của bố mẹ còn đáng sợ hơn cả những lời mắng chửi. Em cúi gầm mặt, nước mắt ngắn nước mắt dài tự tay lôi bộ truyện tranh ra đưa cho bố mẹ. Bố nhẹ nhàng nói: "Hai trăm nghìn không lớn, nhưng lòng tin của bố mẹ dành cho con là vô giá, con đã tự tay đánh mất nó rồi".

Lời nói của bố như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự ích kỷ của em. Em hối hận vô cùng, liên tục cúi đầu xin lỗi bố mẹ. Để khắc phục lỗi lầm, em đã tự nguyện giao lại toàn bộ số tiền tiết kiệm nuôi lợn đất của mình và hứa sẽ phụ giúp mẹ việc nhà mỗi ngày để "trả nợ". Sự thay đổi lớn nhất của em sau câu chuyện đó là không bao giờ nói dối bất kỳ điều gì, dù là nhỏ nhất.

Sự việc dối trá năm ấy là một vết sẹo trong tâm hồn em, nhưng nó cũng là bài học vô giá giúp em hiểu được giá trị của lòng trung thực. Em nhận ra rằng, tiền bạc có thể kiếm lại được, nhưng lòng tin một khi đã mất đi thì rất khó để thắp lại.

Bài tham khảo Mẫu 4

Khi còn là một đứa trẻ sống trong sự nuông chiều của gia đình, em thường nhìn cuộc đời bằng ánh mắt kiêu ngạo. Tuy nhiên, câu chuyện em vô tình xúc phạm bạn Thành là một học sinh nghèo vượt khó trong lớp vào năm lớp 4 đã làm thay đổi hoàn toàn trái tim vô cảm của em.

Thành là học sinh mới chuyển đến lớp em, hoàn cảnh gia đình bạn rất đáng thương khi mẹ bị bạo bệnh, hằng ngày ngoài giờ học bạn phải đi nhặt ve chai để đỡ đần gia đình. Vì thế, trang phục của Thành lúc nào cũng cũ kỹ, chiếc cặp sách thì sờn rách và có mùi ẩm mốc. Trong một buổi thảo luận nhóm, vì Thành quên không mang theo bút chì màu, em đã tỏ ra khó chịu và nói một câu rất tuyệt tình trước mặt cả lớp: "Cậu nghèo quá, không có tiền mua màu thì đừng tham gia nhóm của tớ, làm vướng chân người khác!". Câu nói của em khiến Thành khựng lại, đôi mắt bạn đỏ hoe, bạn lặng lẽ thu dọn sách vở sang một góc khác ngồi một mình. Cô giáo chủ nhiệm đã nhìn em với ánh mắt nghiêm khắc và yêu cầu em ở lại sau giờ học.

Chiều hôm đó, cô không mắng em, cô chỉ đưa em đến tận ngôi nhà trọ rách nát của Thành ở ven sông. Chứng kiến cảnh Thành đang vừa nhóm bếp than, vừa tranh thủ học bài dưới ánh đèn lờ mờ, bên cạnh là người mẹ gầy gò đang ho sặc sụa trên chiếc giường tre, tai em như có tiếng sét đánh ngang. Em bàng hoàng nhận ra sự độc ác, tàn nhẫn trong câu nói của mình. Sự ích kỷ, kiêu ngạo của một đứa trẻ đủ đầy đã làm tổn thương một tâm hồn kiên cường, thánh thiện. Nỗi hối hận trào dâng khiến nước mắt em tuôn rơi.

Ngay sáng hôm sau, em đã chủ động gặp Thành ở hành lang lớp học, nắm lấy đôi bàn tay thô ráp của bạn và chân thành xin lỗi. Từ đó, em gom góp toàn bộ quần áo cũ còn mới, sách truyện và trích tiền tiêu vặt của mình để tặng cho Thành. Hai đứa dần trở thành đôi bạn cùng tiến, em giúp Thành học tiếng Anh, còn Thành dạy em biết trân trọng cuộc sống.

Câu chuyện về người bạn nghèo năm ấy đã biến em từ một đứa trẻ ích kỷ thành một con người biết đồng cảm và sẻ chia. Em tự răn bản thân không bao giờ được nhìn nhận người khác qua vẻ bề ngoài và luôn sống với một trái tim nhân ái.

Bài tham khảo Mẫu 5

Vào mùa đông năm ngoái, em đã phạm phải một sai lầm khiến bản thân mỗi khi nhớ lại đều thấy cắn rứt lương tâm. Câu chuyện em vô tình bỏ rơi chú chó nhỏ tên Lu ngoài sân dưới trời mưa rét chính là sự việc đã làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của em về tình yêu thương muôn loài.

Lu là chú chó lai được bố mang về nuôi từ lúc nó mới được hai tháng tuổi. Ban đầu, em rất quấn quýt và yêu thương Lu, nhưng khi bước vào kỳ thi học kỳ căng thẳng, cộng với tính lười biếng, em bắt đầu bỏ bê việc chăm sóc chú.

Đêm hôm đó, trời đổ mưa rào kèm theo những cơn gió mùa đông bắc tràn về buốt giá. Lu bị xích ở góc sân, nó liên tục cào cửa và phát ra những tiếng kêu rên rỉ, ăng ẳng cầu cứu vì lạnh và sợ hãi. Đang mải mê lướt điện thoại trong căn phòng ấm áp, em cảm thấy tiếng kêu của Lu thật phiền phức nên đã ra ban công quát lớn rồi đóng chặt cửa sổ lại, mặc kệ chú chó tội nghiệp giữa màn đêm lạnh giá. Sáng hôm sau thức dậy, khi ra sân, em bàng hoàng thấy Lu nằm co quắp một góc, toàn thân ướt sũng, run rẩy bần bật và hơi thở thoi thóp. Ánh mắt Lu nhìn em lúc đó không hề có sự oán trách, nó chỉ khẽ vẫy chiếc đuôi yếu ớt như muốn cầu cứu.

Sự vô tâm, tàn nhẫn của mình đã đẩy một sinh linh nhỏ bé vào bờ vực nguy hiểm khiến em hoảng sợ vô cùng. Bố mẹ lập tức đưa Lu đến trạm thú y cấp cứu. Suốt ba tiếng đồng hồ chờ đợi ngoài phòng bệnh, em đã khóc rất nhiều, lòng ngập tràn sự hối hận và cầu nguyện cho Lu tai qua nạn khỏi. May mắn thay, bác sĩ thú y đã cứu được Lu. Khi đón chú về nhà, em tự tay sấy khô lông, làm cho Lu một chiếc chuồng mới thật ấm áp bằng chăn cũ. Kể từ đó, em luôn tự tay chăm sóc Lu chu đáo, không bao giờ bỏ mặc chú một giây phút nào nữa.

Trải nghiệm đau lòng vào đêm mùa đông năm ấy đã dạy cho em một bài học đắt giá về tình yêu thương và trách nhiệm đối với động vật. Em nhận ra rằng, mọi sinh linh trên cuộc đời này đều cần được tôn trọng, chở che và yêu thương chân thành.

Bài tham khảo Mẫu 6

Trong một buổi chiều thứ Năm của năm học lớp 5, em đã đưa ra một quyết định sai lầm khi trốn tiết học bồi dưỡng học sinh giỏi để đi chơi điện tử cùng một vài bạn xấu trong xóm. Câu chuyện ấy đã để lại hậu quả nghiêm trọng và làm thay đổi hoàn toàn tính vô kỷ luật của em.

Nguyên nhân dẫn đến sự việc này là do em cảm thấy quá áp lực với những bài toán nâng cao khó nhằn, cộng thêm sự rủ rê khéo léo của mấy anh lớp trên. Nghĩ rằng cô giáo sẽ không thông báo về nhà ngay, em đã giấu cặp sách vào bụi cây ven đường rồi lao vào quán internet đầu phố, đắm chìm trong những trận game bạo lực quên cả thời gian.

Sự việc chỉ thực sự vỡ lở khi bố em, sau khi đi làm về không thấy con đâu, đã đi tìm khắp nơi và bắt gặp em đang dán mắt vào màn hình máy tính trong làn khói thuốc mù mịt của quán game. Ánh mắt của bố lúc đó không phải là sự tức giận lôi đình, mà là một nỗi thất vọng sâu sắc xen lẫn sự đau lòng. Bố lặng lẽ thanh toán tiền net rồi đi trước, em líu ríu bước theo sau với nỗi sợ hãi tột cùng. Về đến nhà, bố yêu cầu em đứng trước bàn thờ tổ tiên và tự suy ngẫm về hành động của mình. Suốt cả tối hôm đó, cả nhà không ai nói với em câu nào, bầu không khí nặng nề như chì đổ. Đêm đến, em nghe thấy tiếng mẹ sụt sùi khóc trong phòng bép vì lo lắng cho tương lai của em.

Nỗi ân hận muộn màng dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng. Em nhận ra mình đã tự tay chà đạp lên danh dự của bản thân, lòng tin của thầy cô và tình yêu thương của bố mẹ chỉ vì vài giờ chơi game vô bổ. Hôm sau, em đã đến trường gặp cô giáo để chịu phạt và viết bản kiểm điểm sâu sắc, đồng thời quỳ gối xin lỗi bố mẹ. Từ sau biến cố đó, em hoàn toàn đoạn tuyệt với quán game, tự giác học tập và luôn nghiêm túc chấp hành mọi nội quy.

Câu chuyện trốn học năm ấy luôn là một lời cảnh tỉnh nghiêm khắc đối với em mỗi khi bản thân có ý định lười biếng. Nó giúp em hiểu rằng, sự tự giác và tính kỷ luật chính là chiếc chìa khóa quyết định tương lai của mỗi con người.

Bài tham khảo Mẫu 7

Mùa hè năm em mười một tuổi là khoảng thời gian em được về quê sống cùng ông nội. Tại đây, do sự bướng bỉnh và ích kỷ của tuổi mới lớn, em đã có một lần cãi lời ông khiến ông rất buồn. Câu chuyện ấy đã trở thành một bài học lớn làm thay đổi hoàn toàn cách cư xử của em với đấng sinh thành.

Ông nội em đã ngoài bảy mươi tuổi, lưng đã còng và đôi mắt đã mờ lòa theo thời gian. Ông rất yêu thương em, luôn dành cho em những quả ổi ngon nhất trong vườn. Thế nhưng, vào một buổi trưa hè nắng gắt như đổ lửa, ông bảo em ở trong nhà đọc sách, không được ra bờ ao chơi vì nước sâu rất nguy hiểm. Vì tính bướng bỉnh, muốn khẳng định bản thân, em đã cao giọng cãi lại ông: "Ông già rồi nên cái gì cũng sợ, cháu lớn rồi cháu tự biết lo!". Nói rồi, em vùng vằng chạy ra khỏi nhà, bỏ lại ông nội đứng thẫn thờ giữa hiên nhà vắng.

Em ra bờ ao chơi được một lúc thì bị trượt chân ngã xuống bùn, suýt chút nữa là đuối nước nếu không có người dân đi qua kéo lên. Khi em lếch thếch, bẩn thỉu bò về nhà, em thấy ông nội đang tất tả, run rẩy cầm chiếc gậy dò dẫm đi tìm em dọc đường làng, mồ hôi nhễ nhại lăn dài trên vầng trán nhăn nheo. Nhìn thấy em an toàn, ông không hề trách mắng một lời, ông chỉ ôm chặt lấy em vào lòng, đôi bàn tay gầy guộc run lên bần bật vì sợ hãi.

Cảm giác ấm áp từ cái ôm của ông và sự hối hận vì lời nói xúc phạm lúc trưa khiến em bật khóc nức nở. Em thấy mình thật tồi tệ, ích kỷ và bất hiếu khi lấy sự già nua của ông ra để mỉa mai, trong khi ông chỉ muốn bảo vệ em. Em lập tức khoanh tay xin lỗi ông nội. Sau chuyến đi hè đó, em trở nên ngoan ngoãn, biết vâng lời người lớn và luôn chủ động gọi điện hỏi thăm, chăm sóc ông mỗi khi có thời gian rảnh.

Lời xin lỗi ông nội năm mươi mười một tuổi đã giúp em trưởng thành hơn rất nhiều trong suy nghĩ. Câu chuyện nhắc nhở em phải luôn biết yêu thương, kính trọng và hiếu thảo với những người thân yêu khi họ còn ở bên cạnh chúng ta.

Bài tham khảo Mẫu 8

Vào học kỳ một năm học lớp 5 vừa qua, em đã vô tình làm hỏng một cuốn sách khoa học rất quý và hiếm của thư viện trường do sự cẩu thả của mình. Câu chuyện ấy đã mang lại cho em một bài học đắt giá, làm thay đổi hoàn toàn thói quen bừa bãi của em đối với tài sản chung.

Cuốn sách có tựa đề "Bí mật của vũ trụ", là cuốn sách độc bản mà thầy hiệu trưởng đã tặng cho thư viện để học sinh tham khảo. Vì rất thích cuốn sách này nên em đã mượn về nhà để đọc. Tuy nhiên, thay vì đặt sách gọn gàng trên bàn học, em lại có thói quen vừa ăn vặt, vừa lật sách, thậm chí còn để sách bừa bãi trên giường ngủ.

Sự việc tồi tệ xảy ra vào một buổi tối, khi em vô tình làm đổ ly sữa đậu nành đang uống dở lên toàn bộ trang sách. Chất lỏng ngấm nhanh vào giấy làm các trang sách nhòe nhoẹt mực, dính chặt vào nhau và bốc mùi ẩm mốc. Đứng trước đống đổ nát do chính mình gây ra, em hoảng loạn tột độ. Ý nghĩ trốn tránh trách nhiệm nảy sinh, em định bụng sẽ âm thầm trả lại sách vào giá trong buổi hôm sau để không ai phát hiện ra. Thế nhưng, khi nhìn thấy nụ cười hiền hậu của cô thủ thư vào sáng hôm sau, lương tâm em đã lên tiếng mạnh mẽ. Em không thể dối trá như vậy được.

Em quyết định ôm cuốn sách hỏng đến gặp cô thủ thư, cúi đầu nhận lỗi và chấp nhận mọi hình phạt từ nhà trường. Cô thủ thư nhìn cuốn sách đầy tiếc nuối, nhưng cô cũng đánh giá cao sự thật thà của em. Cô yêu cầu em phải dùng tiền tiết kiệm của mình để mua một cuốn sách khác bù vào, đồng thời phải phụ cô dọn dẹp thư viện suốt hai tuần. Trong mười bốn ngày làm việc tại thư viện, tự tay lau chùi từng gáy sách, em mới thấu hiểu sự vất vả của các thầy cô và giá trị của từng trang sách. Từ đó, em luôn có ý thức giữ gìn của công vô cùng cẩn thận.

Sự cố làm hỏng sách năm ấy đã giúp em rèn luyện được tính cẩn thận và trách nhiệm đối với tài sản chung. Em hiểu rằng, việc bảo vệ của công không chỉ là quy định, mà nó còn thể hiện nét đẹp văn hóa và tư cách đạo đức của mỗi học sinh.

Bài tham khảo Mẫu 9

Nhà triết học cổ đại Socrates từng có một câu nói nổi tiếng: "Sự đố kỵ là liều thuốc độc thiêu rụi tâm hồn của chính bạn trước khi làm tổn thương người khác". Đó là một bài học sâu sắc mà phải trải qua một biến cố lớn vào năm học lớp 4, em mới có thể thấu hiểu được toàn bộ ý nghĩa của nó. Câu chuyện về lòng đố kỵ thấp hèn của em đối với Lan là người bạn học giỏi nhất lớp chính là ngọn roi quất thẳng vào nhận thức, làm thay đổi hoàn toàn con người em sau này.

Năm đó, Lan mới chuyển trường về lớp em và nhanh chóng chiếm trọn tình cảm của thầy cô, bạn bè bởi thành tích học tập xuất sắc cùng sự đa tài trong các hoạt động văn nghệ. Trước khi có Lan, em luôn là trung tâm của sự chú ý, là người thường xuyên đứng đầu lớp. Sự xuất hiện của bạn khiến em cảm thấy vị thế của mình bị đe dọa nghiêm trọng. Thay vì lấy đó làm động lực để phấn đấu, em lại để lòng ích kỷ, đố kỵ che mờ mắt. Em bắt đầu nói xấu Lan với các bạn khác, cô lập bạn trong các giờ ra chơi, thậm chí còn lén giấu hộp bút màu của Lan ngay trước giờ thi vẽ tranh cổ động của trường để bạn không thể hoàn thành bài thi.

Hành động hèn hạ của em đã thành công khiến Lan bị điểm kém và bị cô giáo nhắc nhở. Nhìn Lan ngồi khóc thút thít một mình ngoài hành lang, em thầm đắc thắng. Thế nhưng, sự thật nhanh chóng phơi bày khi bác bảo vệ check camera lớp học để tìm hộp bút cho Lan. Khi cô giáo chủ nhiệm gọi em vào văn phòng riêng, em thấy Lan cũng ngồi ở đó. Trái ngược với sự lo sợ của em về một trận lôi đình hay một hình phạt kỷ luật nặng nề trước toàn trường, Lan đã chủ động xin cô giáo tha lỗi cho em và nói: "Con tin bạn ấy chỉ vô ý thôi ạ".

Sự bao dung, cao thượng của Lan giống như một cái tát mạnh mẽ tỉnh người vào sự nhỏ nhen của em. Em bàng hoàng nhận ra mình đã biến thành một đứa trẻ đáng ghét, xấu xí như thế nào vì lòng ganh tị. Nỗi xấu hổ, nhục nhã dâng trào làm nước mắt em tuôn rơi lã chã. Em quay sang ôm lấy Lan, nghẹn ngào nói lời xin lỗi chân thành nhất. Kể từ ngày hôm đó, em đã vứt bỏ hoàn toàn sự đố kỵ, chủ động cùng Lan học tập và nhận ra rằng giá trị của bản thân được khẳng định bằng chính sự nỗ lực của chính mình chứ không phải bằng cách dìm người khác xuống.

Câu chuyện về lòng đố kỵ năm học lớp 4 giống như một tấm gương phản chiếu, giúp em nhìn rõ những phần tối trong tâm hồn mình để kịp thời sửa chữa. Nó dạy em hiểu rằng, cuộc sống không phải là một cuộc đua tranh đầy hận thù, mà là một hành trình tự hoàn thiện bản thân, nơi chúng ta cần phải biết chúc mừng thành công của người khác để cùng nhau tiến bộ.

Bài tham khảo Mẫu 10

Trong kho tàng ca dao tục ngữ Việt Nam, ông cha ta đã răn dạy rất nhiều về giá trị của lời hứa qua câu nói: "Nói lời phải giữ lấy lời / Đừng như con bướm đậu rồi lại bay". Thế nhưng, trong cuộc sống thường nhật, có đôi khi chúng ta lại xem nhẹ lời hứa với những người thân yêu nhất vì nghĩ rằng họ sẽ luôn tha thứ cho mình. Em cũng từng là một đứa trẻ vô tâm như thế, cho đến khi trải qua câu chuyện thất hứa với bé Nhím – đứa em gái lên sáu tuổi của em vào kỳ nghỉ hè năm ngoái. Sự việc ấy đã thay đổi hoàn toàn cách sống của em đối với việc giữ chữ tín.

Bé Nhím rất thần tượng em và luôn nghe lời em rắp rắp. Để động viên em gái chăm chỉ tập viết chữ mẫu chuẩn bị vào lớp 1, em đã hứa chắc như đinh đóng cột rằng nếu Nhím hoàn thành hết ba quyển vở tập tô, em sẽ dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình để mua tặng em một con búp bê Barbie có mái tóc vàng tuyệt đẹp mà em thích từ lâu. Nhím tin lời em, ngày nào cũng cặm cụi ngồi viết đến chai cả ngón tay nhỏ xíu.

Thế nhưng, khi Nhím hoàn thành xong nhiệm vụ cũng là lúc em bị cuốn vào một chuyến đi chơi dã ngoại cùng nhóm bạn thân. Em đã dùng số tiền tiết kiệm đó để mua vé vào cổng công viên nước và ăn uống sang chảnh cùng bạn bè, hoàn toàn quên bẵng lời hứa với em gái. Khi trở về nhà, thấy Nhím đang hí hửng ôm ba quyển vở sạch sẽ đứng chờ ở cửa, em đã gạt phắt đi bằng thái độ bực dọc: "Búp bê gì tầm này, để khi khác mua, anh hết tiền rồi!". Câu nói phũ phàng của em khiến nụ cười trên môi Nhím tắt ngấm, đôi mắt em gái cụp xuống, nước mắt rưng rưng nhưng không hề khóc thành tiếng. Nhím lặng lẽ ôm vở vào phòng, cất gọn gàng vào góc tủ. Mẹ em đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ sự việc đã nhìn em với ánh mắt buồn bã: "Con đã tự tay bẻ gãy niềm tin trong sáng của em gái mình rồi đấy".

Lời nói của mẹ như một luồng điện chạy dọc sống lưng em. Em vào phòng Nhím, thấy em gái đang ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, trên tay cầm bức tranh vẽ hình hai anh em đang cùng chơi búp bê. Sự vô tâm, ích kỷ của em đã làm tổn thương lòng tin của một đứa trẻ chân thành. Nỗi hối hận dâng tràn khiến em thấy mình thật tồi tệ. Ngay lập tức, em chạy đến ôm lấy em gái, xin lỗi em và hứa sẽ đi làm thêm việc nhà để kiếm tiền mua búp bê cho em vào tuần sau. Đúng bảy ngày sau, em đã tự tay trao món quà cho Nhím, nhìn nụ cười rạng rỡ trở lại trên khuôn mặt em gái, lòng em vơi bớt mặc cảm.

Câu chuyện thất hứa năm ấy là một bài học sâu sắc đi theo em suốt những năm tháng trưởng thành. Nó nhắc nhở em rằng, chữ tín là nền tảng cốt lõi của mọi mối quan hệ trong xã hội, và một khi đã mở lời hứa với bất kỳ ai, dù là một đứa trẻ, chúng ta cũng phải dốc hết sức mình để thực hiện nó.

Bài tham khảo Mẫu 11

Có bao giờ bạn đứng trước một ngã rẽ mà ở đó, một bên là sự an toàn của bản thân nhờ lời nói dối, còn một bên là sự trừng phạt nhưng đổi lại là sự thanh thản của tâm hồn? Câu hỏi tu từ mang tính chọn lựa ấy đã từng là một thử thách cực kỳ lớn đối với em vào năm học lớp 5. Trong một lần vô ý làm đổ mực lên bài kiểm tra của bạn, em đã hèn nhát đổ lỗi cho một người bạn khác. Câu chuyện ấy đã gây ra những tổn thương lớn cho mọi người và trở thành bài học xương máu làm thay đổi hoàn toàn tư cách đạo đức của em.

Hôm đó là giờ ra chơi, em mải mê đùa nghịch, chạy nhảy trong lớp nên đã vô tình gạt tay làm đổ lọ mực tím trên bàn của bạn Mai, thấm đen toàn bộ bài kiểm tra văn một tiết mà Mai vừa hoàn thành. Lúc đó lớp học rất vắng, chỉ có bạn Tuấn đang ngồi đọc sách ở góc cuối lớp. Vì quá sợ hãi hình phạt kỷ luật từ thầy cô và sự giận dữ của bố mẹ, em đã nhanh chóng chạy về chỗ ngồi. Khi Mai vào lớp và khóc òa lên vì bài thi bị hỏng, cô giáo chủ nhiệm đã nghiêm khắc hỏi ai đã làm việc này. Trong cơn hoảng loạn, em đã đứng lên, chỉ tay về phía Tuấn và nói: "Thưa cô, em thấy bạn Tuấn chạy qua bàn bạn Mai ạ". Vì Tuấn vốn là một học sinh cá biệt, hay nghịch ngợm nên cô giáo đã tin lời em ngay lập tức. Tuấn bị cô mắng nhiếc nặng nề và phải đứng phạt ngoài hành lang suốt hai tiết học, mặc dù bạn liên tục kêu oan với ánh mắt u uất, tức giận.

Nhìn cái bóng độc thoại của Tuấn dưới cái nắng oi ả ngoài hành lang, lòng em cắn rứt, giằng xé dữ dội. Em nhận ra mình là một kẻ hèn nhát, đê tiện khi đẩy người khác vào cảnh chịu tội thay cho sai lầm của mình. Hậu quả của lời nói dối đó khiến em suốt cả tuần liền không thể tập trung học tập, đêm ngủ luôn gặp ác mộng. Sự cắn rứt của lương tâm còn đáng sợ hơn bất kỳ hình phạt vật chất nào.

Không thể chịu đựng thêm được nữa, vào buổi sinh hoạt lớp cuối tuần, em đã dũng cảm đứng lên trước toàn thể thầy cô và các bạn, tự thú nhận toàn bộ hành vi đê hèn của mình và gửi lời xin lỗi chân thành nhất đến Tuấn và Mai. Thầy cô và các bạn đều rất bất ngờ, Tuấn nhìn em với ánh mắt ngỡ ngàng rồi khẽ gật đầu chấp nhận lời xin lỗi. Em bị hạ một bậc hạnh kiểm trong tháng đó và phải chép lại bài cho Mai, nhưng tâm hồn em lại cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Từ đó, em luôn tự răn mình phải luôn dũng cảm nhận lỗi trước mọi hành động.

Hành trình bước lên bục giảng để nhận lỗi năm mươi mười một tuổi giống như một cuộc vượt cạn về mặt tinh thần của em. Câu chuyện dạy cho em hiểu rằng, lòng dũng cảm nhận lỗi và chịu trách nhiệm về những gì mình đã làm mới là biểu hiện cao đẹp nhất của một con người trưởng thành và chính trực.

Bài tham khảo Mẫu 12

Hạnh phúc lớn nhất của một con người đôi khi không phải là được ăn những món sơn hào hải vị ở những nhà hàng năm sao, mà là được quây quần bên mâm cơm gia đình ấm áp với những món ăn bình dị do chính tay mẹ nấu. Thế nhưng, khi còn là một đứa trẻ nông nổi, em đã không hiểu được chân lý giản dị ấy. Câu chuyện em ích kỷ chê bai mâm cơm đạm bạc của mẹ vào một ngày mưa gió năm mười hai tuổi đã để lại trong lòng em một nỗi ân hận khôn nguôi, đồng thời làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của em về lòng biết ơn đối với gia đình.

Giai đoạn đó, công ty của bố em gặp khó khăn kinh tế, mọi chi tiêu trong gia đình đều phải thắt lưng buộc bụng. Mẹ em phải làm lụng vất vả từ sáng sớm đến tối mịt để lo cho hai anh em ăn học. Một buổi chiều mùa đông mưa phùn gió bấc, em đi học về với cái bụng đói cồn cào và tâm trạng bực dọc vì bị điểm kém. Bước vào mâm cơm, thấy chỉ có một đĩa rau muống luộc, một bát nước rau vắt chanh và vài miếng đậu phụ rán, em liền đập đũa xuống bàn và hét lớn: "Ngày nào cũng ăn cơm như thế này thì làm sao mà nuốt nổi! Bố mẹ không kiếm được tiền thì đừng sinh con ra làm gì!". Nói rồi, em đùng đùng chạy vào phòng, đóng sập cửa lại mặc cho mẹ đứng thẫn thờ giữa gian bếp lạnh lẽo.

Nằm trong phòng một lúc, cái đói và sự tức giận nguôi ngoai, em lén nhìn qua khe cửa sổ ra phòng bếp. Em bàng hoàng thấy mẹ đang ngồi lủi thủi một mình bên mâm cơm thừa, đôi bàn tay gầy gộc, nứt nẻ vì nước lạnh đang lau vội những giọt nước mắt thầm lặng lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ. Bên cạnh mẹ là đĩa thịt kho nhỏ mà mẹ đã nhường riêng cho em nhưng em chưa kịp nhìn thấy.

Cảnh tượng ấy giống như một nhát dao đâm mạnh vào sự ích kỷ, vô ơn của em. Em nhận ra mình đã quá tàn nhẫn khi chà đạp lên công sức, tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng của mẹ chỉ vì một chút ham muốn vật chất tầm thường. Nỗi hối hận trào dâng khiến em bật khóc. Em bước ra khỏi phòng, quỳ xuống bên cạnh mẹ, ôm lấy đôi vai gầy đang run lên vì lạnh của mẹ và nghẹn ngào: "Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ, con sai rồi!". Mẹ nhẹ nhàng ôm em vào lòng, xoa đầu em dịu dàng. Kể từ ngày hôm đó, em luôn trân trọng từng bữa ăn mẹ nấu, chủ động phụ mẹ đi chợ, nấu cơm và luôn sống với lòng biết ơn sâu sắc.

Mâm cơm đạm bạc ngày mưa đông năm ấy là một bài học đắt giá làm thay đổi hoàn toàn lối sống của em. Câu chuyện dạy em hiểu rằng, lòng biết ơn đối với cha mẹ chính là cội nguồn của mọi thứ đạo đức trên đời, và chúng ta cần phải biết trân trọng những điều giản dị mà vĩ đại mà gia đình đã dành cho mình.

Bài tham khảo Mẫu 13

Có một câu hỏi tu từ luôn khiến chúng ta phải giật mình suy ngẫm: "Chúng ta có thể nhớ rõ ngày sinh nhật của thần tượng, của người yêu hay của những người bạn mới quen, nhưng liệu có mấy ai nhớ được ngày sinh nhật hay những vết hằn thời gian trên khuôn mặt của người cha thân yêu?". Em đã từng là một đứa con vô tâm, ích kỷ như thế cho đến khi trải qua câu chuyện quên mất ngày sinh nhật tròn năm mươi tuổi của bố vào năm ngoái. Biến cố nhỏ ấy đã làm thay đổi hoàn toàn cách em nhìn nhận về tình yêu thương và sự thấu hiểu trong gia đình.

Bố em là một người đàn ông kiệm lời, nghiêm khắc nhưng luôn hết lòng hy sinh vì con cái. Bố làm nghề thợ mộc, công việc quanh năm suốt tháng tiếp xúc với bụi gỗ và tiếng máy cưa ồn ào khiến đôi tai bố hơi lãng và bàn tay đầy những vết chai sần, thô ráp. Thời gian đó, em đang bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi học sinh giỏi cấp thành phố nên mọi sự chú ý của em đều đổ dồn vào những trang sách.

Hôm đó là ngày sinh nhật tròn năm mươi tuổi của bố – một cột mốc rất ý nghĩa. Bố đã tự tay đi chợ, nấu một nồi lẩu thật ngon và mua một chiếc bánh kem nhỏ với hy vọng cả nhà sẽ có một buổi tối quây quần bên nhau. Thế nhưng, em lại nhận lời mời đi dự sinh nhật của một người bạn cùng lớp vừa mới quen. Khi bố gọi điện bảo em về ăn cơm, em đã gắt gỏng vào điện thoại: "Bố buồn cười thật, con đang bận đi dự tiệc với bạn rồi, mọi người cứ ăn trước đi!". Nói rồi em cúp máy thẳng thừng. Mãi đến mười một giờ đêm em mới bước chân về đến nhà trong trạng thái mệt mỏi. Bước vào phòng khách, em thấy đèn vẫn sáng, bố đang ngồi ngủ gật trên chiếc ghế sofa cũ, trên bàn là nồi lẩu đã nguội ngắt và chiếc bánh kem có ghi dòng chữ: "Chúc mừng sinh nhật bố và chúc con trai thi tốt" vẫn còn nguyên vẹn.

Nhìn mái tóc bố đã bạc đi quá nửa, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của sự cô đơn, lòng em thắt lại đau đớn. Em nhận ra mình đã quá tàn nhẫn, ích kỷ khi chà đạp lên tình cảm ấm áp của bố để chạy theo những mối quan hệ xã giao vô bổ bên ngoài. Nỗi hối hận trào dâng nghẹn ngào làm nước mắt em tuôn rơi. Em nhẹ nhàng đắp chiếc chăn mỏng lên người bố, quỳ xuống bên cạnh khẽ thì thầm: "Bố ơi, con xin lỗi bố, chúc mừng sinh nhật bố!". Bố tỉnh giấc, ánh mắt bố không hề có sự giận dữ, bố chỉ mỉm cười đầm ấm, xoa đầu em: "Con về là tốt rồi, ăn chút bánh kem với bố nhé". Lòng bao dung của bố khiến em xúc động vô cùng. Sau đêm hôm đó, em trở nên tinh tế hơn, luôn quan tâm đến sức khỏe của bố và luôn dành thời gian cho gia đình trước tiên.

Chiếc bánh kem chưa cắt trong đêm muộn năm ấy là một hình ảnh thức tỉnh mạnh mẽ tâm hồn vô tâm của em. Câu chuyện đã dạy em hiểu rằng, gia đình là bến đỗ bình yên nhất của mỗi con người, và chúng ta cần phải học cách thấu hiểu, yêu thương cha mẹ từ những hành động quan tâm nhỏ nhặt hằng ngày khi còn có thể.

Bài tham khảo Mẫu 14

Có một câu hỏi tu từ luôn khiến chúng ta phải giật mình suy ngẫm: "Chúng ta có thể nhớ rõ ngày sinh nhật của thần tượng, của người yêu hay của những người bạn mới quen, nhưng liệu có mấy ai nhớ được ngày sinh nhật hay những vết hằn thời gian trên khuôn mặt của người cha thân yêu?". Em đã từng là một đứa con vô tâm, ích kỷ như thế cho đến khi trải qua câu chuyện quên mất ngày sinh nhật tròn năm mươi tuổi của bố vào năm ngoái. Biến cố nhỏ ấy đã làm thay đổi hoàn toàn cách em nhìn nhận về tình yêu thương và sự thấu hiểu trong gia đình.

Bố em là một người đàn ông kiệm lời, nghiêm khắc nhưng luôn hết lòng hy sinh vì con cái. Bố làm nghề thợ mộc, công việc quanh năm suốt tháng tiếp xúc với bụi gỗ và tiếng máy cưa ồn ào khiến đôi tai bố hơi lãng và bàn tay đầy những vết chai sần, thô ráp. Thời gian đó, em đang bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi học sinh giỏi cấp thành phố nên mọi sự chú ý của em đều đổ dồn vào những trang sách.

Hôm đó là ngày sinh nhật tròn năm mươi tuổi của bố – một cột mốc rất ý nghĩa. Bố đã tự tay đi chợ, nấu một nồi lẩu thật ngon và mua một chiếc bánh kem nhỏ với hy vọng cả nhà sẽ có một buổi tối quây quần bên nhau. Thế nhưng, em lại nhận lời mời đi dự sinh nhật của một người bạn cùng lớp vừa mới quen. Khi bố gọi điện bảo em về ăn cơm, em đã gắt gỏng vào điện thoại: "Bố buồn cười thật, con đang bận đi dự tiệc với bạn rồi, mọi người cứ ăn trước đi!". Nói rồi em cúp máy thẳng thừng. Mãi đến mười một giờ đêm em mới bước chân về đến nhà trong trạng thái mệt mỏi. Bước vào phòng khách, em thấy đèn vẫn sáng, bố đang ngồi ngủ gật trên chiếc ghế sofa cũ, trên bàn là nồi lẩu đã nguội ngắt và chiếc bánh kem có ghi dòng chữ: "Chúc mừng sinh nhật bố và chúc con trai thi tốt" vẫn còn nguyên vẹn.

Nhìn mái tóc bố đã bạc đi quá nửa, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của sự cô đơn, lòng em thắt lại đau đớn. Em nhận ra mình đã quá tàn nhẫn, ích kỷ khi chà đạp lên tình cảm ấm áp của bố để chạy theo những mối quan hệ xã giao vô bổ bên ngoài. Nỗi hối hận trào dâng nghẹn ngào làm nước mắt em tuôn rơi. Em nhẹ nhàng đắp chiếc chăn mỏng lên người bố, quỳ xuống bên cạnh khẽ thì thầm: "Bố ơi, con xin lỗi bố, chúc mừng sinh nhật bố!". Bố tỉnh giấc, ánh mắt bố không hề có sự giận dữ, bố chỉ mỉm cười đầm ấm, xoa đầu em: "Con về là tốt rồi, ăn chút bánh kem với bố nhé". Lòng bao dung của bố khiến em xúc động vô cùng. Sau đêm hôm đó, em trở nên tinh tế hơn, luôn quan tâm đến sức khỏe của bố và luôn dành thời gian cho gia đình trước tiên.

Chiếc bánh kem chưa cắt trong đêm muộn năm ấy là một hình ảnh thức tỉnh mạnh mẽ tâm hồn vô tâm của em. Câu chuyện đã dạy em hiểu rằng, gia đình là bến đỗ bình yên nhất của mỗi con người, và chúng ta cần phải học cách thấu hiểu, yêu thương cha mẹ từ những hành động quan tâm nhỏ nhặt hằng ngày khi còn có thể.

Bài tham khảo Mẫu 15

Nhà văn nổi tiếng người Mỹ Mark Twain từng có một nhận định đầy sâu sắc về giáo dục: "Đừng để trường học cản trở con đường giáo dục của bạn". Bản chất thực sự của việc học không phải là những con điểm mười tròn trĩnh trên trang giấy, mà là những kiến thức thực tế được khắc sâu vào tư duy để giúp con người trưởng thành. Tuy nhiên, trước áp lực của bệnh thành tích, em đã từng phạm phải một sai lầm lớn khi gian lận, quay cóp bài trong kỳ thi học kỳ môn Lịch sử năm lớp 5. Câu chuyện bị bắt quả tang ngày hôm đó đã trở thành một hồi chuông cảnh tỉnh mạnh mẽ làm thay đổi hoàn toàn phương pháp và thái độ học tập của em sau này.

Nguyên nhân dẫn đến sự việc này là do tính lười biếng, ham chơi của bản thân em trong suốt cả học kỳ, cộng thêm tâm lý hoang mang, sợ bị điểm kém sẽ bị bố mẹ cắt tiền tiêu vặt và không được đi du lịch hè. Đêm trước ngày thi, thay vì tập trung ôn tập các mốc sự kiện lịch sử, em lại cặm cụi dùng bút mực viết những dòng chữ nhỏ xíu lên một tờ giấy nhớ rồi giấu kín trong lòng bàn tay với ý định đen tối.

Bước vào phòng thi, khi đối diện với đề thi có nhiều câu hỏi tự luận hóc búa, tim em đập thình thịch như đánh trống trận. Lợi dụng lúc cô giáo trông thi đang quay mặt lên bảng, em đã lén lút mở lòng bàn tay ra để chép bài một cách vội vã. Cái cảm giác đắc thắng, mừng thầm khi sắp hoàn thành bài thi một cách trót lọt bỗng chốc tan thành mây khói khi một bóng đen đổ ập xuống bàn em. Cô giáo chủ nhiệm đã đứng bên cạnh em từ lúc nào, ánh mắt cô đượm buồn nhìn thẳng vào tờ phao thi trong tay em. Cô không hề quát tháo làm kinh động phòng thi, cô chỉ nhẹ nhàng thu bài thi của em, gạch một đường mực đỏ chót và yêu cầu em ký vào biên bản vi phạm quy chế.

Khoảnh khắc đó, em cảm thấy cả phòng thi như đang đổ dồn những ánh mắt khinh bỉ, mỉa mai về phía mình. Tai em ù đi, mặt mũi nóng bừng vì nhục nhã. Suốt cả buổi chiều hôm đó, em ngồi một mình trong phòng học trống vắng với nỗi ân hận tột cùng. Em nhận ra mình đã tự tay bôi nhọ danh dự của bản thân, lòng tin của cô giáo và sự kỳ vọng của bố mẹ chỉ vì một con điểm ảo.

Hôm sau, em đã chủ động đến văn phòng gặp cô giáo để chịu phạt điểm 0 và viết bản kiểm điểm sâu sắc, đồng thời dũng cảm thú nhận sự thật với bố mẹ. Từ sau biến cố nhục nhã đó, em hoàn toàn thay đổi tư duy học tập. Em hiểu rằng kiến thức phải do chính mình tích lũy. Em lập ra một kế hoạch học tập nghiêm túc, tự giác đọc sách và luôn trung thực trong mọi kỳ thi.

Con điểm 0 môn Lịch sử năm học lớp 5 là vết nhơ lớn nhất trong học bạ của em, nhưng xét ở một góc độ khác, nó lại là một bước ngoặt vĩ đại cứu rỗi tư cách đạo đức của em. Câu chuyện dạy em hiểu rằng, sự trung thực và giá trị thực chất của kiến thức mới là cái gốc bền vững để con người bước đi kiêu hãnh trên đường đời, còn mọi sự dối trá, gian lận đều sẽ phải trả một cái giá rất đắt.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close