Viết bài văn kể lại một câu chuyện gây cho em nhiều thích thú bất ngờ

- Câu chuyện xảy ra khi nào? Ở đâu? - Câu chuyện tuy diễn ra chớp nhoáng nhưng tình huống xoay chuyển kỳ diệu, đầy bất ngờ đã mang lại cho em bài học sâu sắc về tình người.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

- Câu chuyện xảy ra khi nào? Ở đâu?

- Câu chuyện tuy diễn ra chớp nhoáng nhưng tình huống xoay chuyển kỳ diệu, đầy bất ngờ đã mang lại cho em bài học sâu sắc về tình người.

2. Thân bài

a) Giới thiệu hoàn cảnh câu chuyện

- Tình huống khó khăn, hoạn nạn ngặt nghèo:

+ Một cụ già bị đổ giỏ trứng gà lăn lóc cóc, một cô ve chai bị bục bao tải khiến giấy vụn bay tứ tung.

+ Một em nhỏ làm rơi vãi toàn bộ hộp màu vẽ mới tinh xuống vũng nước...

- Thái độ của mọi người xung quanh trước đó:

+ Dòng người cứ nườm nượp lướt qua, một vài ánh mắt thờ ơ, lạnh lùng né tránh vì sợ phiền phức.

b) Diễn biến câu chuyện

- Giữa lúc tình thế tưởng chừng bế tắc, một anh hùng xuất hiện làm xoay chuyển tình thế một cách ngỡ ngàng.

- Một anh thanh niên tưởng như ngổ ngáo bỗng tấp xe, dứt khoát lao ra.

- Hoặc một bạn nhỏ bé loắt choắt nhanh chân chạy lại…

- Những người xung quanh dần đồng loạt dừng xe, ùa vào giúp đỡ:

+ Người nhặt giúp đồ đạc nhẹ nhàng, người lo che ô.

+ Người lau vết bẩn, có chú xe ôm còn đứng ra phân luồng giao thông cẩn trọng, nhịp nhàng.

c) Kết quả của câu chuyện

- Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ đồ đạc rơi vãi đã được gom lại gọn gàng, nguyên vẹn.

- Không gian ồn ào bỗng trở nên ấm áp, cảm động và thiêng liêng đến lạ lùng.

d) Cảm xúc và suy nghĩ của em

- Lòng cảm thấy ấm áp, vui sướng và thích thú lạ lùng trước bước ngoặt bất ngờ của câu chuyện.

- Sự ngưỡng mộ, khâm phục sâu sắc dành cho những tấm lòng vàng ẩn sau những gương mặt xa lạ giữa đời thường.

- Bài học rút ra cho bản thân:

+ Hiểu rằng lòng nhân ái nằm ngay trong từng hành động nhỏ bé, sẻ chia phù hợp với sức mình.

+ Nhận thức rõ sự đáng trách của thái độ ích kỷ, vô cảm trước nỗi đau của người khác; tự hứa luôn mở lòng để đón nhận và trao đi sự tử tế.

3. Kết bài

- Nêu suy nghĩ, tình cảm của em về nhân vật và câu chuyện. 

- Khẳng định ý nghĩa của lòng nhân ái, yêu thương, đùm bọc lẫn nhau.

- Nêu bài học cho bản thân.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong cuộc sống hằng ngày, có những tình huống diễn ra rất tình cờ nhưng lại mang đến cho em những bất ngờ đầy thú vị. Câu chuyện về một bạn nhỏ dũng cảm giúp đỡ cụ già gặp nạn ở ngã tư bùng binh vào chiều thứ Bảy tuần trước đã để lại trong em niềm thích thú và xúc động sâu sắc.

Nhân vật chính của câu chuyện là bạn Nam, một cậu bé khoảng mười tuổi, học cùng trường với em. Nam có vóc dáng nhỏ nhắn nhưng tính cách lại vô cùng lanh lợi, tự tin và giàu lòng nhân ái. Câu chuyện diễn ra tại một ngã tư bùng binh đông đúc, khi xe cộ đang qua lại nườm nượp, vội vã. Lúc đó, một cụ già xách rổ trứng gà bước xuống lòng đường thì chẳng may bị một xe máy quẹt qua. Cụ ngã khụy, rổ trứng lật nhào, những quả trứng lăn lóc cóc trên mặt đường nhựa. Giữa dòng người lạnh lùng lướt qua, ai nấy đều né tránh vì sợ phiền phức, khiến cụ già trông rất tội nghiệp, bất lực.

Sự thích thú bất ngờ xuất hiện khi tâm trạng mọi người đang thờ ơ, bỗng Nam dứt khoát lao ra lòng đường. Cậu bé đã hành động bằng cách lấy thân hình nhỏ bé của mình che chắn cho cụ và hô lớn: "Mọi người ơi tránh ra tí ạ!". Chính nghĩa cử ngây thơ nhưng dũng cảm của bạn nhỏ đã tạo nên một điều kỳ diệu khiến đám đông bừng tỉnh. Một bác tài xế công nghệ gần đó liền táp xe vào lề chạy lại che ô cho cụ, mấy cô đi chợ cũng dừng chân thoăn thoắt nhặt những quả trứng còn nguyên vẹn. Chỉ trong nháy mắt, bầu không khí bỗng đảo chiều thành một làn sóng đùm bọc, yêu thương.

Nhìn rổ trứng được thu dọn gọn gàng và nụ cười rạng rỡ của Nam, em cảm thấy lòng ngập tràn niềm vui và khâm phục. Bước ngoặt bất ngờ từ sự vô cảm hóa thành đồng lòng sẻ chia của câu chuyện đã cho em bài học lớn, nhắc nhở em phải luôn mở lòng để sẵn sàng giúp đỡ mọi người.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Có những câu chuyện diễn ra ngay trước mắt khiến chúng ta phải thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của mình. Câu chuyện về một người bạn nhỏ loắt choắt lớp Một giúp cô ve chai gom nhặt phế liệu trưa hôm qua đã để lại cho em một ấn tượng vô cùng thú vị và bất ngờ.

Nhân vật trung tâm của câu chuyện là một cậu bé học sinh lớp Một tên là Minh. Minh sống cùng gia đình ở gần trường, cậu tuy nhỏ tuổi nhưng có tính cách rất ngoan ngoãn, nhanh nhẹn và hay thương người. Câu chuyện xảy ra vào giờ tan học trưa hôm qua, khi không gian trước cổng trường đang vô cùng ồn ào, náo nhiệt. Lúc ấy, một cô ve chai đẩy chiếc xe chất đầy phế liệu đi qua thì chiếc bao tải gai phía sau bỗng bục ra. Hàng trăm tờ giấy vụn, bìa các-tông bay tứ tung, loạn xạ theo làn gió lốc. Ban đầu, phố xá vẫn rất lạnh lùng, dòng người hối hả lướt qua như không thấy gì, khiến cô ve chai quay cuồng trong sự bất an.

Thế nhưng, một tình huống bất ngờ đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện. Bạn Minh nhỏ bé từ trong vỉa hè lao ra, dùng thân hình bé nhỏ của mình để che chắn, giữ chặt những tờ giấy đang bay. Hành động hồn nhiên của cậu bé lớp Một giống như một hiệu lệnh vô hình. Ngay lập tức, một chú xe ôm gần đó cũng dừng lại phân luồng giao thông nhịp nhàng, vài người đi bộ ùa ra nhặt giúp cô từng mảnh giấy vụn. Không gian hờ hững bỗng chốc biến thành một bầu không khí ấm áp, thiêng liêng lạ lùng khi toàn bộ phế liệu được thu gom nguyên vẹn vào bao mới.

Sự thích thú và ngưỡng mộ trước hành động của bạn Minh đã để lại cho em những suy nghĩ sâu sắc. Câu chuyện bất ngờ ấy giúp em nhận ra rằng sức mạnh của lòng tốt có thể lay động mọi trái tim, từ đó em tự hứa sẽ luôn chú ý quan sát và giúp đỡ những người xung quanh bằng khả năng của mình.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Lòng nhân ái đôi khi được đánh thức bởi những hành động vô cùng nhỏ bé của trẻ thơ. Một buổi chiều mưa giông vừa dứt tại công viên, câu chuyện nhặt lại hộp màu vẽ của bạn An đã mang đến cho em sự thích thú bất ngờ về lối sống văn minh, biết sẻ chia.

An là một cô bé lớp Năm có dáng người mảnh khảnh nhưng tâm hồn lại rất tinh tế, nhạy cảm và ấm áp. Câu chuyện diễn ra tại vỉa hè công viên, nơi mặt đường còn sũng nước và trơn trượt sau cơn mưa. Khi ấy, một em nhỏ ôm hộp màu vẽ mới tinh chạy nhảy thì không may trượt chân, làm hộp màu văng ra, rơi vãi tung tóe xuống vũng nước bùn bẩn thỉu. Nhìn em bé loay hoay khóc mếu máo, dòng người tập thể dục vẫn nườm nượp đi qua hờ hững, lạnh lùng, khiến không gian trở nên thật tẻ ngắt.

Tình huống bất ngờ đảo chiều khi bạn An đang chạy bộ ngang qua liền dừng phắt lại. Tâm trạng không hề ngần ngại, An dứt khoát cúi xuống vũng nước bùn, nhẹ nhàng nhặt từng thỏi màu và rút khăn giấy cẩn thận lau sạch vết bẩn. Thấy hành động tử tế, đẹp đẽ ấy của cô học trò nhỏ, hai bác trung niên đang đi dạo gần đó bỗng đổi hướng, nhanh chân lại gần cùng gom nhặt giúp em bé. Chỉ trong một thoáng, hộp màu đã đầy đủ, nguyên vẹn trên tay đứa trẻ. Sự thay đổi thái độ nhanh chóng của những người xung quanh khiến em vô cùng kinh ngạc và thích thú.

Nụ cười rạng rỡ của An và cái cúi đầu cảm ơn chân thành của em nhỏ đã làm sáng bừng cả góc công viên sau cơn mưa. Câu chuyện mang lại bước ngoặt đầy bất ngờ này đã để lại cho em bài học sâu sắc về sự thấu hiểu; bản thân em tự nhủ sẽ luôn noi gương bạn An, tích cực làm nhiều việc tốt để lan tỏa niềm vui đến mọi người.

Bài tham khảo Mẫu 1

Sáng Chủ nhật tuần trước, khi cùng mẹ đi chợ đầu mối, em đã chứng kiến một câu chuyện vô cùng bất ngờ và thú vị. Câu chuyện tuy diễn ra chớp nhoáng giữa khu chợ đông đúc nhưng tình huống xoay chuyển kỳ diệu đã mang lại cho em bài học sâu sắc về tình người và nếp sống văn minh công cộng.

Lúc ấy là đỉnh điểm của phiên chợ sáng, người mua kẻ bán chen chúc, tạo nên một không gian vô cùng ồn ào và chật chội. Giữa dòng người nườm nượp ấy, một cụ già gầy gò, tay xách chiếc giỏ tre chứa đầy trứng gà tươi bước ra từ lối nhỏ. Do bậc thềm trơn trượt, cụ sẩy chân, giỏ trứng đổ nhào, hàng chục quả trứng lăn lóc cóc, va vào nhau và lăn khắp lối đi. Đáng buồn thay, dòng người vẫn lạnh lùng bước qua, một vài ánh mắt thờ ơ, né tránh vì sợ bẩn giày hoặc sợ cản trở lối đi riêng của mình. Cụ già bàng hoàng, loay hoay giữa nền chợ, gương mặt khắc khổ hiện rõ vẻ bất lực. Giữa lúc tình thế tưởng chừng bế tắc, một anh thanh niên có mái tóc nhuộm vàng, dáng vẻ khá ngổ ngáo bỗng dứt khoát tấp chiếc xe máy vào sát lề. Anh lao ra như một mũi tên, quỳ sụp xuống đỡ cụ già dậy và hô to: "Cô bác ơi, tránh chân giúp bà cụ với ạ!". Câu nói dứt khoát ấy như một hồi chuông thức tỉnh lương tri đám đông. Ngay lập tức, tình huống đảo chiều một cách ngỡ ngàng. Một bác bán rau gần đó vội vã lấy chiếc rổ nhựa chạy lại, hai cô đi chợ cũng dừng chân che ô cho cụ và thoăn thoắt nhặt những quả trứng còn nguyên vẹn. Một chú bảo vệ chợ nhanh chóng đứng ra phân luồng người đi bộ nhịp nhàng để không ai giẫm phải trứng. Không khí lúc này khẩn trương nhưng tràn ngập sự ấm áp, thân thương. Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ số trứng chưa vỡ được gom lại gọn gàng.

Chứng kiến ánh mắt rưng rưng cảm động cùng đôi bàn tay run run của cụ già nắm chặt lấy tay anh thanh niên tóc vàng, em cảm thấy lòng mình xao xuyến lạ lùng. Câu chuyện giúp em hiểu rằng lòng nhân ái không nằm ở vẻ bề ngoài hay những điều to tát, mà ẩn chứa trong từng hành động nhỏ bé, sẻ chia phù hợp với sức mình.

Bài tham khảo Mẫu 2

Chiều thứ Năm tuần vừa qua, trên đoạn đường đi học về gần ngã tư ngập nắng, em đã được chứng kiến một sự việc đầy bất ngờ và thích thú. Câu chuyện tuy nhỏ bé nhưng đã ghi sâu vào tâm trí em một ấn tượng khó phai về nếp sống văn minh và tinh thần đùm bọc lẫn nhau của con người Việt Nam.

Lúc đó là giờ tan tầm, phố xá đông đúc, khói bụi và tiếng còi xe inh ỏi khiến ai cũng muốn di chuyển thật nhanh. Ở sát vỉa hè, một cô ve chai dáng người nhỏ thun lủn đang gồng mình đẩy chiếc xe tự chế chất cao ngất. Bất ngờ, chiếc bao tải gai lớn nhất chứa đầy giấy vụn, sách báo cũ bị bục toác đáy. Chỉ trong vài giây, gió lốc cuốn những tờ giấy bay tứ tung, trắng xóa cả một góc đường. Giữa lúc cô ve chai luống cuống, mặt đỏ gay vì lo lắng thì dòng người qua lại vẫn nườm nượp lướt qua hờ hững. Một vài người còn bóp còi inh ỏi đầy gắt gỏng vì những tờ giấy bay làm khuất tầm nhìn của họ. Thế nhưng, một bước ngoặt kỳ diệu đã xảy ra. Một bạn nhỏ loắt choắt, mặc đồng phục học sinh tiểu học đang đi bộ trên vỉa hè bỗng nhanh chân chạy lại. Bạn không ngần ngại cúi xuống nhặt từng tờ giấy vụn, miệng reo vui: "Cô ơi, để cháu nhặt giúp cô!". Hành động hồn nhiên, văn minh ấy có sức lan tỏa mạnh mẽ như một làn hương thơm. Một chú tài xế xe buýt đang dừng đèn đỏ gần đó liền mở cửa cabin, một vài người đi xe máy cũng dứt khoát gạt chân chống, ùa vào giúp đỡ. Người thì lo chắn gió, người thì lau những vết bẩn bám trên tập sách cũ, dọn dẹp sạch sẽ mặt đường. Không khí ồn ào bỗng trở nên náo nhiệt, ấm áp và thiêng liêng đến lạ kỳ. Toàn bộ số giấy vụn được gom lại nguyên vẹn vào một chiếc bao mới do chú xe ôm tặng.

Nụ cười rạng rỡ của bạn nhỏ và giọt nước mắt rưng rưng hạnh phúc của cô ve chai khiến lòng em dâng lên một niềm xao xuyến khó tả. Em tự rút ra bài học sâu sắc cho bản thân rằng tuyệt đối không được sống ích kỷ, vô cảm trước khó khăn của người khác mà phải biết mở lòng, trao đi sự tử tế từ những việc làm nhỏ nhất.

Bài tham khảo Mẫu 3

Mỗi ngày đến trường là một ngày vui, nhưng có lẽ ngày thứ Ba tuần này là ngày để lại cho em nhiều cảm xúc thích thú và ngỡ ngàng nhất. Ngay tại cổng trường, một câu chuyện chớp nhoáng về hộp màu vẽ của một em nhỏ đã sưởi ấm lòng em, mang đến một bài học thấm thía về nếp sống văn minh nơi học đường.

Hôm đó, trời vừa dứt cơn mưa giông, trên mặt sân trường vẫn còn đọng lại những vũng nước sũng bùn đất. Một cậu bé lớp Một ôm chiếc hộp màu vẽ mới tinh, hí hửng chạy nhảy thì không may trượt chân ngã khụy. Chiếc hộp màu bung nắp, toàn bộ thỏi màu vẽ, bút lông văng ra, rơi vãi tung tóe xuống vũng nước bẩn. Cậu bé bàng hoàng nhìn gia sản học tập của mình bị bôi bẩn, liền òa lên khóc mếu máo, tội nghiệp. Xung quanh, các bạn học sinh và phụ huynh vẫn nườm nượp qua lại, đa số đều thờ ơ lướt qua vì bận rộn, có bạn còn cười cợt trước sự hậu đậu của em nhỏ. Giữa lúc tình thế bế tắc, một anh học sinh lớp Năm có vóc dáng cao lớn, đeo chiếc băng đỏ Sao đỏ bỗng dứt khoát bước tới. Anh quỳ một chân xuống nền đất ướt, nhẹ nhàng nhặt từng thỏi màu lên và nói bằng giọng ân cần: "Em nín đi, để anh lau sạch rồi xếp lại cho nhé!". Cử chỉ văn minh ấy lập tức đảo ngược tình thế một cách bất ngờ. Hai bạn nữ gần đó bỗng dừng lại, rút khăn giấy lau khô những cây bút lông, một bác phụ huynh cũng lại gần phụ giúp gom nhặt những thỏi màu lăn xa. Không gian trường học vốn ồn ào bỗng trở nên ấm áp, tràn ngập sự đồng lòng, khẩn trương. Chỉ trong nháy mắt, hộp màu đã đầy đủ, nguyên vẹn và sạch sẽ trên tay đứa trẻ.

Ánh mắt lấp lánh niềm vui của em nhỏ cùng nụ cười rạng rỡ của anh Sao đỏ làm em thấy cuộc sống quanh mình thật ý nghĩa. Câu chuyện nhỏ giúp em hiểu rằng lòng nhân ái nằm ngay trong những hành động sẻ chia phù hợp với sức mình, và tự hứa sẽ luôn sống chan hòa, không vô cảm trước nỗi đau của người khác.

Bài tham khảo Mẫu 4

Chiều thứ Sáu tuần trước, trên đoạn đường từ trường về nhà, em đã chứng kiến một câu chuyện vô cùng thú vị và tràn đầy tinh thần nhân ái. Một sự cố lật xe hoa quả tưởng chừng là tai nạn xui xẻo nhưng bước ngoặt bất ngờ của nó đã để lại trong em bài học sâu sắc về lối sống văn minh của người dân phố thị.

Khi ấy, trời sập tối và đường phố bắt đầu lên đèn, xe cộ chen chúc nhau nườm nượp trên lòng đường hẹp. Một cô bán hàng rong đẩy chiếc xe chất đầy các rổ cam, quýt chín mọng. Do tránh một chiếc xe máy vượt ẩu, bánh xe của cô va vào dải phân cách và lật nghiêng. Toàn bộ hoa quả rơi vãi, lăn lông lóc ra khắp lòng đường sầm uất. Lúc đầu, cảnh tượng thật đáng buồn khi dòng người vẫn lạnh lùng phóng qua, thậm chí có bánh xe còn chèn lên làm quả nát bét, một vài người còn bực dọc gắt gỏng vì xe hoa quả làm cản trở lối đi. Cô bán hàng loay hoay, gương mặt khắc khổ hiện rõ vẻ hoảng loạn, bất lực. Thế nhưng, một tình huống bất ngờ làm xoay chuyển mọi thứ diễn ra ngay sau đó. Một chú thanh niên mặc áo khoác bò, dáng vẻ bụi bặm liền dứt khoát tấp xe vào vỉa hè. Chú lao ra giữa lòng đường, dùng thân mình che chắn và hô lớn: "Mọi người ơi, nhặt giúp cô ấy một tay nhé!". Như một phép màu, sự thờ ơ biến mất, thay vào đó là sự đồng lòng kỳ diệu. Các bác tài xế xe ôm, các cô đi bộ vội vã ùa ra, người lo nhặt quả nhẹ nhàng xếp vào rổ, người phụ cô nâng chiếc xe đẩy lên vững chãi. Ch chú thanh niên còn phân luồng giao thông cẩn trọng, nhịp nhàng để đảm bảo an toàn. Không khí lúc này vô cùng náo nhiệt và ấm áp. Chỉ trong một thoáng, vỉa hè đã sạch sẽ, hoa quả được thu gom gọn gàng, nguyên vẹn.

Nhìn đôi bàn tay run run nắm chặt tay mọi người và lời cảm ơn nghẹn ngào của cô bán hàng, em cảm thấy lòng mình thanh thản và vui sướng lạ lùng. Câu chuyện là bài học quý giá cho bản thân em về lòng nhân ái, sự sẻ chia và tầm quan trọng của nếp sống văn minh nơi công cộng.

Bài tham khảo Mẫu 5

Cuối tuần vừa qua, khi cùng bố đi dạo quanh công viên bờ hồ, em đã được chứng kiến một câu chuyện gây cho em nhiều sự thích thú và ngỡ ngàng. Câu chuyện tuy nhỏ bé về giỏ khoai lang của một cụ già nhưng tình huống xoay chuyển đầy bất ngờ đã để lại trong lòng em niềm khâm phục sâu sắc về tình người.

Chiều hôm đó gió thổi rất mạnh, người dân đổ về công viên vui chơi vô cùng đông đúc. Một cụ già tóc bạc phơ xách một giỏ khoai lang luộc đi bán dạo dọc bờ hồ. Do vấp phải một viên gạch nhô lên trên vỉa hè, cụ ngã khụy xuống, giỏ khoai lang đổ nhào, những củ khoai lăn lóc cóc khắp nơi, một vài củ còn lăn xuống sát mép nước. Giữa không gian nhộn nhịp, dòng người vẫn nườm nượp đi bộ lướt qua hờ hững, có người còn tỏ ra né tránh vì sợ khoai bụi bẩn lấm vào quần áo thời trang của mình. Cụ già ngồi bệt trên đất, ánh mắt rưng rưng cảm động xen lẫn sự tội nghiệp, bất lực. Giữa lúc bế tắc ấy, một bước ngoặt ngỡ ngàng xuất hiện. Một anh thanh niên mặc đồng phục thể thao đang chạy bộ bỗng dừng phắt lại. Anh nhanh nhẹn lao đến, nhẹ nhàng đỡ cụ già dậy và ân cần hỏi: "Bà có đau ở đâu không ạ? Để cháu nhặt khoai giúp bà nhé!". Hành động dứt khoát, văn minh ấy lập tức có sức lay động mạnh mẽ. Những người đi bộ xung quanh như bừng tỉnh khỏi sự thờ ơ. Một cô trung niên nhanh chóng rút khăn lau sạch những củ khoai bị dính bụi, hai em nhỏ gần đó cũng lon ton chạy lại gom những củ khoai ở mép nước đem về vùi vào giỏ. Không khí ồn ào bỗng chốc trở nên ấm áp, khẩn trương và tràn ngập tiếng cười thân thương. Chỉ trong nháy mắt, giỏ khoai đã đầy đặn, nguyên vẹn trở lại.

Chứng kiến cụ già cảm ơn mọi người bằng giọng nghẹn ngào và nụ cười rạng rỡ của anh thanh niên, lòng em thấy vui sướng lạ lùng. Câu chuyện giúp em rút ra bài học sâu sắc rằng nếp sống văn minh luôn bắt đầu từ những cử chỉ quan tâm nhỏ bé nhất, quyết không được ích kỷ, vô cảm trước nỗi đau của đồng bào.

Bài tham khảo Mẫu 6

Hôm thứ Tư vừa qua, tại trạm chờ xe buýt gần thư viện thành phố, em đã chứng kiến một tình huống lật ngược thế cờ vô cùng thú vị và ý nghĩa. Câu chuyện về những cuốn sách cũ bị rơi vãi đã mang lại cho em niềm xao xuyến, khâm phục và bài học sâu sắc về nếp sống văn minh của con người nơi công cộng.

Lúc ấy là buổi trưa nắng gắt, trạm xe buýt ngột ngạt và đông đúc người đứng chờ. Một em nhỏ ôm một chiếc túi nilon lớn đựng đầy sách truyện cũ để đem tặng quỹ từ thiện. Do túi quá nặng lại mỏng, chiếc túi bỗng bục toác một đường dài, khiến toàn bộ sách vở rơi vãi tung tóe, lộn xộn khắp nền xi măng đầy bụi bặm. Em nhỏ hoảng loạn, loay hoay cúi xuống nhặt nhưng gió từ lòng đường thổi mạnh làm các trang sách lật mở, bay tứ tung. Đáng buồn thay, dòng người đứng chờ xe vẫn nườm nượp lướt qua, một vài người còn vô tình giẫm lên bìa sách, ánh mắt thờ ơ, lạnh lùng né tránh vì sợ lỡ chuyến xe của mình. Em nhỏ bất lực nhìn những cuốn sách yêu quý bị chèn ép, gương mặt mếu máo tội nghiệp. Giữa lúc bế tắc, một bạn học sinh loắt choắt mặc áo đồng phục Đội bỗng nhanh chân chạy lại. Bạn dứt khoát che chắn cho đống sách và dõng dạc nói: "Em đừng khóc, anh phụ em một tay!". Sự xuất hiện của bạn nhỏ như một làn gió mát xua tan sự băng giá. Ngay lập tức, một chú xe ôm gần đó và hai cô sinh viên cũng đồng loạt dừng lại giúp đỡ. Người lo nhặt sách nhẹ nhàng, người lấy khăn giấy lau vết bẩn trên trang giấy, chú xe ôm còn cẩn trọng sắp xếp lại sách theo từng bộ gọn gàng. Không khí trạm xe buýt bỗng chốc trở nên khẩn trương, ấm áp và thiêng liêng đến lạ kỳ. Chỉ trong nháy mắt, sách vở đã được gom lại nguyên vẹn trong một chiếc ba lô mới do một người tốt bụng tặng.

Nhìn em nhỏ rưng rưng cảm động ôm lấy tập sách và nụ cười rạng rỡ của bạn đội viên, em cảm thấy ấm lòng vô cùng. Câu chuyện giúp em nhận ra bài học sâu sắc rằng lòng nhân ái nằm ngay trong những cử chỉ sẻ chia phù hợp với sức mình, quyết không được sống ích kỷ, hờ hững trước khó khăn của người khác.

Bài tham khảo Mẫu 7

Một câu chuyện chớp nhoáng xảy ra tại sảnh trung tâm thương mại vào chiều Chủ nhật tuần trước đã mang lại cho em sự thích thú và ngỡ ngàng tột cùng. Tình huống bất ngờ xoay chuyển từ sự thờ ơ sang đồng lòng giúp đỡ một em bé khuyết tật đã để lại trong em bài học sâu sắc về lối sống văn minh, nhân ái.

Ngày cuối tuần, trung tâm thương mại nườm nượp người qua lại, mua sắm nhộn nhịp. Giữa sảnh lớn, một cậu bé phải di chuyển bằng nạng gỗ đang cố ôm một hộp đồ chơi lắp ráp lớn. Do nạng trơn trượt trên nền đá hoa cương bóng loáng, cậu bé mất đà ngã khụy, hộp đồ chơi bung nắp, hàng trăm chi tiết nhựa nhỏ xíu rơi vãi, lăn tung tốe khắp một khoảng sân rộng. Giữa dòng người hối hả, nhiều người chỉ nhìn lướt qua tò mò rồi thản nhiên bước tiếp, có người còn bước tránh ra xa vì sợ giẫm phải các chi tiết nhựa làm đau chân. Cậu bé loay hoay trên nền đất, ánh mắt bàng hoàng, bất lực nhìn những mảnh ghép bay xa. Đúng lúc tình thế bế tắc ấy, một chú bảo vệ có ngoại hình lực lưỡng, nghiêm nghị bỗng dứt khoát bước tới. Chú nhẹ nhàng đỡ cậu bé ngồi vững vàng vào chiếc ghế gần đó và nói bằng giọng ấm áp: "Cháu cứ ngồi yên đây, để chú gom lại đầy đủ cho!". Hành động văn minh, dứt khoát đó lập tức tạo nên một hiệu ứng kỳ diệu. Mấy bạn trẻ đang chụp ảnh gần đó bỗng cất điện thoại, chạy lại khom lưng nhặt giúp từng mảnh ghép nhỏ, một vài cô chú đi mua sắm cũng dừng chân cùng tham gia. Không khí sảnh lớn bỗng trở nên náo nhiệt, khẩn trương và tràn ngập sự cẩn trọng, thân thương. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, toàn bộ hộp đồ chơi đã được thu gom gọn gàng, nguyên vẹn không thiếu một mảnh nào.

Cậu bé khuyết tật rưng rưng xúc động, hai bàn tay run run đón lấy hộp đồ chơi và gửi lời cảm ơn chân thành đến mọi người. Chứng kiến cảnh tượng thiêng liêng ấy, lòng em dâng lên niềm vui sướng lạ lùng. Em tự nhủ bản thân phải luôn mở lòng, sống nhân hậu và tích cực lan tỏa nếp sống văn minh đến cộng đồng.

Bài tham khảo Mẫu 8

Chiều hôm kia, tại quảng trường thành phố ngập tràn ánh nắng, em đã chứng kiến một câu chuyện vô cùng bất ngờ và thú vị về tình người. Câu chuyện tuy nhỏ bé về sự cố của một cô lao công nhưng tình huống đảo chiều kỳ diệu đã mang lại cho em niềm xao xuyến và bài học sâu sắc về nếp sống văn minh.

Lúc ấy là buổi chiều muộn, người dân đổ về quảng trường hóng mát vô cùng đông đúc. Một cô lao công đang đẩy chiếc xe rác, trên xe có đặt một thùng sữa hộp giấy do một nhà tài trợ gửi tặng cho tổ lao công. Do vấp phải gờ giảm tốc, chiếc thùng bị lật, hàng chục hộp sữa rơi vãi, lăn lóc cóc khắp mặt đường nhựa. Đáng buồn thay, dòng người đi bộ và trượt patin vẫn nườm nượp lướt qua, một vài ánh mắt thờ ơ, lạnh lùng né tránh vì sợ va vào thùng rác bẩn. Cô lao công bàng hoàng, loay hoay giữa lòng quảng trường, gương mặt hiện rõ vẻ bất lực, tội nghiệp. Giữa lúc bế tắc ấy, một bước ngoặt ngỡ ngàng xuất hiện. Một anh thanh niên mặc quần áo hiphop bụi bặm, trông có vẻ ngổ ngáo bỗng dứt khoát dừng chiếc ván trượt lại. Anh nhanh nhẹn lao đến, cúi xuống gom những hộp sữa và hô lớn: "Mọi người ơi, giúp cô một tay với!". Hành động văn minh, dứt khoát ấy như phá tan tảng băng thờ ơ của đám đông. Ngay lập tức, những người xung quanh đồng loạt dừng lại, ùa vào giúp đỡ. Người thì nhặt sữa nhẹ nhàng xếp lại vào thùng, người thì lấy khăn lau sạch vết bụi bám trên vỏ hộp, có chú bảo vệ còn đứng ra điều tiết luồng người qua lại cẩn trọng, nhịp nhàng. Không khí quảng trường bỗng chốc trở nên ấm áp, khẩn trương và tràn ngập sự thân thương. Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ số sữa đã được thu gom gọn gàng, nguyên vẹn.

Khép lại sự việc bằng nụ cười rạng rỡ của anh thanh niên và giọt nước mắt hạnh phúc của cô lao công, em nhận ra cuộc sống này còn biết bao điều tốt đẹp ẩn sau những vẻ bề ngoài thầm lặng. Lòng nhân ái và nếp sống văn minh chính là chiếc chìa khóa vạn năng mở cửa trái tim con người, biến những không gian công cộng ồn ào trở nên thiêng liêng, ấm áp. Đúng như câu ca dao mà ông cha ta vẫn thường răn dạy: "Thấy ai hoạn nạn thì thương / Chớ đem lòng mọn mà lường người cao". Mỗi chúng ta, hãy luôn là một đốm lửa nhỏ, sẵn sàng sẻ chia và sưởi ấm cho những mảnh đời xung quanh bằng hành động tử tế của chính mình. 

Bài tham khảo Mẫu 9

Ai đó đã từng nói rằng: "Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi thiếu vắng tình thương". Trong nhịp sống hối hả của phố thị hiện đại, đôi khi con người ta lướt qua nhau bằng sự hờ hững, vô cảm. Thế nhưng, vào một chiều mưa giông tuần trước tại trạm xe buýt đông đúc, một câu chuyện nhỏ đầy bất ngờ đã xảy ra, làm sưởi ấm trái tim em và thắp sáng niềm tin về lối sống văn minh, tình người cao đẹp giữa đời thường.

Hôm đó, trời đổ mưa sầm sập, không gian trạm xe buýt trở nên chật chội và ngột ngạt bởi dòng người chen chúc nhau trú mưa. Giữa lúc ấy, một cụ già tóc bạc phơ xách một giỏ tre chứa đầy trứng gà tươi bước xuống từ xe buýt. Do đường trơn trượt, cụ sẩy chân ngã khụy, giỏ trứng lật nhào, những quả trứng gà hồng hào lăn lóc cóc trên nền xi măng ướt sũng. Đáng buồn thay, dòng người nườm nượp xung quanh vẫn hối hả lướt qua, một vài ánh mắt thờ ơ, lạnh lùng né tránh vì sợ cản trở lối lên xe của họ. Cụ già bàng hoàng, loay hoay giữa dòng người, ánh mắt hiện rõ vẻ bất lực, tội nghiệp. Giữa lúc tình thế tưởng chừng bế tắc, một anh thanh niên có dáng vẻ khá ngổ ngáo, tóc nhuộm màu khói bỗng dứt khoát bước ra khỏi hàng người chờ xe. Anh lao đến đỡ cụ già dậy và dõng dạc nói: "Bác cứ ngồi yên đây, để cháu giúp một tay!". Hành động văn minh, dứt khoát ấy như một luồng điện ấm áp phá tan sự băng giá của lòng ích kỷ. Ngay lập tức, tình huống đảo chiều một cách ngỡ ngàng khi một bác tài xế công nghệ gần đó liền chạy lại che ô cho cụ, mấy bạn học sinh cũng dừng chân khom lưng nhặt giúp những quả trứng còn nguyên vẹn. Người nhặt trứng nhẹ nhàng, người lau vết bẩn, không khí trạm xe buýt bỗng trở nên náo nhiệt, khẩn trương và tràn ngập sự thân thương. Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ số trứng chưa vỡ đã được thu gom gọn gàng, nguyên vẹn.

Nhìn đôi bàn tay run run nắm chặt lấy tay anh thanh niên và lời cảm ơn nghẹn ngào của cụ già, lòng em dâng lên một nỗi xao xuyến, thích thú lạ lùng trước bước ngoặt bất ngờ của câu chuyện. Lòng nhân ái không ở đâu xa xôi, nó nằm ngay trong từng hành động nhỏ bé, sẻ chia phù hợp với sức mình. Câu chuyện là bài học sâu sắc nhắc nhở em phải luôn sống mở lòng, văn minh và bài trừ thái độ thờ ơ, ích kỷ trước nỗi đau của người khác để cuộc đời này mãi là một vườn hoa ngát hương.

Bài tham khảo Mẫu 10

Nhà thơ Tố Hữu đã từng viết những vần thơ dạt dào cảm xúc: "Có gì đẹp trên đời hơn thế / Người với người sống để yêu nhau". Thật vậy, nếp sống văn minh và tinh thần tương thân tương ái chính là nét đẹp thiêng liêng gắn kết con người trong xã hội. Trưa ngày hôm qua, tại một ngã tư đường phố nườm nượp người xe, em đã được chứng kiến một câu chuyện đầy thích thú và ngỡ ngàng, một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh lan tỏa của sự tử tế.

Lúc ấy là giờ cao điểm, cái nắng oi ả của buổi trưa khiến không gian phố xá trở nên vô cùng ngột ngạt, ai nấy đều muốn đi thật nhanh để về nhà. Sát bên vỉa hè, một cô ve chai khắc khổ đang gồng mình đẩy chiếc xe chất đầy phế liệu. Bất ngờ, chiếc bao tải gai lớn chứa sách báo cũ phía sau bị bục toác, khiến hàng trăm tờ giấy vụn bay tứ tung, trắng xóa cả một góc đường theo làn gió. Giữa lòng đường đông đúc, dòng người vẫn nườm nượp lướt qua hờ hững, một vài người đi xe máy còn bấm còi inh ỏi đầy gắt gỏng vì những tờ giấy bay làm cản trở tầm nhìn. Cô ve chai loay hoay, gương mặt đỏ gay vì lo lắng xen lẫn sự bất lực, tội nghiệp. Giữa lúc bế tắc ấy, một bạn nhỏ loắt choắt mặc đồng phục học sinh tiểu học bỗng nhanh chân chạy lại. Bạn nhỏ dứt khoát cúi xuống nhặt từng tờ giấy vụn, miệng reo vui: "Cô ơi, để cháu nhặt giúp cô nhé!". Hành động hồn nhiên, văn minh ấy có sức lay động mạnh mẽ như một phép màu diệu kỳ. Ngay lập tức, một chú xe ôm gần đó dứt khoát gạt chân chống xe, hai cô nhân viên văn phòng cũng dừng chân ùa vào giúp đỡ. Người lo nhặt đồ đạc nhẹ nhàng, người phụ cô nâng chiếc xe đẩy lên vững chãi, chú xe ôm còn đứng ra phân luồng giao thông cẩn trọng, nhịp nhàng. Không khí ồn ào bỗng trở nên khẩn trương, ấm áp và thiêng liêng đến lạ kỳ. Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ số giấy vụn đã được gom lại gọn gàng, nguyên vẹn vào bao mới.

Nhìn ánh mắt rưng rưng cảm động của cô ve chai và nụ cười rạng rỡ của bạn nhỏ, lòng em dâng lên niềm vui sướng và thanh thản lạ lùng. Câu chuyện giúp em rút ra bài học sâu sắc rằng nếp sống văn minh không nằm ở những điều to tát, mà ẩn chứa ngay trong từng hành động sẻ chia nhỏ bé hằng ngày. Tự hứa với bản thân, em sẽ luôn sống mở lòng để đón nhận và trao đi sự tử tế, quyết không thờ ơ, ích kỷ trước những mảnh đời khó khăn trong cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 11

Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, có những bài học không đến từ trang sách mà đến từ chính những câu chuyện đời thường dung dị quanh ta. Một hành động đẹp, một cử chỉ văn minh nơi công cộng đôi khi có sức mạnh lay động, làm thay đổi cả tảng băng vô cảm của đám đông. Câu chuyện gây thích thú bất ngờ về hộp màu vẽ của một em nhỏ tại góc sân trường chiều thứ Năm tuần trước là một trải nghiệm như thế, sưởi ấm tâm hồn em bằng tình người thiêng liêng.

Hôm đó, một cơn mưa giông vừa dứt, trên mặt sân trường vẫn còn đọng lại những vũng nước sũng bùn đất. Giữa giờ tan học đông đúc, một cậu bé lớp Một ôm chiếc hộp màu vẽ mới tinh, vừa chạy nhảy vừa cười đùa thì không may trượt chân ngã khụy. Chiếc hộp màu bung nắp, toàn bộ thỏi màu vẽ, bút lông văng ra, rơi vãi tung tóe xuống vũng nước bẩn. Cậu bé bàng hoàng nhìn gia sản học tập của mình bị lem luốc, liền òa lên khóc mếu máo, tội nghiệp. Xung quanh, dòng người nườm nượp qua lại hối hả, đa số phụ huynh và học sinh đều thờ ơ lướt qua vì bận rộn, có bạn còn né tránh vì sợ vết bùn bắn vào quần áo đẹp. Giữa lúc bế tắc, một anh thanh niên là cựu học sinh đi đón em nhỏ bỗng dứt khoát bước tới. Anh quỳ một chân xuống nền đất ướt, nhẹ nhàng nhặt từng thỏi màu lên và nói bằng giọng ân cần, ấm áp: "Em nín đi, để anh lau sạch rồi xếp lại cho nhé!". Cử chỉ văn minh ấy lập tức đảo ngược tình thế một cách bất ngờ. Hai bạn học sinh gần đó bỗng dừng lại, rút khăn giấy lau khô những cây bút lông, một bác bảo vệ trường cũng lại gần phụ giúp gom nhặt những thỏi màu lăn xa. Không gian trường học vốn ồn ào bỗng trở nên khẩn trương, ấm áp và tràn ngập sự đồng lòng thân thương. Chỉ trong nháy mắt, hộp màu đã đầy đủ, nguyên vẹn và sạch sẽ trên tay đứa trẻ.

Ánh mắt lấp lánh niềm vui của em nhỏ cùng nụ cười rạng rỡ của anh thanh niên làm em thấy cuộc sống quanh mình thật ý nghĩa và tươi đẹp. Câu chuyện nhỏ nơi sân trường đã khẳng định một bài học sâu sắc: lòng nhân ái không định vị bằng tuổi tác hay địa vị, mà toát ra từ những hành động tử tế, biết sẻ chia. Em tự nhủ sẽ luôn mở rộng lòng mình, biết quan tâm đến mọi người xung quanh và quyết không sống ích kỷ, thờ ơ trước khó khăn của người khác.

Bài tham khảo Mẫu 12

Câu ca dao truyền thống của dân tộc từ bao đời nay vẫn luôn ngân vang trong tâm thức mỗi người con đất Việt: "Bầu ơi thương lấy bí cùng / Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn". Tình yêu thương, đùm bọc lẫn nhau chính là mạch nguồn nuôi dưỡng tâm hồn con người qua bao thế hệ. Sáng thứ Bảy vừa qua, tại trạm xe buýt trung tâm thành phố, em đã được chứng kiến một câu chuyện đầy bất ngờ và thích thú, khẳng định vẻ đẹp vĩnh cửu của nếp sống văn minh và lòng nhân ái.

Sáng hôm ấy trời nắng oi ả, trạm xe buýt vô cùng ngột ngạt bởi dòng người chen chúc, nườm nượp chờ đón các chuyến xe. Một bà cụ gầy gò, tay xách chiếc giỏ tre chứa đầy những quả cam sành mọng nước bước xuống đường. Do bước hụt bậc thềm vỉa hè, cụ ngã khụy, giỏ cam đổ nhào, những quả cam tròn trịa lăn lóc cóc khắp mặt đường nhựa đầy bụi bặm. Đáng buồn thay, nhiều người đứng chờ xe vẫn thờ ơ, lạnh lùng né tránh vì sợ va vào người già gây phiền phức hoặc sợ lỡ chuyến hành trình của mình. Cụ già bàng hoàng, loay hoay giữa lòng đường, gương mặt hiện rõ vẻ bất lực, tội nghiệp. Giữa lúc bế tắc ấy, một anh thanh niên có dáng vẻ khá ngổ ngáo, mặc bộ quần áo hiphop rộng thùng thình bỗng dứt khoát bước ra khỏi hàng người. Anh nhanh nhẹn lao đến đỡ cụ già dậy và nói bằng giọng ân cần, ấm áp: "Bà có sao không ạ? Để cháu nhặt cam giúp bà!". Hành động văn minh, dứt khoát ấy như phá tan tảng băng thờ ơ của đám đông. Ngay lập tức, tình huống đảo chiều kỳ diệu khi một chú tài xế công nghệ gần đó liền chạy lại che nắng cho cụ, vài bạn học sinh cũng dừng chân khom lưng nhặt giúp những quả cam lăn xa. Người nhặt quả nhẹ nhàng, người lau vết bẩn, có chú xe ôm còn đứng ra phân luồng giao thông cẩn trọng, nhịp nhàng. Không khí trạm xe buýt bỗng chốc trở nên náo nhiệt, khẩn trương và tràn ngập sự thân thương. Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ số cam đã được thu gom gọn gàng, nguyên vẹn vào giỏ.

Nhìn đôi bàn tay run run nắm chặt lấy tay anh thanh niên và lời cảm ơn nghẹn ngào của cụ già, lòng em dâng lên một niềm xao xuyến, vui sướng lạ lùng. Câu chuyện giúp em hiểu rằng nếp sống văn minh bắt đầu từ những hành động nhỏ bé, sẻ chia phù hợp với sức mình. Em tự hứa sẽ luôn mở rộng lòng mình để đón nhận và trao đi sự tử tế, quyết tâm bài trừ thái độ ích kỷ, vô cảm để xây dựng một xã hội ngày càng văn minh, tươi đẹp hơn.

Bài tham khảo Mẫu 13

Trong cuốn sách "Hạt giống tâm hồn" có một câu danh ngôn rất hay: "Những hành động tử tế nhỏ bé nhất bạn làm cho thế giới này sẽ không bao giờ là lãng phí". Thật vậy, sự tử tế và nếp sống văn minh giống như những hạt mầm lành, khi được gieo xuống mảnh đất cộng đồng sẽ nở thành những đóa hoa nhân ái ngát hương. Chiều thứ Tư tuần trước, một câu chuyện nhỏ đầy thích thú và bất ngờ xảy ra nơi góc phố đông đúc đã để lại trong em bài học sâu sắc về tinh thần sẻ chia.

Lúc đó là giờ tan tầm, đường phố nườm nượp người xe qua lại, khói bụi và tiếng còi xe giục giã khiến ai cũng cảm thấy mệt mỏi, hối hả. Sát vỉa hè, một cô ve chai dáng người khắc khổ đang gồng mình đẩy chiếc xe chất đầy phế liệu. Bất ngờ, chiếc bao tải gai lớn chứa sách báo cũ bị bục toác đáy, khiến hàng trăm tờ giấy vụn bay tứ tung, trắng xóa cả một góc đường theo làn gió lốc. Giữa lòng đường đông đúc, dòng người vẫn nườm nượp lướt qua hờ hững, một vài người đi xe máy còn bấm còi inh ỏi đầy gắt gỏng vì sợ giấy bay làm cản trở lối đi của họ. Cô ve chai loay hoay, gương mặt đỏ gay vì lo lắng xen lẫn sự bất lực, tội nghiệp trước đống phế liệu đổ nát. Giữa lúc bế tắc ấy, một bạn nhỏ loắt choắt mặc áo đồng phục Đội bỗng nhanh chân chạy lại. Bạn nhỏ dứt khoát cúi xuống nhặt từng tờ giấy vụn, miệng reo vui: "Cô ơi, để cháu nhặt giúp cô nhé!". Hành động hồn nhiên, văn minh ấy có sức lay động mạnh mẽ như một phép màu diệu kỳ xua tan sự băng giá. Ngay lập tức, một chú xe ôm gần đó dứt khoát gạt chân chống xe, hai cô nhân viên văn phòng cũng dừng chân ùa vào giúp đỡ. Người lo nhặt đồ đạc nhẹ nhàng, người phụ cô nâng chiếc xe đẩy lên vững chãi, chú xe ôm còn đứng ra phân luồng giao thông cẩn trọng, nhịp nhàng. Không khí ồn ào bỗng trở nên khẩn trương, ấm áp và thiêng liêng đến lạ kỳ. Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ số giấy vụn đã được gom lại gọn gàng, nguyên vẹn vào bao mới.

Sự xoay chuyển đầy bất ngờ từ sự hờ hững sang đồng lòng giúp đỡ của mọi người khiến em vô cùng khâm phục và thích thú. Câu chuyện giúp em nhận ra bài học sâu sắc rằng nếp sống văn minh không ở đâu xa xôi, nó hiện hữu ngay trong từng cử chỉ quan tâm nhỏ bé hằng ngày. Em tự nhắc nhở bản thân tuyệt đối không được sống ích kỷ, thờ ơ trước nỗi đau của người khác mà phải luôn sẵn sàng sẻ chia, giúp đỡ mọi người phù hợp với khả năng của mình để cuộc sống luôn ngập tràn ánh sáng của lòng nhân ái.

Bài tham khảo Mẫu 14

Danh ngôn có câu: "Sự tử tế là ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe và người mù có thể thấy". Cuộc sống vốn dĩ là một bức tranh muôn màu, và những hành động đẹp đẽ, văn minh chính là những nét vẽ rạng rỡ nhất làm cho bức tranh ấy trở nên ấm áp, đáng sống. Một chiều muộn cuối tuần qua, khi cùng mẹ đi mua sắm tại khu chợ dân sinh, em đã chứng kiến một tình huống lật ngược thế cờ đầy thích thú và bất ngờ, sưởi ấm tâm hồn em bằng bài học sâu sắc về tình người.

Lúc ấy là thời điểm chợ chiều đông đúc nhất, người mua kẻ bán chen chúc nhau nườm nượp trong các lối đi nhỏ hẹp. Một cụ già gầy gò, tay xách chiếc giỏ tre chứa đầy trứng gà tươi bước ra từ sạp hàng. Do nền chợ ẩm ướt, cụ sẩy chân ngã khụy, giỏ trứng lật nhào, những quả trứng gà hồng hào lăn lóc cóc khắp lối đi đầy bụi bẩn. Đáng buồn thay, dòng người nườm nượp xung quanh vẫn hối hả lướt qua, một vài ánh mắt thờ ơ, lạnh lùng né tránh vì sợ lấm bẩn quần áo thời trang của họ. Cụ già bàng hoàng, loay hoay giữa nền chợ, ánh mắt hiện rõ vẻ bất lực, tội nghiệp. Giữa lúc tình thế tưởng chừng bế tắc, một anh thanh niên có dáng vẻ khá ngổ ngáo, xăm trổ đầy mình bỗng dứt khoát bước ra khỏi một quán ăn gần đó. Anh nhanh nhẹn lao đến đỡ cụ già dậy và dõng dạc nói: "Bà cứ ngồi yên đây, để cháu giúp một tay!". Hành động văn minh, dứt khoát ấy như phá tan tảng băng thờ ơ của đám đông. Ngay lập tức, tình huống đảo chiều một cách ngỡ ngàng khi một bác bán rau gần đó liền chạy lại đưa rổ nhựa cho cụ, mấy cô đi chợ cũng dừng chân khom lưng nhặt giúp những quả trứng còn nguyên vẹn. Người nhặt trứng nhẹ nhàng, người lau vết bẩn, chú bảo vệ chợ còn đứng ra điều tiết luồng người qua lại cẩn trọng, nhịp nhàng. Không khí khu chợ bỗng chốc trở nên náo nhiệt, khẩn trương và tràn ngập sự thân thương. Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ số trứng chưa vỡ đã được thu gom gọn gàng, nguyên vẹn.

Chứng kiến ánh mắt rưng rưng cảm động cùng đôi bàn tay run run của cụ già nắm chặt lấy tay anh thanh niên, lòng em dâng lên một niềm vui sướng và thanh thản lạ lùng. Câu chuyện nhỏ nơi góc chợ chiều đã khẳng định một bài học sâu sắc: lòng nhân ái không định vị bằng vẻ bề ngoài hay địa vị xã hội, mà toát ra từ những hành động tử tế, biết sẻ chia. Em tự hứa sẽ luôn sống chan hòa, không vô cảm trước khó khăn của người khác mà phải luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người từ những việc nhỏ nhất để nếp sống văn minh luôn hiện hữu khắp muôn nơi.

Bài tham khảo Mẫu 15

Có một câu nói rất hay rằng: "Yêu thương trao đi là yêu thương giữ được mãi mãi". Giữa dòng đời nườm nượp với những lo toan ích kỷ của cuộc sống hiện đại, những nghĩa cử cao đẹp nơi công cộng giống như những đốm lửa sưởi ấm tâm hồn con người. Một buổi chiều muộn sau cơn mưa giông tuần trước tại ngã tư phố cổ, em đã được chứng kiến một câu chuyện đầy bất ngờ và thích thú về hộp màu vẽ của một em nhỏ, một bài học nhãn tiền sâu sắc về nếp sống văn minh đô thị.

Hôm đó, cơn mưa giông vừa dứt để lại bầu trời âm u và những vũng nước sũng bùn đất trên mặt đường. Tại ngã tư đông đúc, dòng người và xe cộ đang chen chúc nhau nườm nượp sau giờ tan tầm. Một em nhỏ ôm chiếc hộp màu vẽ mới tinh, hí hửng bước qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ thì không may trượt chân ngã khụy. Chiếc hộp màu bung nắp, toàn bộ thỏi màu vẽ, bút lông văng ra, rơi vãi tung tóe xuống vũng nước bẩn giữa lòng đường. Em nhỏ bàng hoàng nhìn gia sản học tập của mình bị bôi bẩn, liền òa lên khóc mếu máo, tội nghiệp. Xung quanh, dòng người vẫn lạnh lùng phóng xe lướt qua hờ hững, có người còn bóp còi inh ỏi đầy gắt gỏng vì đứa trẻ làm cản trở lối đi của họ. Không gian lúc ấy thật ngột ngạt và băng giá bởi sự vô cảm của đám đông. Giữa lúc bế tắc, một chị gái mặc bộ đồ thể thao thời thượng đang đi bộ bỗng dứt khoát bước tới. Chị nhanh nhẹn lao ra giữa lòng đường, che chắn cho đứa trẻ và nói bằng giọng ân cần, ấm áp: "Em nín đi, để chị lau sạch rồi xếp lại cho nhé!". Cử chỉ văn minh, dứt khoát ấy lập tức làm đảo ngược tình thế một cách ngỡ ngàng. Ngay lập tức, một chú tài xế công nghệ dứt khoát gạt chân chống xe, hai bạn học sinh gần đó cũng dừng chân ùa vào giúp đỡ. Người lo nhặt đồ đạc nhẹ nhàng, người lấy khăn giấy lau khô những cây bút lông, chú tài xế còn đứng ra phân luồng giao thông cẩn trọng, nhịp nhàng. Không khí ngã tư bỗng chốc trở nên khẩn trương, ấm áp và tràn ngập sự đồng lòng thân thương. Chỉ trong nháy mắt, hộp màu đã đầy đủ, nguyên vẹn và sạch sẽ trên tay đứa trẻ.

Nhìn ánh mắt lấp lánh niềm vui của em nhỏ cùng nụ cười rạng rỡ của chị gái, lòng em cảm thấy ấm áp và vui sướng lạ lùng trước bước ngoặt bất ngờ của câu chuyện. Lòng nhân ái không ở đâu xa xôi, nó hiện hữu ngay trong từng cử chỉ quan tâm, sẻ chia nhỏ bé hằng ngày phù hợp với sức mình. Câu chuyện là bài học sâu sắc nhắc nhở em phải luôn sống mở lòng, văn minh và quyết không được sống ích kỷ, thờ ơ trước nỗi đau của người khác để cuộc sống này luôn tràn ngập ánh sáng của tình yêu thương.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close