Viết bài văn Kể một câu chuyện về đồ chơi của em hoặc của các bạn xung quanhGiới thiệu món đồ chơi mà em hoặc bạn em có. - Nêu hoàn cảnh bắt đầu câu chuyện liên quan đến món đồ chơi đó.
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết 1. Mở bài - Giới thiệu món đồ chơi mà em hoặc bạn em có. - Nêu hoàn cảnh bắt đầu câu chuyện liên quan đến món đồ chơi đó. 2. Thân bài a. Giới thiệu về món đồ chơi - Món đồ chơi là gì? - Món đồ chơi có đặc điểm nổi bật như thế nào? - Món đồ chơi thuộc về em hay của bạn? b. Kể lại câu chuyện về món đồ chơi - Câu chuyện xảy ra trong hoàn cảnh nào? - Có những nhân vật nào tham gia câu chuyện? - Sự việc diễn ra như thế nào? - Món đồ chơi có vai trò gì trong câu chuyện? - Kết quả của câu chuyện ra sao? c. Ý nghĩa của câu chuyện - Em hoặc bạn đã học được điều gì sau câu chuyện? - Em đã làm gì để giữ gìn, trân trọng món đồ chơi đó? 3. Kết bài - Nêu cảm nghĩ của em về món đồ chơi và câu chuyện đã kể. - Rút ra bài học hoặc ý nghĩa từ câu chuyện. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Vào dịp sinh nhật tròn mười tuổi, em được bố tặng cho một chiếc ô tô điều khiển từ xa màu đỏ rất đẹp. Món quà này đã gắn liền với một kỷ niệm đáng nhớ về sự chia sẻ giữa em và một người bạn hàng xóm. Chiếc ô tô của em là mô hình một chiếc xe đua địa hình mạnh mẽ, có bốn bánh lớn bằng cao su và lớp vỏ nhựa bóng loáng. Một chiều thứ bảy, em mang xe ra sân khu tập thể để chơi thì gặp Tuấn, một bạn nhỏ có hoàn cảnh khó khăn vừa dọn đến khu phố. Tuấn đứng từ xa nhìn chiếc xe di chuyển với ánh mắt đầy thèm thuồng nhưng rụt rè không dám lại gần. Thấy vậy, em đã chủ động tiến đến, hướng dẫn Tuấn cách cầm bộ đàm và bấm nút điều khiển. Hai chúng em đã cùng nhau cười đùa vui vẻ suốt cả buổi chiều, cùng điều khiển chiếc xe vượt qua những chướng ngại vật bằng gạch đá nhỏ trên sân. Niềm vui ánh lên trong mắt Tuấn khiến em hiểu rằng việc chia sẻ đồ chơi mang lại hạnh phúc lớn hơn rất nhiều so với việc chỉ chơi một mình. Từ sau hôm đó, em luôn lau chùi chiếc xe cẩn thận sau mỗi lần chơi và cất gọn gàng vào hộp để giữ xe luôn mới. Câu chuyện nhỏ về chiếc ô tô điều khiển từ xa đã giúp em có thêm một người bạn thân thiết. Em vô cùng trân trọng món đồ chơi này và nhận ra rằng sự sẻ chia luôn làm cho cuộc sống xung quanh trở nên ấm áp hơn. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Trong một lần đến nhà bạn Lan chơi để cùng làm bài tập nhóm, em đã được nghe kể về một câu chuyện vô cùng xúc động liên quan đến chú gấu bông cũ kỹ mang tên Mật Ong của bạn. Chú gấu bông Mật Ong của Lan không còn mới, lớp lông màu vàng nâu đã hơi sờn và một bên tai được khâu lại bằng những đường chỉ xanh lệch lạc. Lan kể rằng đây là món quà cuối cùng mà người bà quá cố tự tay may cho bạn trước khi bà đổ bệnh nặng. Vào mùa đông năm ngoái, trong một lần vội vã chuyển nhà, Lan vô tình làm rơi chú gấu ở công viên gần trường. Suốt đêm hôm đó, Lan đã khóc nức nở vì lo sợ sẽ mất đi kỷ vật thiêng liêng của bà. Hiểu được nỗi lòng của bạn, sáng hôm sau, em cùng mấy bạn trong lớp đã cùng Lan quay lại công viên, lùng sục khắp các bụi cây và may mắn tìm thấy chú gấu đang nằm dưới gầm một chiếc ghế đá. Đón chú gấu trở lại vòng tay, Lan ôm chặt vào lòng như tìm lại được hơi ấm của bà ngoại. Để giữ gìn chú gấu, Lan luôn đặt Mật Ong ở vị trí trang trọng nhất trên đầu giường và thường xuyên nhờ mẹ giặt giũ thật nhẹ nhàng. Chú gấu bông cũ của Lan đã giúp em hiểu được rằng giá trị của một món đồ chơi không nằm ở giá tiền mà ở những tình cảm thiêng liêng gửi gắm vào đó. Câu chuyện khiến em càng thêm trân trọng những kỷ niệm của gia đình và bạn bè. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Giữa rất nhiều món đồ chơi hiện đại, bộ cáp treo bằng gỗ do ông nội tự tay đục đẽo là món đồ mà em yêu quý nhất. Món đồ chơi này đã chứng kiến một bài học lớn về tính cẩn thận của em. Bộ đồ chơi gồm hai cabin nhỏ sơn màu xanh lá cây và một hệ thống ròng rọc chạy bằng dây thừng nhỏ, tất cả đều được ông nội mài nhẵn thín từ những mảnh gỗ thừa. Một hôm, vì muốn thử nghiệm xem bộ cáp treo có chịu được lực mạnh hay không, em đã nhét rất nhiều viên bi sắt vào trong cabin rồi ra sức quay ròng rọc thật nhanh. Do quá tải và lực quay quá mạnh, sợi dây thừng bị đứt, cabin văng mạnh vào tường khiến một góc mái gỗ bị nứt toác. Nhìn món đồ chơi yêu thích bị hỏng do sự ngông cuồng của mình, em đã bật khóc vì hối hận. Ông nội không mắng em, ông nhẹ nhàng ngồi xuống, hướng dẫn em dùng keo sữa để dán lại vết nứt và thay một sợi dây mới chắc chắn hơn. Câu chuyện giúp em học được bài học về sự điềm tĩnh và tính giữ gìn đồ vật. Từ đó, em luôn sử dụng bộ cáp treo một cách nhẹ nhàng và bảo quản trong tủ kính sau khi chơi xong. Bộ cáp treo bằng gỗ cùng vết nứt nhỏ trên mái luôn là lời nhắc nhở đối với em về tình yêu thương của ông nội và lòng trân trọng sức lao động. Em sẽ luôn giữ gìn món đồ chơi này như một báu vật của tuổi thơ. Bài tham khảo Mẫu 1 Góc học tập của em có trưng bày một cô búp bê vải nhỏ nhắn mặc chiếc váy hoa màu hồng. Đây là món đồ chơi tự chế mà mẹ đã làm tặng em khi em đạt danh hiệu học sinh xuất sắc năm lớp ba, gắn liền với một kỷ niệm đáng nhớ về lòng trung thực. Cô búp bê vải cao khoảng một gang tay, mái tóc được tết từ những sợi len màu vàng óng và khuôn mặt được mẹ dùng bút mực vẽ nên một nụ cười vô cùng rạng rỡ. Vì búp bê được làm từ vải vụn mềm mại nên em thường mang theo bên mình mỗi khi đi ngủ hoặc ngồi đọc sách. Vào một buổi chiều chủ nhật, bạn Mai sang nhà em chơi và hai đứa cùng nhau bày trò chơi bán đồ hàng. Vì quá thích mái tóc len của búp bê, Mai đã vô tình giật mạnh khiến một lọn tóc len bị tuột ra ngoài. Khi thấy em quay lại, Mai hoảng hốt giấu cô búp bê ra sau lưng rồi bảo rằng mình không biết gì cả. Lúc đó, nhìn thấy lọn len vàng rơi trên sàn, em liền hiểu ra mọi chuyện. Thay vì nổi giận hay quát mắng bạn, em đã nhẹ nhàng nhặt lọn len lên, mỉm cười bảo Mai rằng loại len này rất dễ tuột, để em nhờ mẹ khâu lại là được. Trước sự điềm tĩnh của em, Mai đỏ bừng mặt, cúi đầu xin lỗi vì đã không trung thực. Câu chuyện nhỏ ấy không làm sứt mẻ tình bạn của hai đứa mà ngược lại, giúp Mai hiểu ra giá trị của sự thật thà. Sau ngày hôm đó, mẹ đã dạy em cách tự dùng kim chỉ để khâu lại tóc cho búp bê. Em học được cách tự sửa chữa và bảo quản đồ chơi của mình thay vì chỉ biết phụ thuộc vào người lớn. Em rất yêu quý cô búp bê vải này vì nó không chỉ là phần thưởng của mẹ mà còn là chứng nhân cho sự gắn kết giữa em và bạn Mai. Cứ mỗi lần nhìn thấy nụ cười của búp bê, em lại tự nhắc nhở bản thân phải luôn sống bao dung và chân thành với bạn bè xung quanh. Bài tham khảo Mẫu 2 Tuần trước, em có dịp sang nhà bạn Minh chơi và được chiêm ngưỡng bộ xếp hình lego mô phỏng một thành phố hiện đại rất hoành tráng. Bộ đồ chơi này thuộc sở hữu của Minh và nó đã chứng kiến một câu chuyện vô cùng ý nghĩa về tinh thần kiên trì, không bỏ cuộc. Bộ lego này gồm hơn một ngàn mảnh ghép nhỏ với đủ loại màu sắc, từ những viên gạch xám làm nền đường cho đến những tấm kính nhựa trong suốt làm cửa sổ tòa nhà cao tầng. Đây là món quà mà bố Minh gửi về từ nước ngoài sau một chuyến công tác dài ngày. Minh kể rằng khi mới nhận được hộp đồ chơi, bạn đã vô cùng háo hức và thức cả đêm để đọc sách hướng dẫn. Tuy nhiên, các chi tiết quá nhỏ và phức tạp khiến Minh liên tục lắp sai phần móng của tòa nhà trung tâm. Có những lúc quá nản lòng vì mô hình bị sụp đổ sau vài tiếng đồng hồ tỉ mẩn, Minh đã định gom tất cả bỏ lại vào hộp và không bao giờ động đến nữa. Đúng lúc ấy, mẹ Minh đã đến bên cạnh, nhẹ nhàng nhặt những mảnh ghép lên và cùng con trai phân loại lại từng nhóm màu sắc. Mẹ khuyên Minh hãy kiên nhẫn làm từng bước một, sai ở đâu thì tháo ra sửa ở đó chứ không nên nản chí. Sự động viên của mẹ đã giúp Minh lấy lại bình tĩnh. Bạn dành ra mỗi ngày ba mươi phút góc học tập để kiên trì lắp ráp theo sơ đồ. Sau hai tuần lễ, một thành phố lego thu nhỏ với đầy đủ trạm cứu hỏa, công viên và xe cộ đã hoàn thành trong niềm tự hào khôn xiết của Minh. Câu chuyện giúp em hiểu rằng bất cứ việc gì trong đời cũng cần sự nhẫn nại. Nhìn bộ lego thành phố rực rỡ đứng vững chãi trên bàn học của Minh, em thầm khâm phục sự kiên trì của bạn. Câu chuyện về món đồ chơi này đã truyền cho em một bài học quý giá về lòng quyết tâm vượt qua những thử thách trong học tập. Bài tham khảo Mẫu 3 Mùa hè năm ngoái, anh trai đã tự tay làm cho em một chiếc diều giấy hình đuôi phượng hoàng rực rỡ. Chiếc diều ấy đã gắn liền với một buổi chiều lộng gió trên triền đê và một bài học sâu sắc về sự cẩn thận trước thiên nhiên. Chiếc diều được làm từ những thanh tre già chuốt mỏng làm khung, bao bọc bởi lớp giấy màu đỏ thắm và những dải đuôi dài bằng nilon nhiều màu sắc. Mỗi khi có gió thổi qua, chiếc diều lại phát ra những tiếng kêu rào rạt rất vui tai. Vào một buổi chiều tháng bảy, khi những làn gió nam thổi mạnh dọc theo triền đê của làng, anh trai đã dắt em ra đồng để thả diều. Chiếc diều phượng hoàng đón gió bay lên cao, cao mãi, nổi bật giữa nền trời xanh ngắt. Vì quá phấn khích khi thấy diều của mình bay cao hơn diều của các bạn khác, em đã ra sức thả hết cuộn dây cước mà không chú ý đến một lùm cây gai rậm rạp phía sau lưng. Bỗng nhiên, một cơn gió lốc mạnh tràn qua, chiếc diều bị kéo căng đột ngột, em lảo đảo bước lùi lại và vô tình vướng chân vào bụi gai, ngã nhào xuống đất. Sợi dây cước tuột khỏi tay em, chiếc diều phượng hoàng chao đảo rồi mắc kẹt chặt vào ngọn của một cây bạch đàn cao vút. Em nhìn lên chiếc diều bị rách một mảng lớn mà lòng đau xót, bật khóc nức nở. Anh trai không hề mắng mỏ, anh đỡ em dậy, phủi sạch bụi đất trên quần áo rồi bảo rằng đây là bài học để em nhớ phải luôn quan sát địa hình khi chơi đùa. Tối hôm đó, hai anh em đã cùng nhau dùng tre và giấy mới để gia cố lại chiếc diều chắc chắn hơn. Câu chuyện về chiếc diều giấy bị mắc kẹt đã để lại trong em một kỷ niệm không bao giờ quên về tình yêu thương của anh trai. Từ đó, em luôn ý thức giữ gìn đồ chơi của mình, cất giữ cuộn dây cước gọn gàng và luôn chọn những bãi đất trống an toàn để chơi. Bài tham khảo Mẫu 4 Trên kệ sách của em có một chú lật đật bằng nhựa màu đỏ cam, món quà mà ông ngoại đã mua tặng em trong một chuyến đi chợ viếng đền cổ. Chú lật đật này tuy đơn giản nhưng lại chứa đựng một câu chuyện tinh thần mạnh mẽ giúp em vượt qua những lần thất bại. Chú lật đật có thân hình tròn trịa, cái đầu ngộ nghĩnh với đôi mắt to tròn luôn mở to nhìn em. Điều đặc biệt là bên trong thân chú có một khối kim loại nặng, dù em có dùng tay đẩy chú ngã rạp xuống bàn theo hướng nào, chú cũng tự động lắc lư vài nhịp rồi đứng thẳng dậy với nụ cười nguyên vẹn. Câu chuyện diễn ra vào kỳ thi học kỳ một năm lớp bốn, khi em nhận được bài kiểm tra môn Toán với điểm số không như mong đợi. Đối với một học sinh luôn đứng top đầu của lớp như em, điểm sáu lần đó là một cú sốc lớn khiến em vô cùng tuyệt vọng. Em trở về phòng, úp mặt xuống bàn và khóc nức nở, cảm thấy bản thân thật kém cỏi. Đúng lúc đó, ánh mắt em chạm vào chú lật đật đang đứng im lặng trên kệ. Em dùng ngón tay ấn mạnh chú xuống, chú ngã sấp mặt xuống gỗ, nhưng ngay lập tức chú lại bật dậy, hiên ngang như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hình ảnh chú lật đật cứ ngã rồi lại đứng lên đã thức tỉnh em. Em hiểu ra rằng một lần thất bại không có nghĩa là sụp đổ hoàn toàn, điều quan trọng là phải biết đứng dậy từ chính nơi mình vấp ngã. Em lau nước mắt, mở cuốn vở ra để tìm xem mình đã tính toán sai ở bước nào và bắt đầu lao vào luyện tập các dạng bài tập mới. Chú lật đật nhỏ bé đã trở thành người thầy tinh thần đặc biệt của em trong suốt những năm tháng học trò. Em luôn trân trọng, lau chùi chú hằng tuần để chú luôn giữ được màu áo đỏ tươi, nhắc nhở em về tinh thần kiên cường trước mọi khó khăn. Bài tham khảo Mẫu 5 Mùa hè năm ngoái là một mùa hè rực rỡ và đáng nhớ đối với tất cả các bạn nhỏ trong xóm em nhờ có chiếc bể bơi phao cỡ lớn mà bố mẹ mua tặng. Món đồ chơi tập thể này đã mở ra một câu chuyện đẹp về tình đoàn kết và ý thức bảo vệ tài sản chung. Chiếc bể bơi phao có hình tròn, đường kính hơn hai mét, được chia làm ba tầng phao dày dặn sơn màu xanh đại dương với những hình in chú cá heo, rùa biển bơi lội tung tăng. Khi được bơm đầy hơi và đổ nước mát vào, chiếc bể bơi biến thành một thiên đường giải nhiệt ngay giữa khoảng sân nhỏ của nhà em. Vào những buổi chiều hè oi ả, em thường rủ năm sáu bạn nhỏ hàng xóm sang cùng nhảy vào bể tắm mát, chơi trò tạt nước và thả những chú vịt nhựa trôi bồng bềnh. Tuy nhiên, trong một buổi chiều mải mê chơi trốn tìm, bạn Hùng đã vô tình mang theo một món đồ chơi bằng siêu nhân có góc nhọn bằng sắt vào bể. Một tiếng "xoẹt" nhỏ vang lên, góc sắt của siêu nhân đã đâm thủng một lỗ nhỏ ở tầng phao dưới cùng, khiến nước bắt đầu rò rỉ ra ngoài và chiếc bể dần bị xẹp xuống. Tất cả các bạn đều hoảng hốt, Hùng thì lo sợ đến mức mặt mũi tái mét. Thay vì đổ lỗi cho nhau, em đã chạy vào nhà lấy bộ dụng cụ vá phao chuyên dụng của bố. Tất cả các bạn nhỏ trong xóm cùng nhau chung tay, người giúp tát bớt nước ra ngoài, người dùng khăn lau khô bề mặt phao, người giữ chặt miếng dán để keo nhanh khô. Nhờ sự đồng lòng của cả nhóm, chiếc bể bơi đã được cứu sống trong niềm vui hân hoan của cả bọn. Sự cố rách bể bơi phao đã giúp chúng em học được một bài học lớn về sự cẩn thận khi chơi đùa và tinh thần trách nhiệm tập thể. Kể từ đó, trước khi bước vào bể bơi, chúng em đều tự giác kiểm tra quần áo, không mang vật nhọn theo và cùng nhau giữ gìn chiếc bể luôn sạch sẽ, nguyên vẹn. Bài tham khảo Mẫu 6 Trong ngày hội văn hóa dân gian ở trường, bạn Bình đã mang đến một món đồ chơi truyền thống rất đặc biệt: một chú tò he hình Tôn Ngộ Không. Con tò he này đã dẫn dắt chúng em đến một câu chuyện cảm động về việc giữ gìn những nét đẹp văn hóa xưa. Con tò he được nặn từ bột gạo trộn phẩm màu tự nhiên, gắn trên một chiếc que tre nhỏ. Nhân vật Tôn Ngộ Không được nghệ nhân tạo hình vô cùng sinh động với chiếc áo choàng vàng rực, một tay cầm thiết bảng, tay kia giơ lên ngang trán nhìn về phía xa xăm. Bình kể rằng món đồ chơi này do chính tay người ông nội làm nghề nặn tò he ở quê tặng cho bạn trước khi bạn chuyển lên thành phố sinh sống. Trong một giờ ra chơi, khi Bình đang tự hào khoe con tò he với các bạn thì một vài bạn trong lớp do quen chơi những món đồ chơi công nghệ hiện đại đã buông lời chê bai rằng đây là món đồ chơi lỗi thời, quê mùa và không có gì hấp dẫn. Lời nói vô ý đó làm Bình rất buồn, bạn lặng lẽ cất chú tò he vào ba lô và gục mặt xuống bàn. Chứng kiến cảnh đó, em đã chủ động bước đến, rủ Bình cùng mang con tò he lên bục giảng để giới thiệu cho cả lớp nghe về quy trình làm ra nó: từ việc luộc bột, pha màu từ lá dứa, nghệ tươi cho đến sự khéo léo của đôi bàn tay người nghệ nhân. Lời giải thích say sưa của Bình đã lôi cuốn sự chú ý của cả lớp. Những bạn từng chê bai đã tiến lại gần, trầm trồ thán phục trước những đường nét tinh xảo của con tò he và nói lời xin lỗi Bình. Câu chuyện về con tò he của Bình đã giúp em và các bạn hiểu thêm về giá trị của những món đồ chơi dân gian truyền thống. Em thấy Bình rất trân trọng món quà này, bạn luôn bọc chú tò he trong một chiếc túi nilon trong suốt để giữ cho bột không bị khô nứt theo thời gian. Bài tham khảo Mẫu 7 Quả bóng da màu trắng đen là món đồ chơi thể thao luôn đồng hành cùng em trong mỗi buổi chiều trên sân vận động của trường. Món đồ chơi này thuộc về em và nó đã ghi dấu một câu chuyện khó quên về việc nhận lỗi và sửa sai trong cuộc sống. Quả bóng da của em có size số bốn, làm bằng chất liệu da nhân tạo mềm mại nhưng rất nảy, trên bề mặt có chữ ký của một cầu thủ nổi tiếng mà em hâm mộ. Đây là phần thưởng mà bố đã mua cho em sau khi em đạt danh hiệu tiền đạo xuất sắc nhất giải bóng đá nhi đồng của phường. Một buổi chiều gắt nắng, em cùng đội bóng của lớp tổ chức trận đấu giao hữu với lớp bên cạnh. Do quá nôn nóng muốn ghi bàn thắng quyết định, em đã thực hiện một cú sút phạt vô cùng mạnh mẽ bằng mu bàn chân. Tuy nhiên, quả bóng không bay vào lưới mà lại bay chệch quỹ đạo, lao thẳng sang cửa sổ của phòng bảo vệ trường và làm vỡ toang một tấm kính lớn. Tiếng kính vỡ loảng xoảng vang lên khiến cả sân bóng im bặt vì sợ hãi, các bạn trong đội đều khuyên em nên ôm bóng chạy về nhà để tránh bị phạt. Đứng trước sự lựa chọn đó, nhìn quả bóng da đang nằm lăn lóc bên những mảnh kính vỡ, em cảm thấy mình không thể hèn nhát như vậy. Em đã nhặt bóng lên, một mình bước vào phòng bác bảo vệ, cúi đầu nhận lỗi và hứa sẽ về bảo bố mẹ sang đền lại tấm kính mới. Bác bảo vệ nhìn thấy sự thật thà của em liền mỉm cười bao dung, bác không trách mắng mà còn dặn dò lần sau chúng em nên căng lưới an toàn trước khi sút bóng. Quả bóng da sau lần đó vẫn tiếp tục cùng em ra sân, nhưng nó đã mang một ý nghĩa lớn hơn đối với em. Câu chuyện dạy em biết chịu trách nhiệm về những hành động của mình, và em luôn nhắc nhở bản thân phải chơi bóng ở những vị trí an toàn để không gây ảnh hưởng đến mọi người xung quanh. Bài tham khảo Mẫu 8 Chiếc hộp nhạc bằng gỗ quay tay của bạn Vy là món đồ chơi tinh tế nhất mà em từng được nhìn thấy. Món đồ chơi xinh xắn này đã chứng kiến một câu chuyện vô cùng xúc động về tình bạn và lòng biết ơn giữa chúng em trong năm học vừa qua. Chiếc hộp nhạc nhỏ bằng lòng bàn tay, làm từ gỗ thông có mùi thơm nhẹ, bên trên có gắn mô hình một cô vũ công ballet nhỏ bằng sứ. Khi quay chiếc cần gạt bằng sắt bên hông, chiếc hộp sẽ phát ra những giai điệu êm dịu của bản nhạc "Thư gửi Elise" và cô vũ công sẽ tự động xoay tròn theo nhịp điệu. Vy kể rằng chiếc hộp nhạc này là phần thưởng tinh thần mà người mẹ đang đi làm việc ở xa gửi tặng cho bạn vào dịp đầu năm mới. Một hôm, Vy mang chiếc hộp nhạc đến lớp để cho em xem. Trong giờ ra chơi, do mải chạy đi lấy nước, em đã vô tình gạt tay trúng chiếc cặp sách của Vy, làm chiếc hộp nhạc rơi từ trên mặt bàn xuống nền xi măng cứng. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên, cô vũ công bằng sứ bị gãy mất một bên cánh tay và chiếc cần quay bị kẹt cứng không thể phát ra nhạc được nữa. Nhìn Vy rưng rưng nước mắt ôm chiếc hộp nhạc hỏng, em cảm thấy vô cùng tội lỗi và hối hận. Suốt buổi tối hôm đó, em đã lấy toàn bộ số tiền tiết kiệm trong ống heo của mình, nhờ anh trai chở đi khắp các cửa hàng sửa chữa đồng hồ và đồ lưu niệm trong thành phố để tìm người sửa giúp. May mắn thay, một bác thợ già tốt bụng đã giúp em nối lại cánh tay sứ bằng một loại keo đặc biệt và chỉnh lại bánh răng bên trong. Hôm sau, khi em trao lại chiếc hộp nhạc hoàn hảo và phát ra tiếng nhạc rộn rã cho Vy, bạn đã ôm chầm lấy em và cười tươi tắn. Câu chuyện về chiếc hộp nhạc bị hỏng đã giúp em hiểu được rằng tình bạn chỉ thực sự bền vững khi chúng ta biết quan tâm và có trách nhiệm với những điều quý giá của nhau. Em thấy Vy từ đó bảo quản chiếc hộp nhạc rất cẩn thận, luôn đặt nó trong một chiếc hộp nhung mềm để tránh mọi va đập. Bài tham khảo Mẫu 9 Có những món đồ chơi sinh ra đã hoàn hảo, rực rỡ trong các tủ kính sang trọng, nhưng cũng có những món đồ chơi mang trên mình những khiếm khuyết lại dạy cho con người bài học lớn về tình yêu thương bao la. Từ một câu hỏi tu từ mà em luôn tự đặt ra: "Liệu một chú gấu bông bị rách một chân có còn giá trị hay không?", em đã tìm thấy câu trả lời qua câu chuyện về chú gấu bông mang tên Dũng Cảm của chính mình. Chú gấu bông Dũng Cảm có bộ lông màu xanh da trời, đôi tai to tròn và chiếc bụng bự màu trắng. Điều đặc biệt là chú chỉ có ba chiếc chân hoàn chỉnh, chiếc chân phía sau bên trái đã bị mất đi một nửa và được mẹ em khâu lại vuông vắn bằng một miếng vải dạ màu xám. Món đồ chơi này gắn liền với một kỷ niệm không bao giờ quên vào năm em lên bảy tuổi. Hôm đó, khi em đang ôm chú gấu chơi đùa ngoài ban công thì chú cún cưng tên Lu vì quá tinh nghịch đã lao đến giành lấy chú gấu. Lu dùng hàm răng sắc nhọn quắp lấy chân của gấu bông và ra sức kéo mạnh. Một tiếng "bục" vang lên, chiếc chân của chú gấu bị xé rách, bông gòn bên trong bay tung tóe ra khắp sàn nhà. Em nhìn chú gấu bị tổn thương nghiêm trọng mà khóc rống lên, định mang vứt chú vào sọt rác vì nghĩ rằng đồ chơi đã hỏng thì không còn đẹp đẽ nữa. Lúc ấy, bà nội đã đi đến bên em, nhặt chú gấu lên, phủi sạch bụi bẩn và nhẹ nhàng bảo: "Đồ chơi cũng có tâm hồn như con người vậy, khi chúng bị thương, chúng ta phải cứu chữa chứ không nên vứt bỏ". Bà đã cùng em nhặt lại từng nhúm bông, nhét lại vào bụng gấu và dùng một miếng vải dạ xám để khâu lành vết thương. Kể từ ngày đó, chú gấu ba chân trở thành người bạn thân nhất của em. Hình ảnh chú gấu bông ba chân kiêu hãnh đứng trên bàn học giống như một biểu tượng của lòng vị tha và sự hồi sinh sau những tổn thương. Câu chuyện nhỏ này đã rèn luyện cho em thói quen trân trọng mọi đồ vật xung quanh mình, hằng tháng em đều cùng mẹ giặt giũ và phơi nắng cho chú gấu để chú luôn sạch sẽ, thơm tho. Bài tham khảo Mẫu 10 "Trên bàn cờ vua, mỗi quân tốt tuy nhỏ bé nhưng nếu kiên trì tiến về phía trước, nó hoàn toàn có thể biến thành quân hậu quyền lực nhất" – câu nói này của thầy giáo chủ nhiệm luôn làm em nhớ đến bộ cờ vua bằng đá tự nhiên của bạn Hoàng. Món đồ chơi trí tuệ này thuộc về Hoàng và nó đã mở ra một câu chuyện vô cùng ý nghĩa về tinh thần vượt khó, tự học của bạn trong những ngày chuẩn bị cho giải đấu cấp trường. Bộ cờ vua được làm từ đá cẩm thạch trắng và đen, các quân cờ được gọt đẽo rất nặng tay và sắc nét, đựng trong một chiếc hộp gỗ bọc nhung lụa. Đây là kỷ vật do người cha làm thợ điêu khắc đá của Hoàng tự tay mài giũa suốt một tháng trời để tặng cho bạn. Hoàng là một học sinh có hoàn cảnh gia đình khó khăn, không có điều kiện để tham gia các lớp học cờ vua tại trung tâm như các bạn khác trong trường. Khi giải đấu cờ vua cấp trường được phát động, Hoàng rất muốn đăng ký tham gia nhưng lại tự ti vì không biết những chiến thuật khai cuộc hiện đại. Thấy bạn buồn rầu ngồi nhìn bàn cờ, em đã chủ động mang đến cho Hoàng mượn những cuốn sách hướng dẫn chơi cờ nâng cao và cùng bạn tập luyện vào mỗi giờ ra chơi dưới bóng cây bàng ngoài sân trường. Bộ cờ vua bằng đá lúc này đóng vai trò như một đấu trường thực sự, nơi Hoàng kiên nhẫn thử nghiệm từng nước đi, ghi chép lại những lỗi sai sau mỗi ván thua dưới sự cổ vũ của em. Sự kiên trì của Hoàng cùng sức nặng của những quân cờ đá đã giúp bạn rèn luyện được một tư duy nhạy bén, điềm tĩnh. Kết quả vô cùng bất ngờ, trong trận chung kết cấp trường, Hoàng đã dùng một chiến thuật độc đáo để giành chiến thắng trước đối thủ nặng ký nhất, mang về chiếc huy chương vàng danh giá. Câu chuyện về bộ cờ vua bằng đá của Hoàng giống như một bài ca đẹp về sự nỗ lực không ngừng nghỉ của con người trước những hạn chế của hoàn cảnh. Mỗi khi nhìn thấy Hoàng cẩn thận dùng chiếc khăn vải mềm để lau bóng từng quân cờ sau mỗi ván đấu, em lại có thêm động lực để cố gắng vươn lên trong học tập. Bài tham khảo Mẫu 11 Từ ngàn xưa, bầu trời đêm huyền bí với hàng vạn ngôi sao lấp lánh luôn là đề tài khơi gợi lòng ham học hỏi, khám phá của con người. Đối với em, niềm đam mê khoa học vũ trụ đã được thắp sáng từ chiếc kính viễn vọng đồ chơi bằng nhựa mà mẹ mua tặng vào dịp rằm Trung thu năm ngoái, gắn liền với một câu chuyện đáng nhớ về việc sẻ chia kiến thức với các bạn nhỏ xung quanh. Chiếc kính viễn vọng có màu xanh thẫm, được đặt trên một chiếc chân đế ba chân bằng nhựa đen chắc chắn, có thể xoay góc ba trăm sáu mươi độ và hệ thống thấu kính phóng đại giúp em nhìn rõ những vết lồi lõm trên bề mặt mặt trăng. Đây là món đồ chơi quý giá nhất trong phòng của em. Vào một đêm trăng rằm tháng tám, bầu trời trong vắt không một gợn mây, em mang chiếc kính viễn vọng ra sân thượng để ngắm chị Hằng. Thấy em có món đồ lạ mắt, mấy bạn nhỏ trong xóm đã kéo sang xem với sự tò mò hiện rõ trên khuôn mặt. Lúc đầu, vì sợ các bạn làm hỏng thấu kính hoặc làm gãy chân đế, em đã có ý định ôm kính vào phòng và đóng cửa lại. Nhưng nhìn ánh mắt khao khát được nhìn ngắm bầu trời của các bạn, em chợt nhớ đến lời mẹ dặn: "Kiến thức và niềm vui chỉ thực sự có giá trị khi được sẻ chia". Em quyết định ở lại sân thượng, hướng dẫn từng bạn cách ghé mắt vào thị kính, cách xoay nút vặn để lấy nét. Đêm hôm đó, chiếc kính viễn vọng đã trở thành một cầu nối kỳ diệu, đưa chúng em cùng nhau khám phá dải Ngân Hà, cùng nhau trầm trồ khi nhìn thấy những chòm sao Đại Hùng, sao Bắc Cực. Chiếc kính viễn vọng đồ chơi không chỉ giúp em thỏa mãn niềm đam mê thiên văn học mà còn giúp em mở rộng lòng mình với bạn bè xung quanh. Em luôn bảo quản kính bằng cách đậy kín nắp thấu kính sau khi dùng để tránh bụi bẩn, giữ cho những giấc mơ khám phá vũ trụ của chúng em luôn trong sáng. Bài tham khảo Mẫu 12 Có những câu chuyện đồ chơi bắt đầu bằng những tiếng cười rộn rã, nhưng cũng có những câu chuyện lại bắt đầu bằng một sự thấu hiểu sâu sắc về sự vất vả của những người làm nghề y. Đó là cảm xúc của em khi nhớ lại buổi chiều cùng bạn Vy chơi bộ đồ chơi dụng cụ y tế, một món đồ thuộc sở hữu của Vy đã mang lại một bài học lớn về lòng nhân ái. Bộ dụng cụ bác sĩ được đựng trong một chiếc vali nhựa màu hồng xinh xắn, bên trong có đầy đủ các mô phỏng thiết bị y tế như tai nghe khám bệnh, kim tiêm, nhiệt kế, chai thuốc và những miếng băng keo cá nhân bằng nhựa mềm. Vy vô cùng nâng niu bộ đồ chơi này vì bạn luôn mơ ước lớn lên sẽ trở thành một bác sĩ giỏi để chữa bệnh cho mọi người. Câu chuyện xảy ra vào một ngày mưa rầm rì, chúng em không thể ra sân chơi đùa nên đã cùng nhau bày bộ dụng cụ bác sĩ ra giữa nhà để chơi trò khám bệnh. Vy đóng vai bác sĩ trưởng khoa còn em đóng vai bệnh nhân. Đúng lúc cuộc chơi đang diễn ra vui vẻ thì chú mèo mướp của nhà Vy từ ngoài vườn chạy vào, một bàn chân của chú bị rớm máu do vô tình giậm phải một mảnh sành nhỏ. Chú mèo đau đớn kêu "meo meo" rồi chui tọt vào góc gầm tủ. Thay vì hoảng loạn, bác sĩ Vy đã lập tức vận dụng những kiến thức đã học được từ sách báo. Bạn nhẹ nhàng bò vào gầm tủ, bế chú mèo ra ngoài, vuốt ve để chú bình tĩnh lại. Vy đã dùng chiếc nhíp nhựa trong bộ đồ chơi để gắp nhẹ mảnh sành ra, sau đó chạy đi lấy nước muối sinh lý thật để sát trùng và dùng miếng gạc y tế thật để băng bó vết thương cho chú mèo. Bộ đồ chơi bác sĩ lúc này như một chỗ dựa tinh thần giúp Vy thực hiện thao tác một cách tự tin, chuyên nghiệp. Nhìn chú mèo mướp được cứu chữa kịp thời và nằm ngủ ngoan ngoãn trong lòng Vy, em cảm thấy vô cùng xúc động trước tấm lòng nhân hậu của bạn. Câu chuyện về bộ dụng cụ bác sĩ đã giúp em hiểu được rằng tình yêu thương có thể chữa lành mọi nỗi đau, và em thấy Vy sau hôm đó đã lau chùi, xếp gọn từng chiếc tai nghe, kim tiêm nhựa vào vali như một bác sĩ thực thụ. Bài tham khảo Mẫu 13 "Tuổi thơ của mỗi người giống như một dòng sông thanh bình, nơi những món đồ chơi là những con thuyền chở đầy ước mơ và khát vọng vươn ra biển lớn". Đối với bạn Nam, người bạn cùng bàn của em, con thuyền chở ước mơ ấy chính là chiếc tàu thủy bằng sắt tây chạy bằng hơi nước cũ kỹ, một món đồ chơi hoài cổ đã mang lại một bài học sâu sắc về sự kiên nhẫn sửa chữa sai lầm. Chiếc tàu thủy được làm từ những mảnh sắt tây phế liệu, sơn màu xanh lá cây và đỏ, bên trong có một khoang nhỏ để chứa nến. Khi đốt ngọn nến lên, hơi nước bốc hơi qua hai ống đồng nhỏ phía sau sẽ đẩy chiếc tàu lao đi trên mặt nước với tiếng kêu "bạch bạch" rất đặc trưng. Đây là món quà mà ông nội Nam đã giữ gìn từ thời bao cấp để truyền lại cho cháu trai. Nam vô cùng tự hào về chiếc tàu thủy này và thường mang ra bờ ao làng để thả cho tàu chạy vào mỗi buổi chiều lộng gió. Một hôm, vì muốn tàu chạy nhanh hơn, Nam đã tự ý nhét hai ngọn nến lớn vào trong khoang tàu thay vì một ngọn nến nhỏ như ông nội hướng dẫn. Nhiệt độ quá cao từ hai ngọn nến đã làm chảy lớp thiếc hàn ở phần đáy tàu, khiến nước ao tràn vào bên trong và chiếc tàu thủy từ từ chìm xuống lòng ao bùn. Nam hoảng hốt, mặt cắt không còn giọt máu, bạn khóc thét lên vì hối hận do sự thiếu hiểu biết của mình. Thấy bạn tuyệt vọng, em đã cùng Nam chạy về nhà tìm một chiếc sào tre dài để mò vớt chiếc tàu lên. Nhìn con tàu bị dính đầy bùn đất đen ngòm và bong tróc mảng sơn, Nam đã mang đến phòng làm việc của ông nội để nhận lỗi. Ông nội không giận, ông mỉm cười dắt hai đứa ra sân, hướng dẫn cách dùng bàn dập để gò lại mạn thuyền, dùng mỏ hàn thiếc để vá lại lỗ thủng dưới đáy. Chiếc tàu thủy sau khi được ông nội và Nam kiên nhẫn sửa chữa đã có thể tiếp tục rẽ sóng lao đi trên mặt nước ao làng. Câu chuyện về món đồ chơi này giống như một chiếc la bàn nhắc nhở em và Nam về tầm quan trọng của việc tuân thủ các quy tắc an toàn và lòng trân trọng đối với những kỷ vật của thế hệ đi trước. Bài tham khảo Mẫu 14 Có bao giờ bạn tự hỏi: "Những hạt cát li ti, vô tri vô giác ngoài bờ biển có thể tạo nên một tác phẩm nghệ thuật rực rỡ hay không?". Đối với em, câu trả lời nằm ở bộ đồ chơi tô màu tranh cát mà chị gái đã tặng em nhân dịp đầu năm học mới, một món đồ chơi đầy tính sáng tạo gắn liền với kỷ niệm về sự chia sẻ không gian sống. Bộ đồ chơi gồm mười bức tranh in hình các nhân vật hoạt hình trên giấy bìa cứng có phủ lớp keo dính và mười hai lọ thủy tinh chứa các loại cát màu mịn màng, từ đỏ, vàng, xanh dương cho đến những hạt cát kim tuyến lấp lánh. Một buổi chiều thứ bảy, em bày toàn bộ số tranh và cát màu ra sàn nhà để thỏa sức sáng tạo. Đúng lúc em đang tỉ mẩn rắc những hạt cát màu xanh lá cây để làm chiếc áo cho công chúa Elsa thì em trai nhỏ của em chạy vào phòng, vì tò mò nên em đã vô tình vấp phải lọ cát màu đỏ làm cát đổ tung tóe ra khắp nền nhà, trộn lẫn vào đống cát màu vàng của em. Nhìn thấy lọ cát màu yêu thích bị phá hỏng và sàn nhà trở nên bừa bãi, em nổi giận lôi đình, quát mắng em trai một trận lôi đình khiến cậu bé khóc thét lên và chạy sang mách mẹ. Mẹ bước vào phòng, nhẹ nhàng nhặt lọ cát đổ lên, không trách phạt em mà ôn tồn bảo: "Em trai chỉ vì quá yêu thích công việc của con nên mới muốn tham gia cùng, thay vì tức giận, sao con không thử hướng dẫn em cùng làm?". Lời nói của mẹ làm em sững người lại. Em nhìn lại bàn tay nhỏ bé của em trai đang dính đầy cát màu, cảm thấy mình thật ích kỷ. Em liền lau sạch nước mắt cho em, lấy một bức tranh hình chú siêu nhân nhỏ đưa cho em trai và hướng dẫn em cách bóc từng mảng giấy, cách rắc cát sao cho không bị lem. Hai chị em đã cùng nhau ngồi sáng tạo suốt cả buổi chiều trong không gian ngập tràn tiếng cười. Bộ tranh cát sau buổi chiều hôm đó tuy có vài mảng màu bị trộn lẫn không hoàn hảo, nhưng nó lại là bức tranh đẹp nhất vì chứa đựng tình yêu thương chị em. Câu chuyện dạy em bài học về sự nhẫn nại, bao dung với người thân, và em luôn cất giữ các lọ cát màu trong ngăn kéo tủ sau khi chơi để giữ phòng ốc luôn gọn gàng. Bài tham khảo Mẫu 15 Mỗi mùa Tết Trung thu đi qua đều để lại trong lòng trẻ thơ những dư âm ngọt ngào về ánh nến rực rỡ và tiếng trống ếch rộn ràng. Đối với bạn Đức, mùa Trung thu năm nay càng trở nên đặc biệt hơn nhờ chiếc lồng đèn kéo quân bằng tre tự chế của bạn, món đồ chơi dân gian đã mở ra một câu chuyện vô cùng xúc động về tình làng nghĩa xóm, sự đùm bọc lẫn nhau trong hoạn nạn. Chiếc đèn kéo quân có hình lục giác, khung làm bằng những thanh tre già tẩm nước vôi trong để chống mối mọt, bao bọc xung quanh bằng lớp giấy kiếng màu đỏ thắm. Điều diệu kỳ là bên trong đèn có một trục quay gắn những hình cắt bằng giấy mô phỏng đoàn quân ra trận, khi thắp ngọn nến ở giữa, sức nóng của lửa sẽ làm trục quay chuyển động, khiến các hình bóng hiện lên trên mặt giấy kiếng như một cuốn phim sinh động. Gia đình Đức vốn là một hộ nghèo ở cuối xóm, bố mẹ Đức phải đi làm lụng vất vả từ sáng sớm đến tối mịt nên bạn không có tiền để mua những chiếc đèn lồng chạy pin hiện đại như các bạn cùng trang lứa. Chiếc đèn kéo quân này là do Đức đã tự mình đi xin những thanh tre thừa ở xưởng mộc, xin những mảnh giấy kiếng vụn ở cửa hàng tạp hóa để tự tay mày mò làm suốt một tuần lễ. Vào đêm hội rước đèn của khu phố, trong khi các bạn khác đang hào hứng khoe những chiếc đèn phát ra tiếng nhạc điện tử thì một trận mưa rào bất chợt đổ xuống. Những chiếc đèn chạy pin của các bạn bị dính nước mưa liền bị chập mạch, tắt ngóm tiếng nhạc và ánh sáng, khiến các bạn nhỏ bật khóc vì tiếc nuối. Lúc này, chiếc đèn kéo quân của Đức nhờ có phần mái che bằng lá chuối khô dày dặn phía trên nên ngọn nến bên trong vẫn cháy sáng rực rỡ, đoàn quân giấy vẫn kiên cường xoay tròn trong gió mưa. Đức đã không ngần ngại che ô cho các bạn, rủ tất cả cùng đứng tụm lại xung quanh chiếc đèn kéo quân của mình để cùng nhau ngắm nhìn và ca hát dưới hiên nhà. Ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn của Đức đã xua tan đi cái lạnh của cơn mưa và gắn kết tất cả chúng em lại với nhau. Chiếc lồng đèn kéo quân của Đức tuy giản dị nhưng đã tỏa sáng rực rỡ nhất trong đêm hội nhờ tấm lòng sẻ chia cao đẹp của bạn. Câu chuyện về món đồ chơi này đã để lại trong em một bài học sâu sắc về giá trị của sự tự lập và tình bạn bè chân thành. Em thấy Đức giữ gìn chiếc đèn vô cùng cẩn thận, bạn luôn treo đèn ở nơi cao ráo trong nhà để chuẩn bị cho những mùa Trung thu tiếp theo.
|

Danh sách bình luận