Viết bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây thì là với những chi tiết sáng tạo1. Mở bài - Giới thiệu tên câu chuyện Sự tích cây thì là. - Giới thiệu cách kể sáng tạo (có thể đóng vai cây thì là, Ông Trời hoặc kể theo lời người dẫn chuyện).
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết 1. Mở bài - Giới thiệu tên câu chuyện Sự tích cây thì là. - Giới thiệu cách kể sáng tạo (có thể đóng vai cây thì là, Ông Trời hoặc kể theo lời người dẫn chuyện). 2. Thân bài a. Giới thiệu hoàn cảnh câu chuyện - Câu chuyện xảy ra vào thời gian nào? - Vì sao Ông Trời quyết định đặt tên cho các loài cây? - Không khí ngày các loài cây đến nhận tên diễn ra như thế nào? b. Kể lại diễn biến câu chuyện - Vì sao cây thì là đến muộn? - Khi gặp Ông Trời, cây thì là đã nói và làm gì? - Ông Trời đã đặt tên cho cây như thế nào? - Vì sao cây lại có tên là thì là? - Sáng tạo chi tiết: Có thể thêm lời nói, suy nghĩ, hành động hoặc cảm xúc của cây thì là, Ông Trời hay các loài cây khác để câu chuyện sinh động hơn. c. Kết thúc câu chuyện - Sau khi có tên, cây thì là cảm thấy như thế nào? - Mọi người đón nhận cái tên ấy ra sao? - Sáng tạo: Có thể thay đổi hoặc mở rộng phần kết thúc bằng một chi tiết hợp lí, ý nghĩa. 3. Kết bài - Nêu cảm nghĩ của em về câu chuyện. - Rút ra bài học hoặc ý nghĩa của câu chuyện (ca ngợi lòng hiếu thảo, sự chân thành, biết yêu thương và giúp đỡ người thân). Bài siêu ngắn Tôi vốn là một cái cây nhỏ bé, sở hữu những chiếc lá mảnh dẻ như những sợi tơ xanh mướt. Đã bao mùa qua đi, tôi và các bạn của mình sống lặng lẽ trên mặt đất mà không có một danh xưng cụ thể. Cho đến một ngày, một sắc lệnh từ thiên đình ban xuống: Ông Trời sẽ mở hội đặt tên cho tất cả các loài cây trên thế gian. Tất cả chúng tôi đều vô cùng háo hức, mong chờ ngày hội lớn này. Sáng hôm ấy, không khí náo nhiệt bao trùm khắp ngả đường lên thiên đình. Trong khi các loài cây khác xúng xính xiêm y, vội vã chen chân để có tên đẹp như cây Hồng Nhung, cây Hoa Mai, thì tôi lại phải dừng lại giữa đường. Một bà cụ rùa già nua đang cố gắng bò qua một con suối dữ nhưng bị dòng nước cuốn trôi. Chẳng chút do dự, tôi liền vươn những cành lá mảnh mai của mình ra, bám chặt vào vách đá để làm điểm tựa cho bà cụ bám vào. Cứu được bà rùa xong, tôi mới hớt hải chạy thục mạng lên thiên đình. Lúc tôi đến nơi, cổng trời đã chuẩn bị khép lại, Ông Trời đã thấm mệt sau một ngày dài làm việc. Nhìn bộ dạng hớt hải, mồ hôi nhễ nhại của tôi, Ông Trời không trách mắng mà dịu dàng hỏi lý do. Tôi thật thà kể lại chuyện cứu bà rùa rồi cúi đầu lí nhí: "Xin Ông Trời cho con một cái tên nhỏ bé thôi cũng được ạ". Ông Trời khẽ vuốt râu, ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Tên chú em thì... là...". Người mới nói đến đấy, tính tôi vốn nôn nóng, lại tưởng đó là tên mình nên đã reo hò vang trời: "Ôi, cảm ơn Ông Trời! Tên con là Thì Là! Cái tên mới độc đáo làm sao!". Ông Trời nhìn tôi bật cười ha hả, thấy tôi thích thú như vậy nên Người cũng gật đầu đồng ý luôn. Từ ngày có tên, tôi không còn cảm thấy tự ti về thân hình mảnh khảnh của mình nữa. Tôi mang mùi hương thơm ngát, độc lạ của mình đi khắp nơi để giúp con người khử mùi tanh của tôm cá, làm cho các món ăn thêm phần đậm đà. Cái tên ngẫu nhiên năm ấy đã trở thành một niềm tự hào kiêu hãnh của cả dòng họ nhà tôi cho đến tận bây giờ. Bài tham khảo Mẫu 1 Ngày xửa ngày xưa, khi Trái Đất mới hình thành, muôn loài cây cỏ đều xanh tươi, tốt tươi nhưng tất cả đều chưa có tên gọi. Nhận thấy sự bất tiện này trong việc quản lý và giao tiếp, Ông Trời bèn mở một ngày hội lớn tại thiên đình để đặt tên cho tất cả các loài cây dưới hạ giới. Vào ngày hẹn, không khí trên thiên đình rộn ràng hơn bao giờ hết. Các loài cây từ khắp nơi nô nức kéo về, xếp hàng dài dằng dặc trước điện nguy nga. Cây nào đến trước thì được Ông Trời ban cho những cái tên rất kêu và kiêu hãnh. Cây cho hoa rực rỡ thì được đặt là hoa Hồng, hoa Cúc; cây cao lớn che bóng mát thì được gọi là cây Đa, cây Bàng. Giữa dòng cây hối hả đó, có một cây nhỏ với những chiếc lá nhỏ xíu như sợi kim, thân hình mảnh dẻ đang hớt hải chạy đến. Nguyên do nó đến muộn là vì trên đường đi, nó bận dừng lại để dìu một chú kiến nhỏ bị ngã xuống hố nước sâu. Khi cây nhỏ bước vào điện điện, Ông Trời đã chuẩn bị dọn dẹp sách vở để đi nghỉ. Thấy một cái cây bé loắt choắt, thở không ra hơi, Ông Trời nheo mắt hỏi: "Chú em nhỏ bé kia, sao giờ này mới đến?". Cây nhỏ vừa thở hổn hển vừa cúi đầu thưa: "Dạ bẩm Ông Trời, con bận việc dọc đường nên đến trễ. Xin Ông Trời từ bi ban cho con một cái tên để con bằng bạn bằng bè". Ông Trời nhìn cái cây thật thà, tốt bụng liền động lòng thương. Người khẽ nghiêng đầu, chống cằm suy nghĩ, miệng lẩm bẩm: "Tên chú em thì... là...". Tính tình cây nhỏ vốn dĩ nóng nảy, nghe thấy từ "thì là" thì tưởng Ông Trời đã đặt tên xong cho mình, liền nhảy cẫng lên vui sướng: "A! Con cảm ơn Ông Trời! Tên con là Thì Là! Cái tên hay quá!". Ông Trời bật cười trước sự lém lỉnh, đáng yêu của cây nhỏ, liền vuốt râu bảo: "Ừ, vậy thì tên ngươi sẽ là cây Thì Là". Sau ngày hôm ấy, cây Thì Là vui vẻ trở về hạ giới. Nó tự hào khoe với muôn loài về cái tên đặc biệt do chính mình "nhầm lẫn" mà có được. Người ta nhận ra rằng, dù không có thân hình hộ pháp hay hoa rực rỡ, nhưng cây Thì Là lại có một mùi hương vô cùng đặc trưng, là gia vị không thể thiếu trong các món canh cá của con người. Câu chuyện về cây Thì Là đã khép lại nhưng tiếng cười của Ông Trời năm ấy như vẫn còn vang vọng. Bản thân em thấy câu chuyện này rất thú vị, nó cho em hiểu rằng mỗi loài vật sinh ra trên đời đều có một giá trị và vị trí riêng, chỉ cần chúng ta sống có ích và biết yêu thương mọi người. Bài tham khảo Mẫu 2 Chào các bạn, tôi chính là cây thì là, một loài cây có cái tên buồn cười nhất thế giới đây. Chắc hẳn các bạn đều tò mò vì sao dòng họ nhà tôi lại mang một cái tên giống như một từ đệm trong văn nói như vậy đúng không? Hãy để tôi đưa các bạn ngược dòng thời gian trở về ngày hội đặt tên năm xưa để hiểu rõ câu chuyện nhé. Năm ấy, khi nghe tin Ông Trời truyền lệnh đặt tên, cả khu vườn nơi tôi sống xôn xao hẳn lên. Ai cũng muốn có một cái tên thật sang trọng, quý phái. Sáng sớm ngày hội, tôi thức dậy từ rất sớm, định bụng sẽ đi cùng anh Mồng Tơi và chị Hoa Huệ. Thế nhưng, vừa ra đến đầu làng, tôi nghe thấy tiếng khóc thút thít của một bạn chim sẻ non bị rơi khỏi tổ sau trận bão đêm qua. Không thể làm ngơ, tôi đã ở lại, dùng những cành lá mềm mại của mình đan thành một cái nệm êm để đỡ lấy chú chim, rồi kiên nhẫn chờ chim mẹ bay về. Khi mọi chuyện ổn thỏa, tôi mới sực nhớ ra ngày hội và vội vàng chạy thục mạng lên cổng trời. Lúc tôi bước vào thiên cung, vạn vật đã thưa thớt, Ông Trời đang ngáp dài đầy mệt mỏi. Tôi sợ hãi, khúm núm tiến lại gần bệ ngọc, quỳ rạp xuống: "Thưa Ông Trời, con biết lỗi vì đã đến muộn, xin Người thương tình đặt cho con một cái tên". Ông Trời thấy tôi nhỏ bé, lại có mùi hương nhè nhẹ tỏa ra liền nguôi giận. Người lật giở cuốn sổ thiên tào, ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi ngập ngừng: "Tên của ngươi thì... là...". Tôi nghe thấy thế, lòng mừng như mở hội, chẳng kịp suy nghĩ chín chắn liền reo vang: "Dạ, con xin nhận tên Thì Là ạ! Con cảm ơn Người!". Ông Trời ngẩn người ra một lúc rồi phì cười trước sự vội vàng của tôi. Người lắc đầu bảo: "Ta đang suy nghĩ, nhưng nếu ngươi đã chọn tên đó thì ta ban cho ngươi luôn". Cái tên Thì Là ra đời từ sự hiểu lầm tai hại nhưng vô cùng đáng yêu đó. Từ đó về sau, tôi luôn cố gắng chăm chỉ, dùng chính hương vị cay nồng, thơm mát của mình để chứng minh cho muôn loài thấy rằng, dù tên tôi có lạ lùng nhưng giá trị của tôi đối với đời sống con người là không thể phủ nhận. Trải nghiệm đặt tên năm ấy là một kỷ niệm vô giá đối với cuộc đời tôi. Nó giúp tôi nhận ra một bài học sâu sắc: Giá trị của một cá nhân không nằm ở một cái tên hào nhoáng bên ngoài, mà nằm ở những đóng góp thiết thực và tấm lòng chân thành mà họ mang lại cho cuộc đời. Bài tham khảo Mẫu 3 Ta là Ông Trời, người đứng đầu thiên đình. Công việc cai quản giang sơn vốn dĩ rất bận rộn, nhưng có lẽ một trong những kỷ niệm khiến ta vui vẻ và nhớ mãi trong suốt hàng vạn năm qua chính là ngày hội đặt tên cho các loài cây dưới hạ giới, đặc biệt là cuộc gặp gỡ với một chú cây nhỏ nhắn, lá như những sợi chỉ xanh. Ngày hôm đó, ta đã làm việc cật lực từ lúc bình minh để ban tên cho hàng vạn loài cây. Cây nào đến cũng mang theo một mong muốn, một khát khao riêng. Ta đã công tâm ban tặng những cái tên xứng đáng với vẻ đẹp và công dụng của chúng. Đến khi hoàng hôn buông xuống, ta mỏi rã rời cả lưng, định bụng khép sổ thiên tào để đi nghỉ ngơi thì bỗng thấy một bóng xanh nhỏ bé, lảo đảo chạy vào chánh điện. Cái cây này nhỏ đến mức ta phải cúi sát xuống mới nhìn rõ. Nó dập đầu tạ tội vì tội đến muộn. Ta gặng hỏi nguyên do thì nó thật thà thưa rằng dọc đường đi, nó thấy một mảnh đất đang bị khô cằn, các bạn cỏ non đang héo rũ vì khát nên nó đã dừng lại, dùng rễ của mình đào sâu vào lòng đất để tìm mạch nước ngầm cứu các bạn. Sự nhân hậu của cái cây nhỏ bé này khiến ta vô cùng cảm động. Ta muốn thưởng cho nó một cái tên thật hay, thật ý nghĩa để lưu danh hậu thế. Ta chống cằm, suy nghĩ xem nên ghép từ gì cho hợp với tính cách của nó, miệng lẩm bẩm: "Tên của chú em thì... là...". Ta chưa kịp nghĩ ra từ tiếp theo thì cái cây nhỏ đã nhảy cẫng lên, hai cành lá múa may quay cuồng đầy phấn khích: "Ôi, cảm ơn Ông Trời! Thì Là! Tên con là Thì Là phải không ạ? Con thích cái tên này lắm!". Sự lém lỉnh và hồn nhiên của nó khiến cơn mệt mỏi của ta tan biến. Ta bật cười lớn, gật đầu bảo: "Phải, phải, tên ngươi là Thì Là!". Cái tên "Thì Là" ra đời từ một sự nôn nóng đầy dễ thương như thế. Ta dõi theo nó trở về hạ giới, thấy nó không ngừng lan rộng, mang theo mùi hương đặc trưng của mình vào những bữa ăn của con người, trở thành một bài thuốc quý chữa bệnh. Nhìn thấy sự phát triển của cây Thì Là dưới hạ giới, ta cảm thấy rất ấm lòng. Câu chuyện của cái cây nhỏ này đã dạy cho ta một bài học rằng sự chân thành, lòng tốt và tinh thần lạc quan luôn là những thứ trang sức đẹp nhất, có thể biến một điều giản đơn trở thành một biểu tượng trường tồn. Bài tham khảo Mẫu 4 Bạn đã bao giờ tự hỏi, thế giới này sẽ ra sao nếu vạn vật xung quanh chúng ta đều không có tên gọi? Một bông hoa rực rỡ sắc màu hay một cái cây cổ thụ vĩ đại sẽ cô đơn biết bao khi không có một danh xưng để gọi tên và ghi nhớ. Tên gọi không chỉ là một ký hiệu, mà là linh hồn, là câu chuyện cuộc đời của mỗi sinh mệnh. Trong kho tàng truyện cổ dân gian Việt Nam, có một loài cây mang cái tên vô cùng kỳ lạ, như một lời nói ngập ngừng chưa trọn vẹn – cây Thì Là. Khi lật mở lại những trang sách cũ, người ta không khỏi mỉm cười trước một sự tích đầy tính sáng tạo, nơi cái tên của loài cây này không đến từ sự sắp đặt uy quyền của đấng tối cao, mà được dệt nên từ lòng nhân ái bao la và một sự nhầm lẫn vô cùng đáng yêu của tuổi trẻ. Bức tranh thiên đình ngày hội đặt tên hiện lên sống động dưới ngòi bút tự sự. Khi vạn loài cây cỏ rộn ràng khoác lên mình những bộ cánh lộng lẫy nhất để tiến về cung điện ngọc thạch, có một cái cây nhỏ bé, lá mọc tưa ra như những đường chỉ mảnh lại chọn cách đi chậm lại. Trên hành trình hướng tới danh vọng, nó đã dừng chân để chở che cho một khóm hoa dại đang bị giẫm đạp bởi những loài cây to lớn khác. Chính hành động nghĩa hiệp đó đã khiến nó trở thành kẻ cuối cùng bước vào điện ngọc khi Ông Trời đã chuẩn bị dọn dẹp sách vở. Chi tiết sáng tạo về lời nói lí nhí, sự run rẩy nhưng ánh mắt ngời sáng lòng nhân hậu của cây nhỏ đã chạm đến phần mềm mại nhất trong tâm hồn của người trị vì. Câu nói ngập ngừng "Tên của ngươi thì... là..." của Ông Trời do sự mệt mỏi đã bị cái cây nóng lòng hiểu nhầm thành một danh xưng chính thức. Sự đón nhận hào hứng của cây nhỏ đối với cái tên "Thì Là" đã biến một khoảnh khắc ngẫu nhiên thành một huyền thoại bất tử của thiên nhiên. Từ câu chuyện đầy tính nhân văn và sự sáng tạo về sự tích cây Thì Là, tôi muốn gửi đến tất cả chúng ta một thông điệp tha thiết về cách nhìn nhận cuộc sống. Trong một xã hội hiện đại, nơi con người ta đôi khi quá mải miết chạy theo những danh vọng, những cái tên hào nhoáng và sự công nhận bên ngoài, xin hãy học cách dừng lại như cái cây nhỏ năm xưa. Hãy biết mở lòng để yêu thương, để giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh xung quanh mình, bởi vì chính lòng tốt và sự chân thành mới là thứ định nghĩa nên giá trị đích thực của bạn, chứ không phải một cái tên sang trọng. Hãy cùng nhau hành động, gieo những hạt mầm tử tế vào cuộc đời, để mỗi chúng ta, dù chỉ là một "cây thì là" nhỏ bé, vẫn có thể tỏa ra mùi hương hữu ích, làm cho cuộc sống này trở nên đậm đà và ấm áp hơn. Bài tham khảo Mẫu 5 Trong một góc vườn nhỏ vào buổi chiều mưa, người bà ngồi xắt những cọng rau thì là xanh mướt để thả vào nồi canh cá đang sôi sùng sục trên bếp. Đứa cháu nhỏ ngồi bên cạnh, hít hà mùi hương thơm nồng, độc đáo ấy rồi ngước mắt hỏi: "Bà ơi, sao cái cây này lại tên là Thì Là ạ?". Người bà mỉm cười, giọng trầm ấm bắt đầu kể về một ngày hội xa xưa trên thiên đình, nơi Ông Trời mở tiệc ban tên cho vạn vật. Câu chuyện cổ tích ấy từ lâu đã trở thành một bài học sâu sắc về lòng hiếu thảo và sự chân thành. Tuy nhiên, ít ai biết rằng, đằng sau cái tên có phần ngô nghê ấy là cả một hành trình sáng tạo của lòng nhân hậu, khi một cái cây nhỏ chấp nhận chịu thiệt thòi về mình, chấp nhận đến muộn trong ngày hội vinh quang chỉ để hoàn thành tâm nguyện cứu giúp người khác dưới hạ giới. Diễn biến câu chuyện được đẩy lên cao trào khi tác giả đưa người đọc chứng kiến không gian trang nghiêm của thiên cung lúc cuối ngày. Khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những bức tường cẩm thạch, Ông Trời mệt mỏi tựa lưng vào ngai vàng. Sự xuất hiện của cây nhỏ với bộ dạng lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt chứa chan niềm vui vì vừa cứu sống một cụ rùa già đã làm thay đổi bầu không khí tẻ nhạt. Chi tiết sáng tạo nằm ở cuộc đối thoại giàu cảm xúc giữa Ông Trời và cây nhỏ. Sự ngập ngừng trong suy nghĩ của vị thần tối cao: "Tên chú em thì... là..." vô tình trùng khớp với sự nôn nóng, thật thà của đứa trẻ. Việc cây nhỏ reo mừng nhận lấy cái tên "Thì Là" không chỉ thể hiện sự lạc quan, yêu đời mà còn là sự trân trọng tuyệt đối đối với mọi điều mà cuộc sống ban tặng. Kết thúc câu chuyện, cái tên ấy không còn là một sự hài hước đơn thuần, mà trở thành minh chứng cho một tâm hồn đẹp. Hình ảnh cây Thì Là nhỏ bé, mảnh mai nhưng luôn tỏa ra thứ hương thơm nồng nàn trong các món ăn được ví như một nốt nhạc trầm ấm, thầm lặng nhưng không thể thiếu trong bản hòa ca của vạn vật. Cái tên "Thì Là" ngẫu nhiên năm ấy giống như một chiếc gương soi, phản chiếu vẻ đẹp của sự chân thành và lòng vị tha luôn tiềm ẩn trong những điều giản dị nhất. Dù thời gian có trôi qua hàng bao thế kỷ, thế giới có đổi thay với biết bao danh xưng mỹ miều mới xuất hiện, thì loài cây ấy vẫn đứng đó, khiêm nhường dưới mặt đất, nhắc nhở con người ta rằng: hương thơm của lòng tốt là thứ hương hoa duy nhất có thể bay ngược chiều gió để sưởi ấm cho cả thế gian.
|

Danh sách bình luận