Viết bài văn tưởng tượng nhận được cây đàn thần của Thạch Sanh và kể lại câu chuyện làm việc có ích1. Mở bài - Giới thiệu hoàn cảnh em bước vào thế giới cổ tích. - Kể về cuộc gặp gỡ với chàng dũng sĩ Thạch Sanh và việc em được chàng trao tặng cây đàn thần.
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết Tưởng tượng em được vào thế giới cổ tích kì diệu. Ở đó, em gặp chàng dũng sĩ Thạch Sanh và chàng tặng cho em cây đàn thần. Với cây đàn thần trong tay, em đã làm được nhiều việc có ích cho cuộc sống . Hãy kể lại câu chuyện cổ tích của riêng em. 1. Mở bài - Giới thiệu hoàn cảnh em bước vào thế giới cổ tích. - Kể về cuộc gặp gỡ với chàng dũng sĩ Thạch Sanh và việc em được chàng trao tặng cây đàn thần. 2. Thân bài a. Cuộc gặp gỡ với Thạch Sanh - Khung cảnh thế giới cổ tích và sự xuất hiện của Thạch Sanh. - Cuộc trò chuyện giữa em và Thạch Sanh. - Lí do Thạch Sanh tặng em cây đàn thần. - Cảm xúc của em khi nhận món quà đặc biệt. b. Những việc có ích em đã làm với cây đàn thần - Hoàn cảnh xuất hiện những người hoặc nơi cần được giúp đỡ. - Em sử dụng cây đàn thần để làm những việc tốt (có thể sáng tạo như): + Giúp đỡ người gặp khó khăn, hoạn nạn. + Xua đuổi cái ác, bảo vệ người dân. + Mang lại niềm vui, hòa bình, đoàn kết hoặc chữa lành nỗi buồn. + Góp phần xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn. - Miêu tả diễn biến, kết quả của từng việc làm và phản ứng của mọi người. c. Kết thúc cuộc phiêu lưu - Em hoàn thành những việc có ích. - Chia tay Thạch Sanh hoặc rời khỏi thế giới cổ tích. - Cảm xúc của em sau chuyến phiêu lưu. 3. Kết bài - Nêu suy nghĩ về chuyến đi và món quà của Thạch Sanh. - Rút ra bài học: Sức mạnh chỉ thực sự có ý nghĩa khi được sử dụng để giúp đỡ người khác, bảo vệ lẽ phải và mang lại hạnh phúc cho mọi người. Bài siêu ngắn Trong một buổi chiều đọc sách dưới gốc đa già sau nhà, tôi ngủ quên và bất ngờ lạc bước vào một khu rừng nguyên sinh cổ kính. Giữa tiếng suối chảy róc rách, một người đàn ông lực lưỡng, mình trần đóng đóng khố, đôi mắt sáng ngời chính trực đang ngồi trầm ngâm bên gốc cây – đó chính là chàng dũng sĩ Thạch Sanh bằng xương bằng thịt. Khi biết tôi đến từ tương lai và luôn ao ước được giúp đỡ những mảnh đời cơ nhỡ, Thạch Sanh đã mỉm cười nhân hậu, trao vào tay tôi cây đàn thần bằng gỗ mộc mạc và căn dặn hãy dùng tiếng đàn này để gieo rắc lòng nhân ái, đem lại sự bình yên cho nhân gian. Nâng niu báu vật trong tay, tôi bắt đầu cuộc hành trình ngược xuôi khắp các bản làng để giúp đỡ mọi người. Đầu tiên, tôi tìm đến một vùng quê đang gánh chịu nạn hạn hán khốc liệt, ruộng đồng nứt nẻ, người dân khóc ròng vì đói khát. Tôi ôm đàn, khẽ gảy lên những nốt nhạc trầm bổng; tiếng đàn vang vọng đến đâu, mây đen kéo về đến đó, trút xuống một trận mưa rào mát rượi, hồi sinh những cánh đồng chết. Tiếp tục chuyến đi, tôi bắt gặp một ngôi làng đang bị một toán cướp hung tợn tràn vào cướp bóc. Không hề sợ hãi, tôi gảy những giai điệu mạnh mẽ, oai hùng của đàn thần. Tiếng đàn vang lên làm đôi tay bọn cướp bủn rủn, gươm giáo rơi loảng xoảng, tâm tính gian ác của chúng lập tức bị cảm hóa, đồng loạt quỳ xuống xin hàng và hứa sẽ sửa sai. Đi đến đâu, tiếng đàn thần cũng xua tan đi nỗi đau, hàn gắn những rạn nứt và đem lại nụ cười rạng rỡ cho những người dân nghèo khổ. Chuyến phiêu lưu khép lại khi ánh hào quang của thế giới cổ tích nhạt dần, tôi giật mình tỉnh giấc dưới gốc đa quen thuộc nhưng dường như tiếng đàn huyền thoại vẫn còn văng vẳng bên tai. Món quà tưởng tượng của Thạch Sanh đã để lại trong tôi một bài học sâu sắc: sức mạnh hay những năng lực đặc biệt chỉ thực sự có giá trị khi chúng ta biết dùng nó để bảo vệ lẽ phải, sẻ chia và mang lại hạnh phúc cho mọi người xung quanh. Bài tham khảo Mẫu 1 Thế giới cổ tích luôn là nơi nuôi dưỡng những giấc mơ tươi đẹp nhất của tuổi thơ tôi. Thật kỳ diệu, trong một giấc mơ vào đêm rằm tháng Tám, tôi đã được bước qua cánh cửa thời gian để đặt chân vào không gian huyền thoại ấy, nơi tôi gặp gỡ người anh hùng Thạch Sanh và nhận được món quà vô giá: cây đàn thần. Lạc vào một thung lũng xanh mướt ngập tràn ánh nắng vàng, tôi ngơ ngác bước đi thì thấy một bóng dáng cao lớn đang bổ củi bên sườn đồi. Nhìn chiếc búa rìu sáng loáng và khí chất hiên ngang, tôi nhận ra ngay đó là dũng sĩ Thạch Sanh. Thấy có khách lạ, chàng dừng tay, đón tiếp tôi bằng sự chân thành, mộc mạc của một người tiều phu. Trong cuộc trò chuyện, tôi bày tỏ niềm ngưỡng mộ trước tấm lòng vị tha của chàng và chia sẻ về những nỗi đau, những bất công mà con người ở thế giới thực tại vẫn đang phải đối mặt. Cảm động trước trái tim nhân hậu của tôi, Thạch Sanh đã vào lều, trân trọng trao cho tôi cây đàn thần bằng gỗ long não, món bảo bối từng lui mười tám nước chư hầu. Chàng nói: "Ta tặng con cây đàn này, hãy dùng tiếng nhạc của nó để xoa dịu nỗi đau và thức tỉnh lương tri của con người". Nhận lấy cây đàn, lòng tôi trào dâng một niềm xúc động và tự hào khôn tả. Sở hữu món quà đặc biệt, tôi bắt đầu dùng tiếng đàn để thực hiện những việc có ích cho cuộc sống. Điểm dừng chân đầu tiên của tôi là một bệnh viện, nơi có những em nhỏ đang phải oằn mình chống chọi với các căn bệnh hiểm nghèo. Tôi ngồi giữa sảnh lớn, khẽ lướt ngón tay trên những sợi dây đàn. Một thứ âm thanh êm dịu, trong trẻo như tiếng suối ngàn vang lên, len lỏi vào từng phòng bệnh. Kỳ diệu thay, tiếng đàn thần đến đâu, những khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn của các em nhỏ giãn ra đến đó; những tế bào bệnh tật bị đẩy lùi, nhường chỗ cho sắc hồng của sự sống và những tiếng cười hồn nhiên trở lại. Rời bệnh viện, tôi đem tiếng đàn đến một vùng biên khương xa xôi, nơi hai bộ tộc đang dàn trận chuẩn bị lao vào một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ đẫm máu. Tôi đứng trên đỉnh đồi cao, gảy lên khúc nhạc hòa bình đầy tha thiết. Tiếng đàn vang vọng khắp chiến trường, khơi dậy tình yêu thương và sự bao dung trong lòng mỗi binh sĩ. Họ buông lơi gươm giáo, nhìn nhau bằng ánh mắt thân thiện và cùng ôm chầm lấy nhau trong nước mắt, xóa bỏ mọi hận thù hằn học bấy lâu. Khi những giai điệu hòa bình cuối cùng ngân vang cũng là lúc không gian cổ tích xung quanh tôi nhạt nhòa dần. Tôi mở mắt thấy mình đang nằm trên chiếc giường quen thuộc, ánh nắng sớm đã lọt qua khe cửa sổ. Dù biết tất cả chỉ là một giấc mộng, nhưng cảm giác hạnh phúc khi được giúp đỡ mọi người vẫn vẹn nguyên trong lồng ngực. Chuyến phiêu lưu kỳ thú và món quà của dũng sĩ Thạch Sanh đã khắc sâu vào tâm trí tôi một bài học lớn về nhân sinh. Tôi hiểu rằng, ở đời thực không có sẵn những phép màu hay đàn thần, nhưng mỗi chúng ta hoàn toàn có thể tạo ra phép màu bằng chính tấm lòng vị tha, sự tử tế và những hành động thiết thực hằng ngày để làm cho xã hội trở nên tốt đẹp hơn. Bài tham khảo Mẫu 2 Sau khi hoàn thành bài tập làm văn về các nhân vật văn học dân gian, tôi chìm vào giấc ngủ muộn và có một chuyến du hành kỳ lạ nhất trong đời. Tôi đã được sống trong không gian của truyện cổ tích Việt Nam, được diện kiến chàng Thạch Sanh và dùng chính cây đàn thần của chàng để mang lại những điều tốt đẹp cho cuộc đời. Tôi thấy mình tỉnh dậy dưới một gốc đa cổ thụ, tán lá sum suê che rợp cả một khoảng trời. Ngồi ngay bên cạnh tôi là một chàng trai khôi ngô, cơ bắp cuồn cuộn nhưng ánh mắt lại vô cùng hiền hòa, ấm áp. Đoán biết tôi là người đến từ thế giới khác, chàng nhẹ nhàng mỉm cười và tự giới thiệu mình là Thạch Sanh. Chúng tôi ngồi bên nhau trò chuyện rất lâu về những câu chuyện nhân nghĩa ở đời. Khi thấy tôi say sưa ngắm nhìn cây đàn thần đặt bên cạnh, Thạch Sanh liền nâng đàn lên và trao cho tôi, chàng bảo: "Cây đàn này có linh tính, nó chỉ lên tiếng khi người cầm nó có một trái tim trong sạch. Con hãy mang nó đi và giúp đỡ những nơi cần đến tiếng ca của công lý". Tôi đón lấy cây đàn với sự tôn kính, cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp chạy dọc sống lưng. Nhiệm vụ đầu tiên tôi thực hiện với cây đàn thần là giải cứu một ngôi làng nghèo đang bị một gã bá hộ tham lam cướp sạch ruộng đất, dồn người dân vào cảnh màn trời chiếu đất. Tôi ôm đàn đứng trước dinh cơ của lão bá hộ, gảy lên những nốt nhạc dồn dập, mạnh mẽ như tiếng sấm rền. Tiếng đàn vang vào tai lão, khiến lão đau đầu nhức óc, bao nhiêu tội ác tham nhũng, ức hiếp dân lành trước đây cứ thế hiện ra trước mắt bắt lão phải đối diện. Trong cơn hoảng loạn và hối hận tột cùng, lão bá hộ khóc lóc thảm thiết, sai gia nhân mở kho thóc cứu tế và trả lại toàn bộ khế ước đất đai cho người dân. Tiếng đàn thần sau đó lại chuyển sang giai điệu vui tươi, thắp sáng lại hy vọng trên những khuôn mặt khắc khổ của bà con xóm làng. Chưa dừng lại ở đó, tôi còn mang cây đàn đến những khu rừng đang bị tàn phá trơ trụi bởi bàn tay của những kẻ lâm tặc. Giai điệu của đất mẹ trỗi lên, khiến những kẻ phá rừng bàng hoàng buông rìu, thức tỉnh tình yêu thiên nhiên sâu sắc trong lòng họ. Tiếng đàn vừa dứt cũng là lúc giấc mơ khép lại. Tôi tỉnh dậy trong sự tiếc nuối khôn nguôi khi đôi bàn tay không còn giữ cây đàn thần bằng gỗ quý nữa. Tuy nhiên, niềm vui từ những việc tốt đã làm được trong mơ vẫn khiến tôi mỉm cười suốt cả ngày hôm đó. Chuyến du hành vào thế giới cổ tích đã cho tôi hiểu thế nào là sức mạnh thực sự của cái thiện. Món quà của Thạch Sanh là một biểu tượng nhắc nhở tôi rằng, vũ khí mạnh nhất để thu phục lòng người và chiến thắng cái ác không phải là bạo lực hay gươm đao, mà chính là sức mạnh của nghệ thuật, của tình thương và lòng nhân ái. Bài tham khảo Mẫu 3 Có những giấc mơ lướt qua như một làn gió, nhưng cũng có những giấc mơ để lại những dư âm sâu sắc làm thay đổi cả suy nghĩ của một đứa trẻ. Giấc mơ lạc vào thế giới cổ tích, được gặp gỡ Thạch Sanh và mượn cây đàn thần để đi cứu giúp dân lành chính là một trải nghiệm tâm linh tuyệt vời như thế đối với tôi. Giữa một không gian bảng lảng khói sương đầy mộng mị, tôi thấy mình đang đứng trước một ngôi nhà tranh vách đất đơn sơ. Một người tráng sĩ oai phong lẫm liệt bước ra, nụ cười rạng rỡ như nắng mai – đó chính là Thạch Sanh, người anh hùng trong câu chuyện mà bà thường kể. Chàng đón tôi vào nhà, rót chén nước chè xanh thơm ngát. Khi nghe tôi chia sẻ về khát vọng muốn xóa bỏ những đau khổ, đói nghèo trên thế gian, Thạch Sanh đã gật đầu đồng cảm. Chàng không ngần ngại trao cho tôi cây đàn thần báu vật của mình và dặn: "Hãy đi và gieo những hạt mầm hạnh phúc bằng tiếng đàn này, nó sẽ giúp con thực hiện ước nguyện". Với cây đàn thần trên tay, tôi lập tức lên đường tìm đến những nơi có tiếng khóc than. Tôi đặt chân đến một làng chài ven biển, nơi một cơn bão dữ dội vừa đi qua cuốn trôi nhiều tàu bè, khiến các gia đình rơi vào cảnh tang thương, tuyệt vọng. Tôi ngồi trên bờ đá, đối diện với biển khơi cuồn cuộn sóng dữ và gảy lên một khúc nhạc trầm ấm, bao dung. Tiếng đàn thần bay lượn trên mặt sóng, làm dịu đi sự giận dữ của biển cả, mây đen tan biến và những người cha, người chồng tưởng như đã mất tích ngoài khơi xa bỗng nhiên lái thuyền bình an trở về trong tiếng hò reo xé lòng của người thân. Tiếp theo, tôi mang đàn đến một vùng đất cằn cỗi hoang vu, nơi người dân đang tranh chấp nhau từng nguồn nước. Tiếng đàn cất lên như dòng suối mát trong, làm mát dịu những cái đầu nóng, khiến họ tự nguyện chia sẻ nguồn tài nguyên và cùng nhau bắt tay canh tác, tạo nên một cuộc sống hòa thuận, ấm no. Khi những nụ cười hạnh phúc của người dân nở rộ rực rỡ, tôi nghe thấy tiếng gọi của mẹ vang lên bên tai giục tôi thức dậy chuẩn bị đi học. Bước ra khỏi thế giới thần tiên, tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, dù không có cây đàn thần nào cả nhưng lòng tôi lại tràn ngập một quyết tâm mạnh mẽ. Cuộc gặp gỡ tưởng tượng với dũng sĩ Thạch Sanh đã thắp sáng trong tôi một lý tưởng sống cao đẹp. Tôi nhận ra rằng, mỗi người chúng ta đều có thể sở hữu một "cây đàn thần" của riêng mình, đó chính là tri thức, là đôi bàn tay lao động và một trái tim biết rung động trước nỗi đau của người khác để không ngừng cống hiến cho cuộc đời. Bài tham khảo Mẫu 4 Đã bao giờ bạn tự hỏi, nếu trong tay mình sở hữu một báu vật có phép thuật vô song, bạn sẽ dùng nó để thỏa mãn những ham muốn ích kỷ của bản thân hay sẽ mang nó đi ban phát hạnh phúc cho những số phận bất hạnh ngoài cuộc đời kia? Con người ta thường dễ bị cám dỗ bởi quyền lực và sự giàu sang khi có trong tay những điều kỳ diệu. Thế nhưng, một chuyến phiêu lưu kỳ thú trong giấc mơ đêm qua đã đưa tôi đến gặp chàng dũng sĩ Thạch Sanh, được trao tặng cây đàn thần huyền thoại và dạy cho tôi biết cách sử dụng sức mạnh để tạo nên một cuộc sống tràn đầy ý nghĩa. Mạch chuyện đưa tôi xuyên không trở về một thời đại xa xưa, nơi có những cánh rừng đại ngàn hoang sơ và những câu chuyện huyền thoại linh thiêng. Giữa không gian diệu kỳ ấy, tôi đã gặp Thạch Sanh bên một bờ suối vắng. Chàng không chỉ là một dũng sĩ diệt đại bàng, kết tinh của sức mạnh thể chất, mà còn là biểu tượng của một tâm hồn thuần khiết, bao dung. Sau khi lắng nghe những tâm sự chân thành của tôi về ước mơ một thế giới không còn tiếng khóc, Thạch Sanh đã tin tưởng trao tặng cây đàn thần cho tôi. Trình tự sử dụng cây đàn của tôi gắn liền với những việc làm mang tính chữa lành sâu sắc cho xã hội. Tôi đã mang tiếng đàn đến một ngôi trường dành cho những trẻ em khiếm thính, mồ côi. Giai điệu thần tiên cất lên không phải bằng âm thanh thông thường mà bằng những rung động trực tiếp đến trái tim. Tiếng đàn giúp các em cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống, khơi dậy niềm tin và thắp sáng những tài năng hội họa, văn chương còn tiềm ẩn trong tâm hồn non nớt. Tôi cũng đã gảy đàn ở những vùng đất đang xảy ra xung đột bè phái, dùng âm nhạc để cảm hóa những trái tim băng giá, biến hận thù thành tình đoàn kết bè bạn. Chuyến hành trình cứ thế tiếp diễn, mang lại ánh sáng cho những nơi tăm tối nhất, cho đến khi tiếng chuông ban mai đánh thức tôi quay về thực tại. Từ câu chuyện đầy tính nhân văn về cây đàn thần của Thạch Sanh trong giấc mơ, tôi muốn gửi đến tất cả các bạn một lời kêu gọi hành động mạnh mẽ. Cuộc sống hiện đại của thế kỷ 21 không có những cây đàn thần bằng gỗ biết cảm hóa lòng người, nhưng chúng ta lại có những "vũ khí" còn mạnh mẽ hơn thế: đó là tình yêu thương, là sự sẻ chia và lòng tử tế giữa con người với con người. Hãy cùng nhau hành động, bắt đầu bằng việc chìa tay nâng đỡ một người bạn đang vấp ngã, nở một nụ cười cảm thông với những người lao động nghèo, hay tham gia vào những chiến dịch thiện nguyện vì cộng đồng. Đừng ngồi chờ đợi một phép màu từ thế giới cổ tích, chính chúng ta hãy là những người gảy lên khúc nhạc nhân văn của tình người, biến mỗi ngày đang sống thành một chương truyện cổ tích có thật bằng chính sự nỗ lực và trái tim nồng ấm của mình. Bài tham khảo Mẫu 5 Ca dao Việt Nam có câu: "Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn" như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc về tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái vốn là truyền thống quý báu của dân tộc ta từ ngàn đời nay. Tinh thần ấy không chỉ thấm đẫm trong đời sống hằng ngày mà còn là sợi chỉ đỏ xuyên suốt các tác phẩm văn học dân gian, mà hình ảnh cây đàn thần của Thạch Sanh chính là một minh chứng đỉnh cao cho sức mạnh của lòng nhân đạo. Đêm qua, trong một giấc mơ tuyệt đẹp, tôi đã được bước chân vào thế giới cổ tích kỳ diệu ấy, được chính tay chàng dũng sĩ Thạch Sanh trao tặng cây đàn thần và cùng nó viết nên một câu chuyện cổ tích của riêng mình đầy ý nghĩa nhân văn. Sự sáng tạo trong câu chuyện của tôi bắt đầu từ khoảnh khắc tôi tiếp nhận cây đàn từ tay người anh hùng tiều phu Thạch Sanh giữa một thung lũng ngập tràn hoa cỏ lạ. Cây đàn thần không chỉ đơn thuần là một nhạc cụ, nó là sự kết tinh của công lý và lòng vị tha. Khi tôi mang cây đàn vào cuộc sống, mỗi nốt nhạc vang lên đều mang một sứ mệnh cao cả. Tôi đã đến những vùng đất khô cằn, nơi sa mạc đang xâm lấn làng mạc, gảy lên khúc ca của sự sống để gọi mưa về, khiến cây cối đơm hoa kết trái, hồi sinh mảnh đất chết. Chi tiết đắt giá nhất là khi tôi dùng tiếng đàn để đối thoại với những người giàu có nhưng ích kỷ, tiếng đàn len lỏi vào tâm trí họ, khơi dậy sự trắc ẩn thầm kín, khiến họ tự nguyện mở lòng, đem tiền tài đi xây dựng trường học, trạm y tế cho người nghèo. Tiếng đàn thần của tôi không tiêu diệt bất kỳ ai bằng bạo lực, mà nó cảm hóa, thanh lọc và kết nối những tâm hồn lại với nhau theo một trình tự thời gian đầy xúc động cho đến khi tôi bừng tỉnh giấc. Kỷ niệm được sở hữu cây đàn thần của Thạch Sanh trong giấc mơ đối với tâm hồn tôi có thể ví như một dòng nước mát lành tưới tắm cho những hạt giống tử tế đang nảy mầm. Tiếng đàn thần ấy chính là biểu tượng của một chiếc cầu vồng rực rỡ, nối liền thế giới của những câu chuyện cổ tích xa xưa với thực tại cuộc sống hôm nay, nhắc nhở chúng ta về giá trị bất diệt của lòng nhân hậu. Dù giấc mơ đã khép lại và cây đàn thần đã biến mất, nhưng âm hưởng của nó sẽ mãi là một nguồn động lực thôi thúc tôi sống chan hòa, biết yêu thương và không ngừng cống hiến để tự mình thêu dệt nên những mảng màu tươi sáng, ấm áp cho cuộc đời này.
|

Danh sách bình luận