Viết đoạn văn kể lại cuộc trò chuyện của em với bà tiên, ông bụt,…trong một câu chuyện đã đọc, đã nghe1. Mở đoạn: - Giới thiệu em đã gặp bà tiên, ông bụt hoặc nhân vật thần kì nào? - Nêu hoàn cảnh diễn ra cuộc gặp gỡ.
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết 1. Mở đoạn: - Giới thiệu em đã gặp bà tiên, ông bụt hoặc nhân vật thần kì nào? - Nêu hoàn cảnh diễn ra cuộc gặp gỡ. 2. Thân đoạn - Em đã chào hỏi và nói chuyện với nhân vật như thế nào? - Em hỏi điều gì? - Bà tiên, ông bụt hoặc nhân vật đó trả lời ra sao? - Nhân vật đã khuyên bảo, giúp đỡ hoặc tặng em điều gì? - Cảm xúc của em trong lúc trò chuyện? - Cuộc trò chuyện kết thúc như thế nào? - Nhân vật rời đi ra sao.? - Em cảm thấy thế nào sau cuộc gặp gỡ? 3. Kết đoạn - Nêu suy nghĩ hoặc bài học em rút ra sau cuộc trò chuyện. - Nêu mong muốn của em nếu được gặp lại nhân vật đó. Đoạn siêu ngắn Mẫu 1 Trưa nay, vì buồn bã chuyện bài kiểm tra Toán chỉ được điểm 6 nên em đã ngồi khóc một mình dưới gốc cây bàng sân trường và may mắn được gặp ông Bụt. Ông Bụt hiện ra với chòm râu dài trắng muốt, khẽ vuốt tóc em và hiền từ hỏi: "Vì sao con khóc?". Em rụt rè khoanh tay, nghẹn ngào thưa thật với ông về việc mình làm bài hấp tấp nên bị điểm kém. Ông mỉm cười bao dung, tặng em một chiếc la bàn nhỏ và ân cần bảo: "Đừng nản lòng con nhé, một lần vấp ngã là một bài học, chỉ cần lần sau con tập trung đọc kỹ đề bài là sẽ đạt điểm tốt thôi". Nói rồi, ông hóa thành một vệt sáng lung linh rồi bay vút lên trời cao trong sự ngỡ ngàng của em. Cuộc gặp gỡ kỳ diệu ấy giúp em hiểu rằng sự kiên trì và cẩn thận mới là chìa khóa dẫn đến thành công. Đoạn siêu ngắn Mẫu 2 Trong giờ tự học tối qua, vì mải mê ngắm nhìn chiếc ô tô đồ chơi mới mua nên em đã ngủ quên lúc nào không biết và mơ thấy một bà Tiên xinh đẹp giáng trần. Bà mặc bộ váy lấp lánh như ánh sao, nhẹ nhàng chỉ tay vào cuốn vở để trống của em và nghiêm giọng hỏi: "Sắp thi học kì rồi, vì sao con không tập trung ôn bài mà lại mải chơi thế này?". Em giật mình lo sợ, vội vàng cúi đầu lí nhí xin lỗi bà vì sự lười biếng của bản thân. Bà Tiên khẽ thở dài, vén tóc cho em rồi ân cần khuyên nhủ: "Nhiệm vụ chính của con lúc này là học tập, ham vui quên bài vở sẽ làm thầy cô và bố mẹ buồn lòng đấy". Sau lời dặn dò thấm thía, bà biến mất vào làn khói trắng, để lại hương thơm thoang thoảng khắp căn phòng nhỏ. Nhờ lời nhắc nhở quý giá đó, em tự hứa từ nay sẽ luôn tự giác ngồi vào bàn học đúng giờ và cất hết đồ chơi. Đoạn siêu ngắn Mẫu 3 Chiều chủ nhật, sau khi dồn hết tâm sức rèn xong hai trang vở sạch chữ đẹp, em mệt quá nên nằm thiếp đi và được gặp ông Bụt trong giấc chiêm bao. Ông Bụt hiện ra giữa vầng hào quang rực rỡ, nhìn em bằng ánh mắt trìu mến và nụ cười hiền hậu. Em lễ phép đứng dậy khoanh tay chào ông rồi tò mò hỏi: "Ông ơi, ông đến thăm con vì con đã ngoan đúng không ạ?". Ông vuốt chòm râu bạc, gật đầu khen ngợi: "Đúng vậy, con biết dành thời gian cuối tuần rèn chữ nắn nót thay vì xem ti vi là rất đáng khen, nét chữ chính là nết người đấy con". Ông tặng em một chiếc bút mực sáng lấp lánh rồi hóa thành một làn gió mát rượi bay đi mất. Cảm giác hạnh phúc, hân hoan vẫn còn đọng lại vẹn nguyên trong lòng em ngay cả khi đã mở mắt tỉnh giấc. Giấc mơ ấy nhắc nhở em phải luôn giữ vững tinh thần chăm chỉ, cố gắng để rèn luyện bản thân mỗi ngày. Đoạn tham khảo Mẫu 1 Trưa nay, em đang thẫn thờ ngồi đọc sách bên bờ hồ sau nhà thì bỗng nhiên một vầng hào quang rực rỡ hiện ra, và ông Bụt bước từ trong đó với nụ cười hiền từ. Em vừa ngạc nhiên vừa vui sướng, vội vàng đứng dậy khoanh tay lễ phép chào ông thật to. Ông Bụt vuốt chòm râu dài trắng muốt như cước, nhìn em bằng ánh mắt ấm áp rồi trìu mến hỏi: "Con ngoan lắm, dạo này tình hình học tập ở trường của con thế nào rồi?". Em háo hức lấy từ trong cặp sách ra bài kiểm tra Tiếng Việt được điểm 10 đỏ chói khoe với ông. Ông Bụt cười khà khà vang cả góc vườn, xoa đầu em và khen ngợi: "Tốt lắm, con chăm chỉ nghe giảng và viết văn giàu cảm xúc như vậy là rất đáng khen". Ông tặng em một chiếc lá bàng bằng ngọc bích sáng lấp lánh để làm kỷ niệm và dặn em phải luôn giữ vững tinh thần hiếu học, không được tự mãn. Trong suốt cuộc trò chuyện, em cảm thấy vô cùng ấm áp, hạnh phúc và không còn chút rụt rè nào nữa. Sau lời dặn dò, ông Bụt hóa thành một đám mây hồng nhỏ rồi từ từ bay vút lên bầu trời xanh biếc. Em đứng nhìn theo mãi, lòng ngập tràn niềm hân hoan và tự trách mình vì đôi lúc còn ham chơi. Em tự nhủ sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt và ao ước ông Bụt sẽ lại hiện ra khen ngợi em thêm lần nữa. Đoạn tham khảo Mẫu 2 Tối qua, trong lúc ngủ gật bên bàn học vì mải chơi điện tử từ chiều, em đã được gặp một bà Tiên nhân từ trong giấc mơ kỳ diệu. Bà Tiên mặc bộ váy lộng lẫy tỏa ra những ánh sao lấp lánh, nhẹ nhàng bước đến bên cạnh chiếc bàn học của em. Em lúng túng đứng dậy, rụt rè cúi đầu chào bà và cảm thấy tim mình đập thình thịch vì lo lắng. Bà Tiên chỉ tay vào trang vở Toán còn bỏ dở, nghiêm giọng hỏi: "Vì sao sắp đến ngày thi học kì rồi mà con lại lơ là bài vở, mải mê chơi game như thế?". Em lí nhí khai thật lòng mình rằng bài toán khó quá nên con nản chí, muốn tìm trò chơi để trốn tránh. Bà Tiên khẽ thở dài đầy bao dung, đưa tay lau những giọt mồ hôi trên trán em rồi ôn tồn khuyên bảo: "Học tập cần sự kiên trì, nếu gặp bài khó con hãy hỏi thầy cô, bố mẹ chứ đừng buông xuôi nhé". Bà tặng em một cuốn sổ nhỏ có bìa màu xanh dương và dặn em hãy dùng nó để lập thời gian biểu khoa học. Nói rồi, bà Tiên mỉm cười, hóa thành một luồng sáng dịu nhẹ rồi biến mất vào không trung. Cuộc gặp gỡ đáng nhớ này đã giúp em nhận ra lỗi sai lớn của mình và quyết tâm chăm chỉ, tập trung học tập hơn để không phụ lòng mong đợi của mọi người. Đoạn tham khảo Mẫu 3 Chiều hôm thứ sáu, em ngồi khóc nức nở dưới gốc cây đa đầu làng vì bài kiểm tra viết chữ đẹp không đạt giải cao thì bỗng thấy ông Bụt hiện ra trước mắt. Ông Bụt có vầng trán cao, mái tóc bạc phơ, tay cầm cây gậy tre mộc mạc tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ. Em vội lau nước mắt, khoanh tay nghẹn ngào chào ông: "Con chào ông Bụt ạ, ông ơi có phải con rất kém cỏi không ạ?". Ông Bụt mỉm cười hiền hậu, ngồi xuống thảm cỏ cạnh em và hỏi lý do vì sao em lại tự ti như vậy. Em thút thít kể cho ông nghe về nỗi sợ hãi của mình, sợ thầy cô giáo và bố mẹ sẽ thất vọng vì kết quả lần này của em. Ông Bụt khẽ vỗ vai em đầy bao dung, giọng nói trầm ấm vang lên: "Điểm số không phải là tất cả, con đã rất nỗ lực rèn luyện trong suốt mấy tuần qua, đó mới là điều quý giá nhất". Ông tặng em một viên kẹo ngọt ngào và dặn em hãy luôn giữ vững sự lạc quan, tự tin vào bản thân mình. Nghe lời ông nói, mọi áp lực căng thẳng trong lòng em bỗng chốc tan biến đâu mất, thay vào đó là cảm giác nhẹ nhõm, dễ chịu. Ông Bụt gật đầu hài lòng, sau đó tan biến vào một làn gió mát rượi thổi qua sân đình. Bài học thấu tình đạt lý của ông Bụt đã giúp em hiểu ra giá trị của sự nỗ lực và mong rằng sau này sẽ có cơ hội được gặp lại ông để khoe những thành tích mới. Đoạn tham khảo Mẫu 4 Hôm nay, sau khi hoàn thành bài tập viết một cách vội vàng để đi xem phim hoạt hình, em lơ mơ ngủ và thấy một bà Tiên hiền hậu hiện ra ngay góc học tập. Bà Tiên có đôi mắt sáng như vì sao, lật mở cuốn vở ô ly của em ra xem rồi khẽ lắc đầu đầy nuối tiếc. Em ngượng ngùng gãi đầu, lí nhí bước lại gần khoanh tay chào bà: "Con chào bà Tiên, dạo này chữ con viết có xấu lắm không ạ?". Bà Tiên nhìn em bằng ánh mắt trìu mến nhưng giọng nói có phần nghiêm túc: "Chữ viết dạo này của con hơi cẩu thả rồi, con viết nhanh quá nên nét chữ bị nguệch ngoạc và thiếu ngay ngắn". Em cúi đầu nhận lỗi, thật thà hứa từ ngày mai sẽ dành thời gian rèn chữ thật cẩn thận. Bà Tiên mỉm cười hài lòng, tặng em một chiếc thước kẻ bằng gỗ thơm và dặn: "Nét chữ chính là nết người, học tập cần tính kiên nhẫn và chỉn chu thì mới thành công được con ạ". Lúc trò chuyện, em không hề cảm thấy sợ hãi mà ngược lại thấy vô cùng gần gũi, ấm áp như đang ở bên bà nội. Sau đó, bà Tiên biến mất vào làn khói trắng mang theo hương hoa ngào ngạt khắp căn phòng. Em tự hứa từ nay sẽ rèn luyện tính cẩn thận trong từng nét chữ và hi vọng bà Tiên sẽ luôn dõi theo sự thay đổi tích cực của em. Đoạn tham khảo Mẫu 5 Trong giấc chiêm bao trưa nay, em lạc vào một khu rừng rừng trúc xanh mát và bất ngờ được diện kiến ông Bụt kính yêu đang ngồi tựa gốc cây. Em kiêu hãnh bước lại gần, khoanh tay chào ông thật to rồi tự hào khoe khoang về việc mình liên tục giành vị trí dẫn đầu lớp trong tháng qua. Ông Bụt ngước nhìn em, nụ cười trên môi khẽ tắt, thay vào đó là ánh mắt nghiêm nghị khiến em bỗng chốc rụt rè, im bặt. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc, giọng nói nghiêm trang vang lên: "Con học giỏi là điều tốt, nhưng thái độ kiêu ngạo, coi thường các bạn học chậm hơn là một tính xấu cần phải sửa ngay". Em giật mình giật thót, cảm thấy vô cùng xấu hổ và lí nhí xin lỗi ông vì sự ích kỷ, tự mãn của bản thân mình. Ông Bụt từ tốn giảng giải cho em hiểu rằng kiến thức là vô tận, người học sinh ngoan là phải biết khiêm tốn và giúp đỡ bạn bè cùng tiến bộ. Ông tặng em một bức tranh phong cảnh vẽ ngôi trường nhỏ và dặn em hãy luôn ghi nhớ bài học về sự khiêm nhường. Cuộc trò chuyện khép lại khi ông Bụt hóa thành một vệt sáng lung linh rồi bay vút lên bầu trời cao rộng. Giấc mơ thấm thía này đã giúp em thay đổi hoàn toàn tính cách và thầm mong ông Bụt sẽ luôn là người soi sáng, định hướng cho em. Đoạn tham khảo Mẫu 6 Thế giới cổ tích luôn ẩn chứa những điều kỳ diệu mà bất kỳ đứa trẻ nào cũng ước mơ được đặt chân đến. Trong giấc mơ trưa chủ nhật tuần này, em đã có một cơ hội tuyệt vời như thế khi được trò chuyện cùng một bà Tiên hiền hậu. Bà Tiên xuất hiện giữa một vườn hoa rực rỡ, khoác trên mình bộ váy lấp lánh như ánh mai và tay cầm cây gậy phép phát sáng. Em vô cùng phấn khích, chạy lại gần khoanh tay lễ phép chào bà: "Con kính chào bà Tiên ạ, con có thể hỏi bà một điều được không ạ?". Bà Tiên mỉm cười trìu mến, gật đầu ra hiệu đồng ý khiến em cảm thấy vô cùng tự tin, thoải mái. Em tò mò hỏi bà về cách học tốt các từ vựng Tiếng Anh khó nhớ mà cô giáo vừa giao ở trường. Bà Tiên vuốt tóc em, để lộ ánh mắt ngập tràn sự khen ngợi và dịu dàng dặn bảo: "Con dạo này rất tự giác học bài, biết tra cứu từ điển và chuẩn bị bài trước khi đến lớp là rất ngoan". Bà tặng em một chiếc bút lông ngỗng màu vàng óng, dặn em hãy dùng nó để viết nhật ký học tập mỗi ngày. Cuộc trò chuyện diễn ra trong không khí vui tươi, ấm áp và em không còn cảm thấy khoảng cách nào với nhân vật thần kì. Sau đó, bà Tiên hóa thành một dải lụa màu hồng rực rỡ rồi từ từ tan biến vào không trung bao la. Lời khen ngợi của bà Tiên đã tiếp thêm cho em một nguồn động lực to lớn để chặng đường học tập phía trước luôn tràn đầy năng lượng. Em tự hứa sẽ luôn chăm chỉ và mong ước một ngày nào đó lại được lạc vào thế giới thần tiên để gặp lại bà. Đoạn tham khảo Mẫu 7 Mỗi lần nghe bà kể chuyện cổ tích, em lại ao ước mình có thể một lần được gặp ông Bụt bằng xương bằng thịt. Thật bất ngờ, trong giờ ngủ trưa ở trường hôm qua, điều ước ấy đã trở thành sự thật khi ông Bụt bước vào giấc mơ của em. Ông Bụt hiện ra với mái tóc bạc phơ như cước, nét mặt ông có phần băn khoăn khi nhìn vào cuốn vở bài tập Toán của em. Em rụt rè đứng dậy, lí nhí chào ông rồi lo lắng hỏi: "Ông ơi, có phải con làm bài sai nhiều lắm không ạ?". Ông Bụt khẽ thở dài, chỉ tay vào những lỗi sai do em tính toán nhầm vì tội hấp tấp, làm nhanh để đi chơi bóng. Ông ôn tồn khuyên bảo: "Con thao tác tính toán rất nhanh, nhưng làm việc cẩu thả thì kết quả không thể tốt được, học tập cần nhất tính kiên nhẫn". Ông tặng em một chiếc la bàn nhỏ bằng đồng, dặn em hãy luôn định hướng cho mình tính cẩn thận, làm bài xong phải kiểm tra lại. Trong lúc trò chuyện, em cảm thấy vừa kính trọng vừa tự trách bản thân mình vì sự lơ là, ham vui thời gian qua. Sau lời dặn dọ thấm thía, ông Bụt gật đầu cười bao dung rồi biến mất vào làn khói trắng thoang thoảng hương thơm. Giấc mơ ngắn ngủi nhưng đã để lại cho em một bài học sâu sắc về sự chỉn chu trong mọi việc. Em mong rằng mình sẽ luôn giữ vững lời hứa với ông Bụt và có ngày được gặp lại ông để khoe sự tiến bộ của mình. Đoạn tham khảo Mẫu 8 Sách vở chính là chiếc chìa khóa vạn năng mở ra những chân trời tri thức mới lạ và đầy màu sắc. Nhờ một giấc mơ kỳ diệu sau giờ học mệt mỏi, em đã được gặp bà Tiên và nhận được lời khuyên quý giá về thói quen đọc sách. Bà Tiên bước ra từ vầng hào quang rực rỡ, trang phục của bà tỏa sáng như ngọc bích khiến phòng học trở nên lộng lẫy. Em vội vàng gập chiếc máy bay giấy đang nghịch dở, khoanh tay đứng dậy chào bà với tâm trạng vô cùng lo lắng, xấu hổ. Bà Tiên nhìn em bằng ánh mắt nghiêm nghị nhưng chứa đựng sự bao dung, trìu mến rồi nhẹ nhàng hỏi: "Dạo này con mải xem ti vi, lười đọc sách và học tập chưa tập trung đúng không?". Em cúi gục đầu, thật thà nhận lỗi với bà rằng mình hay bị phân tâm bởi các chương trình giải trí. Bà Tiên bước lại gần, vuốt tóc em rồi ôn tồn khuyên nhủ: "Mỗi trang sách đều chứa đựng một bài học hay, con chịu khó đọc sách thì tâm hồn sẽ phong phú và viết văn tốt hơn đấy". Bà tặng em một chiếc kẹp sách hình chiếc lá vàng óng và dặn em hãy bắt đầu rèn luyện thói quen đọc mười trang sách mỗi ngày. Cuộc trò chuyện diễn ra vô cùng ấm áp, giúp em cởi bỏ được sự lười biếng trong tư duy bấy lâu nay. Sau đó, bà Tiên mỉm cười hài lòng rồi hóa thành một luồng sáng dịu nhẹ bay vút ra cửa sổ. Cuộc gặp gỡ kỳ diệu này đã thức tỉnh tinh thần tự học và niềm yêu thích đọc sách trong lòng em. Em hứa sẽ nghiêm túc thực hiện lời bà dặn và thầm ước bà Tiên sẽ quay lại để cùng em trò chuyện về những cuốn sách hay. Đoạn tham khảo Mẫu 9 Sự tự tin chính là một trong những đức tính quý giá nhất giúp con người vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống. Thấu hiểu được nỗi lòng nhút nhát của em, ông Bụt đã xuất hiện trong giấc mơ trưa nay để tiếp thêm cho em sức mạnh. Em thấy mình đang ngồi ủ rũ ngoài ban công trường vì lo sợ không dám tham gia đội tuyển thi học sinh giỏi môn Văn thì ông Bụt hiện ra. Ông Bụt có vầng trán cao, chòm râu dài trắng muốt, tay cầm gậy tre tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ làm em thấy vững tâm hẳn. Em khoanh tay chào ông rồi thật thà chia sẻ: "Ông ơi, các bạn trong đội tuyển đều rất giỏi, con sợ mình làm bài không tốt và làm thầy cô thất vọng". Ông Bụt mỉm cười hiền hậu, vỗ vai em đầy tin tưởng và bảo: "Việc con được cô giáo lựa chọn đã chứng minh năng lực của con rồi, hãy mạnh dạn thử sức nhé". Ông tặng em một viên ngọc nhỏ màu xanh và dặn em đừng đặt nặng áp lực thắng thua, điều quan trọng là con được học hỏi kiến thức mới. Những lời nói thấu hiểu của ông Bụt giống như một luồng gió mát rượi, thổi bay mọi nỗi lo sợ, rụt rè trong tâm trí em. Sau cuộc trò chuyện đầy ý nghĩa, ông Bụt gật đầu chào em rồi tan biến vào một làn gió mát lành thổi qua hàng cây. Lời khích lệ kịp thời của ông Bụt đã giúp em tìm lại sự tự tin và dũng cảm đối mặt với những thử thách mới. Em tự hứa sẽ cố gắng ôn luyện hết sức mình và hi vọng sẽ được gặp lại ông để báo tin vui về kết quả kỳ thi. Đoạn tham khảo Mẫu 10 Đối với mỗi học sinh, những điểm số chưa tốt luôn mang lại cảm giác buồn bã và lo lắng khôn nguôi. Trong một buổi chiều ngậm ngùi nhìn bài văn bị điểm kém, em đã ngủ thiếp đi và được gặp bà Tiên đến giúp đỡ. Bà Tiên hiện ra với khuôn mặt hiền từ như người mẹ, nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bàn học của em. Em ngước nhìn bà với đôi mắt còn rưng rưng lệ, khoanh tay chào bà đầy kính trọng: "Con chào bà Tiên, bài văn của con bị điểm kém quá ạ". Bà Tiên tỉ mỉ đọc lại từng dòng chữ của em, không hề mắng mỏ mà chỉ ra cho em những lỗi sai một cách chi tiết. Bà dịu dàng bảo: "Bài viết của con ý tưởng rất hay nhưng câu cú còn dài dòng, sai chính tả nhiều và chưa biết cách ngắt câu đúng chỗ". Sau đó, bà hướng dẫn em cách chọn lựa từ ngữ sinh động, cách viết câu ngắn gọn để bài văn mạch lạc hơn. Sự kiên nhẫn và giọng nói ấm áp của bà giúp em nhanh chóng hiểu ra vấn đề và cảm thấy vô cùng phấn khởi, tự tin. Sau khi hoàn thành việc sửa bài, bà Tiên trao cho em một đóa hoa hồng nhỏ tỏa hương thơm dịu dặn em phải chăm chỉ rèn luyện. Nói rồi, bà hóa thành một vệt sáng lung linh sắc màu rồi biến mất vào không trung bao la. Sự giúp đỡ của bà Tiên đã biến nỗi buồn thành động lực, giúp em hiểu rõ hơn về cách làm một bài văn hay. Em hứa sẽ chăm chỉ học tập, rèn luyện kỹ năng viết câu và mong rằng bà Tiên sẽ luôn là người đồng hành cùng em trong thế giới mơ ước.
|

Danh sách bình luận