Viết bài văn kể lại câu chuyện một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh ở nơi công cộng, có thể đối chiếu với việc làm sai trái ở nơi đó, lúc đóGiới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu chuyện: + Thời gian diễn ra câu chuyện vào khi nào? + Địa điểm xảy ra câu chuyện ở đâu? + Câu chuyện tuy nhỏ bé nhưng để lại trong lòng em niềm xao xuyến, khâm phục và bài học sâu sắc về nếp sống văn minh.
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết 1. Mở bài Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu chuyện: + Thời gian diễn ra câu chuyện vào khi nào? + Địa điểm xảy ra câu chuyện ở đâu? + Câu chuyện tuy nhỏ bé nhưng để lại trong lòng em niềm xao xuyến, khâm phục và bài học sâu sắc về nếp sống văn minh. 2. Thân bài a) Giới thiệu hoàn cảnh câu chuyện - Tình huống khó khăn, hoạn nạn: + Nhân vật trong câu chuyện đột ngột ngã xe do va chạm, loay hoay giữa ngã tư đông đúc. + Nhân vật chở hàng hoa quả bị rơi vãi ra ngoài đường trong lúc trú mưa. b) Diễn biến câu chuyện - Giữa lúc tình thế nguy kịch/bế tắc, một bàn tay ấm áp xuất hiện. - Người đầu tiên giúp đỡ: + Hành động nhanh nhẹn, dứt khoát: Một chú thanh niên tấp xe vào lề, một bạn nhỏ lao ra che ô… + Lời nói ân cần, ấm áp: "Bác/Em có sao không ạ? Để cháu giúp một tay!" - Sự lan tỏa nghĩa cử cao đẹp: + Những người xung quanh bắt đầu dừng lại, cùng tham gia: Người nhặt giúp đồ đạc, người đỡ xe nâng người, người đưa khăn lau vết bẩn… + Một số người hỗ trợ phân luồng giao thông nhỏ, nhặt từng chiếc túi nilon bẩn, dìu người già qua đường nhẹ nhàng, cẩn trọng.. c) Kết quả của câu chuyện - Người gặp khó khăn đã vượt qua hoạn nạn - Cảm xúc của người nhận: Ánh mắt rưng rưng cảm động, hai bàn tay run run nắm chặt, lời cảm ơn nghẹn ngào, chân thành. - Cảm xúc của người trao đi: Những nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm vui, lòng nhẹ nhõm, thanh thản. d) Cảm xúc và suy nghĩ của em - Lòng cảm thấy ấm áp, vui sướng lạ lùng trước tình người vương vấn nơi góc phố/sân trường. - Sự ngưỡng mộ, khâm phục sâu sắc dành cho những bông hoa đẹp giữa đời thường. - Bài học rút ra cho bản thân: + Nếp sống văn minh không ở đâu xa xôi, nó nằm ngay trong từng hành động nhỏ bé, sẻ chia phù hợp với sức mình. + Nhận thức rõ sự đáng trách của thái độ vô cảm, ích kỷ, thờ ơ trước nỗi đau của người khác. 3. Kết bài - Nêu suy nghĩ, tình cảm của em về nhân vật và câu chuyện. - Khẳng định ý nghĩa của lòng nhân ái, yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. - Nêu bài học cho bản thân. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Chiều thứ Sáu tuần trước, tại ngã tư phố Khâm Thiên nườm nượp người xe, một chú shipper chở thùng hàng cồng kềnh bỗng va chạm nhẹ với xe bên cạnh rồi ngã nhào. Giữa lúc phố xá đông đúc, nhiều người bóp còi inh ỏi, cau có né tránh vì sợ tắc đường thì một chú công an giao thông đã nhanh nhẹn chạy lại. Chú vừa ân cần hỏi: "Bác có sao không ạ? Để cháu giúp một tay!", vừa đỡ chiếc xe máy nặng trĩu lên. Hành động dứt khoát ấy như một luồng điện ấm áp lan tỏa. Mấy anh thanh niên gần đó liền tấp xe vào lề, chạy đến nhặt giúp chú shipper những hộp hàng rơi vãi, cẩn thận xếp lại vào thùng. Chú shipper rưng rưng cảm động, đôi bàn tay run run nắm chặt tay mọi người để cảm ơn. Chứng kiến cảnh tượng đó, lòng em xao xuyến và ấm áp lạ lùng. Em nhận ra nếp sống văn minh không ở đâu xa xôi, nó nằm ngay trong sự sẻ chia kịp thời, xóa tan đi sự thờ ơ, ích kỷ nơi phố thị. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Trưa hôm qua, một cơn mưa giông sầm sập trút xuống góc đường gần trường em. Một cô bán hàng rong luống cuống đẩy chiếc xe đầy ắp hoa quả vào mái hiên trú mưa thì không may sụp ổ gà, chiếc xe lật nghiêng, hoa quả rơi vãi, lăn tung tóe ra mặt đường sũng nước. Khi vài người đi đường vội vã phóng qua để tránh ướt, một bạn học sinh lớp Năm trường em liền lao ra khỏi mái hiên, che chiếc ô nhỏ cho cô và thoăn thoắt nhặt những quả cam, quả táo. Thấy vậy, hai bác tài xế công nghệ cũng dừng xe, chẳng ngại ướt áo, chạy đến cùng gom đồ đạc vào rổ giúp cô. Chỉ một loáng, chiếc xe hàng đã gọn gàng trở lại. Cô bán hàng nhìn mọi người với ánh mắt lấp lánh niềm vui, nghẹn ngào cảm ơn trong làn nước mưa. Câu chuyện nhỏ nhưng làm em vô cùng khâm phục. Hành động văn minh ấy đã sưởi ấm cả một góc phố lạnh giá vì mưa giông. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Trên chuyến xe buýt số 32 đông đúc chiều qua, không gian vô cùng ngột ngạt. Khi xe dừng ở trạm, một cụ bà tóc bạc phơ, tay xách chiếc túi nặng nề bước lên. Xe bắt đầu chuyển bánh, lắc lư mạnh khiến cụ đứng không vững, tay vịn run rẩy. Đáng buồn là mấy anh chị thanh niên ngồi hàng ghế đầu đều giả vờ ngủ gục hoặc nhìn ra cửa sổ để ngó lơ. Đúng lúc ấy, một chú mặc đồng phục công nhân liền đứng dậy, đỡ cụ bà ngồi vào chỗ của mình và ân cần nói: "Bác ngồi vào đây cho an toàn ạ!". Hành động đẹp ấy khiến mấy người trẻ xung quanh chợt cúi đầu ngượng ngùng. Cụ già rưng rưng, khen chú mãi bằng giọng trìu mến. Em cảm thấy lòng mình thanh thản và vui sướng khi chứng kiến nghĩa cử ấy. Bài học về sự nhân ái, lối sống văn minh nơi công cộng cứ thế thấm sâu vào tâm trí em một cách nhẹ nhàng. Bài tham khảo Mẫu 1 Chiều thứ Năm tuần trước, trên đường đi học về tại ngã tư bùng binh trung tâm thành phố, em đã chứng kiến một câu chuyện vô cùng xúc động. Câu chuyện tuy nhỏ bé xảy ra giữa phố xá nườm nượp nhưng đã để lại trong lòng em niềm xao xuyến, khâm phục và bài học sâu sắc về nếp sống văn minh của con người. Lúc ấy là giờ cao điểm, dòng người và xe cộ như một dòng thác hối hả chen chúc nhau. Giữa không gian ngột ngạt ấy, một chị gái đi xe máy chở theo thùng đồ cao ngất bỗng va chạm với một xe khác. Cú va quẹt khiến chị ngã nhào, cả người và xe đổ kềnh ra đường, thùng đồ bị bung ra, bao nhiêu sách vở, tài liệu bên trong bay tung tóe giữa lòng đường đầy bụi bặm. Đáng buồn thay, dòng người vẫn nườm nượp lướt qua, có người còn bóp còi inh ỏi, gắt gỏng vì chiếc xe ngã làm cản trở lối đi của họ. Chị gái loay hoay giữa ngã tư đông đúc, gương mặt bàng hoàng, lo lắng đến tội nghiệp. Giữa lúc tình thế bế tắc ấy, một bàn tay ấm áp đã xuất hiện. Một anh thanh niên mặc áo đồng phục xanh tình nguyện đã nhanh nhẹn tấp xe vào lề đường, dứt khoát lao ra. Anh đỡ chiếc xe máy dậy, dắt gọn vào góc phố rồi quay lại đỡ chị gái bằng giọng ân cần: "Chị có sao không ạ? Để em giúp một tay!". Hành động đẹp ấy như một giai điệu dịu dàng phá tan sự băng giá của lòng ích kỷ. Ngay lập tức, một bác tài xế xe ôm cùng hai bạn học sinh cấp Ba gần đó cũng dừng lại cùng tham gia. Người thì nhặt giúp tài liệu cẩn thận xếp lại, người thì đưa khăn giấy cho chị lau vết bẩn ở tay, bác xe ôm còn đứng ra phân luồng giao thông nhỏ để mọi người không chèn lên đồ đạc. Không khí lúc này thật khẩn trương nhưng tràn ngập sự ấm áp, thân thương. Chỉ vài phút sau, mọi thứ đã gọn gàng, chị gái đã ổn định lại tinh thần. Nhìn ánh mắt rưng rưng cảm động của chị gái và nụ cười rạng rỡ của anh thanh niên, em cảm thấy lòng mình ấm áp lạ lùng. Câu chuyện giúp em hiểu rằng lòng nhân ái và nếp sống văn minh chính là biết sẻ chia, giúp đỡ người hoạn nạn phù hợp với sức mình, quyết không được thờ ơ trước nỗi đau của người khác. Bài tham khảo Mẫu 2 Hôm qua, vào một buổi trưa nắng gắt bỗng đổ cơn mưa sầm sập, em đã được chứng kiến một nghĩa cử cao đẹp tại trạm chờ xe buýt gần trường. Đó là câu chuyện về những người xa lạ cùng nhau giúp đỡ một bà cụ bán hoa quả, một câu chuyện để lại cho em niềm xao xuyến và lòng khâm phục sâu sắc về nếp sống văn minh nơi công cộng. Cơn mưa giông ập đến quá nhanh khiến mọi người trở tay không kịp. Lúc ấy, một bà cụ gầy gò đang ra sức đẩy chiếc xe kéo chở đầy những mẹt cam, quýt vào trạm xe buýt để trú mưa. Do đường trơn và cuống quýt, bánh xe sụp xuống một vũng nước sâu, chiếc xe lật nghiêng khiến toàn bộ quả ngọt rơi vãi, lăn tung tóe ra mặt đường sũng nước. Thay vì dừng lại giúp đỡ, một vài người đi đường lại cố tình phóng xe thật nhanh để tránh ướt, khiến nước bắn tung tóe lên người bà cụ. Bà cụ bất lực nhìn tài sản của mình bị nước mưa cuốn đi, gương mặt khắc khổ hiện rõ sự xót xa, bàng hoàng. Ngay lúc đó, một bạn nhỏ mặc đồng phục trường em đã không ngần ngại lao ra khỏi mái hiên che ô cho cụ, tay kia thoăn thoắt nhặt những quả cam tròn trịa. Bạn nhỏ nhẹ nhàng nói: "Bà đừng lo, để cháu giúp bà nhé!". Như một làn hương thơm lan tỏa, hành động ấy đã cảm hóa những người xung quanh. Một chú đi ô tô gần đó đã tấp xe vào lề, mở cửa bước xuống cùng một cô đi xe máy dừng lại giúp đỡ. Người nhặt hoa quả, người lau bùn đất, người phụ cụ đỡ lại chiếc xe kéo. Không khí giữa làn mưa sầm sập không còn lạnh lẽo nữa mà trở nên náo nhiệt, ấm áp đến lạ kỳ. Nhờ sự đồng lòng ấy, toàn bộ số quả của bà cụ đã được gom lại sạch sẽ dưới mái hiên. Nhìn bà cụ đón lấy chiếc xe với hai bàn tay run run, ánh mắt rưng rưng nghẹn ngào cảm ơn, em thấy cuộc sống này thật tươi đẹp. Hành động của bạn nhỏ và mọi người đã khẳng định ý nghĩa to lớn của tình yêu thương, giúp em tự nhủ phải luôn sống văn minh, biết quan tâm đến những người xung quanh. Bài tham khảo Mẫu 3 Thứ Bảy tuần trước, khi cùng mẹ đi siêu thị, em đã được chứng kiến một câu chuyện rất đẹp về tình người tại ngã tư đèn xanh đèn đỏ phố bờ hồ. Câu chuyện tuy diễn ra ngắn ngủi nhưng đã để lại cho em bài học sâu sắc và niềm khâm phục lớn lao về lối sống văn minh, nhân ái của người dân thành phố. Lúc ấy, đường phố vô cùng đông đúc, xe cộ đi lại nườm nượp như mắc cửi. Ở phía bên kia đường, một chú bị tật ở chân, phải chống nạng gỗ đang loay hoay tìm cách bước qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ. Đèn tín hiệu đã chuyển sang màu xanh cho người đi bộ nhưng dòng xe máy vẫn cố tình lao lên, chen lấn nhau mà không chịu nhường đường cho người khuyết tật. Chú ấy cứ bước lên một bước lại phải lùi lại vì sợ hãi, gương mặt hiện rõ sự lo lắng, bất lực giữa không gian ồn ào. Đúng lúc tình thế bế tắc ấy, một chú tài xế xe công nghệ đang dừng chờ đèn đỏ ở làn bên cạnh đã dứt khoát gạt chân chống xe, chạy nhanh lại phía người đàn ông. Chú ân cần hỏi: "Để em dìu anh qua nhé!". Nói rồi, chú một tay đỡ lấy nách người khuyết tật, tay kia giơ cao ra hiệu xin đường cho các phương tiện khác. Nhìn thấy hành động văn minh, dứt khoát đó, dòng xe cộ đang tranh nhau bỗng dừng hẳn lại, nhường ra một khoảng trống an toàn. Một bác tài xế xe buýt còn hạ kính cửa sổ, mỉm cười ra hiệu khích lệ. Chú tài xế xe ôm dìu người đàn ông bước đi từng bước nhẹ nhàng, cẩn trọng cho đến khi sang bên kia đường an toàn. Cảnh tượng ấy diễn ra thật xúc động, làm bừng sáng cả một góc phố tấp nập. Người đàn ông khuyết tật nắm chặt tay chú tài xế, lời cảm ơn nghẹn ngào trong niềm xúc động nghẹn lời. Chứng kiến câu chuyện, lòng em dâng lên một cảm xúc ấm áp, vui sướng lạ lùng. Em nhận ra nếp sống văn minh nằm ngay trong những việc làm nhỏ bé nhưng tràn đầy sự thấu hiểu và sẻ chia như thế. Bài tham khảo Mẫu 4 Chủ nhật vừa rồi, trong lúc đi dạo tại công viên trung tâm, em đã chứng kiến một sự việc vô cùng cảm động về nếp sống văn minh và tình yêu thương giữa con người với con người. Câu chuyện tuy nhỏ bé nhưng đã ghi sâu vào tâm trí em một niềm xao xuyến và kính trọng đối với những người tử tế xung quanh ta. Buổi chiều hôm ấy, công viên ngập tràn ánh nắng và rất đông người đến vui chơi, chạy nhảy. Giữa quảng trường nhộn nhịp, em bỗng chú ý đến một cậu bé khoảng bốn tuổi, mặc bộ quần áo đỏ, gương mặt ngơ ngác, đôi mắt nhòe nhoẹt nước mắt đang nhớn nhác nhìn quanh. Cậu bé bị lạc bố mẹ, tiếng khóc nấc lên từng hồi đầy sợ hãi: "Mẹ ơi, mẹ đâu rồi!". Giữa dòng người qua lại đông đúc, nhiều người chỉ nhìn lướt qua rồi vội vã bước tiếp, có người còn tỏ ra khó chịu vì tiếng khóc làm phiền không gian yên tĩnh của họ. Cậu bé càng hoảng sợ, loay hoay chạy lung tung. Ngay lúc đó, một chị hướng dẫn viên du lịch gần đó đã nhanh nhẹn chạy lại. Chị quỳ một chân xuống cho bằng chiều cao của đứa trẻ, ôm lấy bờ vai đang run lên của em và nói bằng giọng ân cần, ấm áp: "Ngoan nào em, đừng khóc nhé, có chị ở đây giúp em tìm bố mẹ!". Chị đưa khăn lau nước mắt cho em, lấy trong túi ra một viên kẹo ngọt để dỗ dành. Hành động văn minh ấy nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người. Một bác bảo vệ công viên và vài người dân đang tập thể dục cũng dừng lại cùng tham gia giúp đỡ. Bác bảo vệ nhanh chóng dùng bộ đàm liên hệ với ban quản lý để phát loa thông báo, còn mọi người xung quanh thì cùng đứng che nắng, hỏi han đặc điểm trang phục của bố mẹ em nhỏ. Sự khẩn trương, đồng lòng của mọi người đã xua tan đi nỗi sợ hãi của đứa trẻ. Chỉ mười phút sau, bố mẹ cậu bé hớt hải chạy đến, ôm chầm lấy con mình. Chứng kiến giọt nước mắt hạnh phúc của gia đình cậu bé và những nụ cười rạng rỡ của chị hướng dẫn viên cùng bác bảo vệ, lòng em vui sướng lạ lùng. Câu chuyện là bài học sâu sắc giúp em hiểu rằng, sống văn minh là không thờ ơ trước sự bơ vơ của một đứa trẻ, biết trao đi yêu thương để nhận lại sự thanh thản trong tâm hồn. Bài tham khảo Mẫu 5 Sáng thứ Hai tuần trước, khi cùng bố ra bến xe thành phố để đón bà nội dưới quê lên chơi, em đã được chứng kiến một hành động vô cùng cao đẹp. Câu chuyện về lòng trung thực và nếp sống văn minh nơi công cộng ấy đã để lại trong lòng em niềm xao xuyến, khâm phục sâu sắc cho đến tận hôm nay. Bến xe buổi sáng sớm vô cùng hỗn loạn, tiếng còi xe inh ỏi xen lẫn tiếng mời chào của các chủ hàng. Giữa dòng người chen chúc, một bác nông dân mặc quần áo sờn cũ, tay xách nách mang hai bao tải quà quê bước xuống từ một chiếc xe khách. Do vội vàng và cồng kềnh, từ trong túi áo khoác của bác rơi ra một chiếc ví da cũ kỹ mà bác không hề hay biết. Ngay lúc đó, có một gã đàn ông hớt hải chạy lại, định cúi xuống nhặt chiếc ví với ý đồ xấu. Thế nhưng, một chú xe ôm công nghệ đứng gần đó đã nhanh mắt phát hiện ra. Chú dứt khoát bước tới, chặn tay gã đàn ông kia lại và nghiêm giọng nói: "Đây là đồ của người ta đánh rơi!". Sau đó, chú cầm chiếc ví, chạy thật nhanh theo bác nông dân đang khuất dần trong đám đông, vừa chạy vừa gọi to: "Bác ơi, rơi ví rồi bác ơi!". Nghe thấy tiếng gọi, vài người xung quanh cũng hướng mắt nhìn theo, một anh thanh niên còn nhanh chân chạy lên phía trước giữ bác nông dân lại giúp chú xe ôm. Khi chú xe ôm trao trả tận tay chiếc ví, bác nông dân mở ra kiểm tra, thấy toàn bộ số tiền tích góp và giấy tờ vẫn còn nguyên vẹn. Gương mặt khắc khổ của bác bỗng rưng rưng cảm động, hai bàn tay run run nắm chặt lấy tay chú xe ôm, lời cảm ơn nghẹn ngào trong nước mắt. Chú xe ôm chỉ cười rạng rỡ, xua tay bảo: "Có gì đâu bác, ai gặp tình huống này cũng làm vậy mà!". Nhìn nụ cười hiền hậu của chú xe ôm và ánh mắt lấp lánh niềm vui của mọi người xung quanh, em cảm thấy ấm lòng vô cùng. Câu chuyện giúp em rút ra bài học sâu sắc về lòng trung thực, nếp sống văn minh và tinh thần tương thân tương ái, quyết không tham lam ích kỷ trước tài sản của người khác. Bài tham khảo Mẫu 6 Tuần trước, nhân dịp được bố mẹ cho đi tàu hỏa về thăm quê ngoại, em đã chứng kiến một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh ngay tại sân ga. Câu chuyện tuy diễn ra rất nhanh nhưng đã để lại trong lòng em niềm khâm phục sâu sắc về ý thức cộng đồng và tình người ấm áp. Khi đoàn tàu vừa cập bến, dòng người trên sân ga bắt đầu xô đẩy, chen lấn nhau để lên tàu tạo nên một khung cảnh khá lộn xộn. Giữa đám đông ấy, một cụ già tóc bạc trắng, lưng đã còng, tay xách một chiếc làn nhựa đang chật vật bước từng bước lên bậc thềm toa tàu. Bất ngờ, một vài hành khách thô lỗ phía sau ra sức chen lấn, đẩy mạnh khiến cụ già mất thăng bằng, chiếc làn nhựa tuột khỏi tay, bao nhiêu bánh trái, chai nước bên trong rơi vãi tung tóe xuống sàn ga bụi bẩn. Những người chen lấn kia bèn ngó lơ, vờ như không thấy rồi nhanh chân bước tiếp vào trong toa để tìm chỗ ngồi tốt. Cụ già đứng bơ vơ, gương mặt hiện rõ vẻ bất lực và buồn bã. Giữa lúc ấy, một chị nhân viên đường sắt đang soát vé ở toa bên cạnh đã dứt khoát buông tập vé xuống, nhanh nhẹn chạy lại đỡ lấy bờ vai cụ. Chị ân cần nói: "Bà cứ bình tĩnh, để cháu đỡ bà lên trước rồi cháu dọn đồ giúp bà sau nhé!". Lời nói ấm áp ấy như có phép màu lay động không gian ồn ào. Hai bạn học sinh đi cùng chuyến tàu cũng dừng chân, quay lại cùng tham gia. Người thì nhặt bánh trái xếp gọn vào làn, người thì nhanh tay gom những chiếc vỏ túi nilon bẩn vứt vào thùng rác công cộng để giữ vệ sinh chung. Không khí lúc đó trở nên khẩn trương nhưng ngập tràn sự cẩn trọng và tình thương. Cụ già khi đã ngồi yên vị trên ghế, ánh mắt rưng rưng nhìn chị nhân viên và các bạn nhỏ, gửi lời cảm ơn chân thành bằng giọng nói run run cảm động. Chứng kiến hành động văn minh ấy, em tự nhủ bản thân phải luôn thấu hiểu, sẻ chia và có ý thức giữ gìn nếp sống lịch sự nơi công cộng, bài trừ thói ích kỷ, chen lấn xô đẩy. Bài tham khảo Mẫu 7 Một câu chuyện nhỏ xảy ra vào chiều thứ Sáu tuần trước tại trạm y tế phường đã để lại trong em những ấn tượng vô cùng sâu sắc. Đó là một việc làm tốt đẹp, thể hiện rõ nét nếp sống văn minh nơi công cộng mà em vô cùng khâm phục và trân trọng. Lúc đó trời bắt đầu sập tối, đường phố đông đúc người qua lại sau giờ tan tầm. Ngay trước cổng trạm y tế, một người phụ nữ mang bầu khá lớn đang tự mình dắt chiếc xe máy lên bậc thềm dốc. Do bậc thềm cao lại trơn trượt, chị ấy bị hụt chân, chiếc xe máy nặng nề đổ nghiêng, đè nhẹ lên chân chị. Tình huống diễn ra rất nguy hiểm, chị phụ nữ đau đớn loay hoay không thể tự đứng dậy, gương mặt tái nhợt vì lo sợ cho đứa con trong bụng. Đáng trách thay, một vài người đi ngang qua chỉ ngoái đầu nhìn lại tò mò rồi thản nhiên vít ga phóng đi tiếp. Giữa lúc bế tắc ấy, một bác bảo vệ của trạm y tế cùng một bạn nữ sinh lớp Chín gần đó đã nhanh chóng lao ra. Bác bảo vệ bằng hành động dứt khoát, khỏe khoắn đã nâng chiếc xe máy ra chỗ khác, còn bạn nữ sinh thì nhẹ nhàng đỡ người phụ nữ ngồi dậy, ân cần hỏi han: "Chị có đau ở đâu không ạ? Để em dìu chị vào trong khám nhé!". Thấy vậy, hai người dân đứng chờ mua thuốc gần đó cũng chạy đến hỗ trợ. Người đưa nước uống, người phủi bụi bẩn trên quần áo cho chị. Không khí lúc này vô cùng khẩn trương nhưng tràn ngập sự xúc động và sẻ chia. Sự vô cảm ban đầu hoàn toàn bị xua tan bởi bầu không khí ấm áp, thiêng liêng của tình người. Nhờ được giúp đỡ kịp thời, chị phụ nữ mang bầu đã an toàn đi vào phòng khám, chị nắm chặt tay bạn nữ sinh với ánh mắt rưng rưng lòng biết ơn. Câu chuyện sưởi ấm tâm hồn em, giúp em nhận ra bài học sâu sắc rằng nếp sống văn minh luôn bắt đầu từ những hành động quan tâm, giúp đỡ người khác phù hợp với khả năng của mình. Bài tham khảo Mẫu 8 Chiều hôm kia, trên đoạn đường đi bộ ven hồ Tây, em đã chứng kiến một câu chuyện vô cùng ý nghĩa về nếp sống văn minh đô thị. Câu chuyện tuy nhỏ bé nhưng đã mang lại cho em niềm xao xuyến, khâm phục sâu sắc đối với hành động cao đẹp của một người lạ mặt. Lúc ấy, gió từ hồ thổi vào rất mạnh. Một bà cụ làm nghề lao công đang thu gom các túi rác công cộng để chất lên xe đẩy. Chẳng may, một chiếc túi nilon lớn chứa đầy giấy lộn và chai nhựa bị rách toác đáy, khiến toàn bộ rác bên trong bay tứ tung, lăn long lóc ra khắp lòng đường và vỉa hè sạch sẽ. Giữa không gian lộng gió, bà cụ vừa mệt mỏi vừa luống cuống chạy theo nhặt từng chiếc chai nhựa. Thế nhưng, vài người đi bộ thể dục gần đó lại tỏ ra khó chịu, họ né rác ra, có người còn lầm bầm trách móc bà cụ làm việc không cẩn thận. Gương mặt bà cụ xị xuống, ánh mắt bất lực hiện rõ sự khắc khổ, loay hoay giữa làn gió lớn. Ngay lúc đó, một chú thanh niên đang chạy bộ bỗng dừng hẳn lại. Chú nhanh nhẹn nhặt một chiếc túi mới, dứt khoát cúi xuống nhặt rác và nói với bà cụ bằng giọng ấm áp: "Bác cứ nghỉ một lát đi ạ, để cháu thu gom giúp bác!". Hành động dứt khoát và văn minh ấy đã lay động lòng trắc ẩn của những người xung quanh. Một cô trung niên và hai em nhỏ đang chơi gần đó cũng lập tức chạy lại cùng tham gia. Người thì giữ túi, người thì nhặt giấy vụn, không khí trở nên khẩn trương, náo nhiệt vô cùng. Chỉ trong vòng năm phút, toàn bộ đoạn đường đã sạch bong như cũ, rác được buộc gọn gàng trên xe đẩy. Cuộc sống quanh ta luôn có những điều kỳ diệu được dệt nên từ những con người bình thường như chú thanh niên ấy. Hành động nhặt rác giúp bà cụ lao công không chỉ làm sạch một đoạn đường, mà còn thanh lọc cả những sự thờ ơ, ích kỷ trong tâm hồn con người. Đúng như một nhà văn từng viết: "Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực, mà là nơi thiếu vắng tình thương". Mỗi chúng ta hãy là một đốm lửa ấm áp, biết sống vì cộng đồng để nếp sống văn minh luôn hiện hữu trong mỗi góc phố, mỗi con đường chúng ta qua. Bài tham khảo Mẫu 9 Cuộc sống hiện đại ngày nay luôn cuốn con người vào vòng xoáy hối hả của công việc và những lo toan ích kỷ. Đôi khi, bước đi trên những con phố nườm nượp xe cộ, ta rùng mình trước những ánh mắt hờ hững, những cái nhìn quay đi trước nỗi đau của người khác. Thế nhưng, vào chiều thứ Sáu tuần trước tại một ngã tư đông đúc, một câu chuyện nhỏ đã xảy ra, sưởi ấm trái tim em và thắp sáng niềm tin về nếp sống văn minh, tình người cao đẹp giữa đời thường. Lúc đó là giờ tan tầm, phố xá như nghẹt thở bởi dòng người xe chen chúc, tiếng còi xe inh ỏi vang lên không ngớt. Giữa ngã tư hỗn loạn ấy, một bác trung niên chở theo một thùng hàng cồng kềnh bỗng loạng choạng tay lái rồi ngã nhào xuống đường sau một cú va chạm nhẹ. Thùng hàng đổ sập, đè lên chân bác khiến bác đau đớn không thể tự đứng dậy, gương mặt tái nhợt vì bất lực. Đáng buồn thay, dòng người vẫn lạnh lùng phóng xe lướt qua, có người còn bấm còi giục giã, gắt gỏng vì chiếc xe đổ làm cản trở lối đi của họ. Không gian lúc ấy thật ngột ngạt và băng giá bởi sự vô cảm. Giữa lúc bế tắc ấy, một bàn tay ấm áp đã xuất hiện. Một chú bộ đội vừa tan ca đã dứt khoát gạt chân chống xe vào lề đường, nhanh nhẹn lao ra giữa ngã tư. Chú vừa đỡ thùng hàng nặng trĩu ra khỏi chân bác trung niên, vừa ân cần hỏi han: "Bác có bị thương ở đâu không ạ? Để cháu giúp bác!". Lời nói ấm áp ấy như phá tan tảng băng thờ ơ của đám đông. Ngay lập tức, hai anh thanh niên gần đó và một bác xe ôm cũng dừng lại cùng tham gia. Người thì đỡ bác trung niên vào vỉa hè, người thì nhặt đồ đạc xếp lại gọn gàng, bác xe ôm còn đứng ra phân luồng giao thông nhỏ để dòng xe không tràn lên chỗ người bị nạn. Không khí lúc này thật khẩn trương, hối hả nhưng tràn ngập sự xúc động. Nhìn bác trung niên đón lấy chiếc xe với đôi bàn tay run run, ánh mắt rưng rưng cảm động nghẹn ngào cảm ơn, em cảm thấy lòng mình xao xuyến lạ kỳ. Câu chuyện nhỏ nơi góc phố tấp nập đã để lại một bài học nhãn tiền sâu sắc về lối sống đẹp. Văn minh không phải là điều gì xa xôi, nó chính là lòng nhân ái, sự sẻ chia kịp thời giữa con người với con người, nhắc nhở chúng ta quyết không được sống ích kỷ, vô cảm trước những hoàn cảnh khó khăn trong cuộc đời. Bài tham khảo Mẫu 10 Nhà thơ Tố Hữu đã từng viết những vần thơ dạt dào cảm xúc: "Có gì đẹp trên đời hơn thế / Người với người sống để yêu nhau". Thật vậy, tình yêu thương và nếp sống văn minh chính là chất keo gắn kết con người, làm cho xã hội trở nên tốt đẹp hơn. Trưa ngày hôm qua, giữa một cơn mưa giông sầm sập trút xuống thành phố, em đã được chứng kiến một nghĩa cử cao đẹp đầy tình người, một câu chuyện làm em vô cùng xao xuyến và khâm phục. Cơn mưa bất chợt ập đến kèm theo những trận gió giật mạnh làm nghiêng ngả những hàng cây bên đường. Tại trạm chờ xe buýt đông đúc, mọi người đang chen chúc nhau trú mưa. Đúng lúc đó, một cô bán hàng rong gầy gò đang ra sức đẩy chiếc xe kéo chất đầy những rổ hoa quả chín mọng để tìm chỗ trốn. Do đường trơn trượt lại cuống quýt, bánh xe sụp mạnh xuống một ổ gà lớn, chiếc xe lật nghiêng làm toàn bộ cam, táo rơi vãi, lăn tung tốe ra mặt đường sũng nước. Nhiều người đi xe máy vội vã phóng qua để tránh ướt, thậm chí bánh xe của họ còn chèn lên những quả chín khiến chúng nát bét. Cô bán hàng bất lực nhìn tài sản của mình bị phá hủy, gương mặt khắc khổ hiện rõ sự xót xa, nước mắt hòa lẫn nước mưa. Giữa lúc bế tắc ấy, một bạn nhỏ mặc đồng phục học sinh cấp Một đã dứt khoát lao ra khỏi mái hiên công viên, che chiếc ô nhỏ của mình cho cô bán hàng, tay kia thoăn thoắt nhặt những quả táo lăn lóc. Bạn nhỏ mỉm cười ân cần: "Cô đừng khóc, cháu nhặt giúp cô nhé!". Hành động văn minh ấy như một đóa hoa ngát hương lay động lòng người. Ngay lập tức, một chú tài xế công nghệ cùng hai cô gái trẻ đang trú mưa cũng cởi áo mưa, chạy ra cùng tham gia giúp đỡ. Người nhặt quả, người dựng lại xe kéo, người cẩn thận lau bùn đất trên từng quả cam. Không khí giữa làn mưa sầm sập bỗng trở nên khẩn trương và ấm áp vô cùng. Khi toàn bộ số hoa quả được gom gọn gàng dưới mái hiên, cô bán hàng nhìn mọi người bằng ánh mắt rưng rưng cảm động, hai bàn tay run run nắm chặt tay bạn nhỏ để cảm ơn. Chứng kiến câu chuyện, lòng em dâng lên một niềm vui sướng và thanh thản lạ lùng. Câu chuyện là minh chứng hùng hồn cho ý nghĩa to lớn của lòng nhân ái, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em phải luôn sống văn minh, biết yêu thương, sẻ chia phù hợp với sức mình và bài trừ thái độ thờ ơ, ích kỷ. Bài tham khảo Mẫu 11 Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, có những bài học không đến từ sách vở, trang sách mà đến từ chính những câu chuyện đời thường dung dị quanh ta. Một hành động đẹp, một cử chỉ văn minh nơi công cộng đôi khi có sức lan tỏa mạnh mẽ hơn muôn vàn lời giáo điều. Câu chuyện xảy ra trên chuyến xe buýt đông đúc vào cuối tuần qua là một trải nghiệm như thế, nó đã để lại trong em niềm khâm phục và xao xuyến khôn nguôi về tình người. Chiều hôm ấy, chuyến xe buýt số 02 hướng về trung tâm thành phố chật kín hành khách, không gian vô cùng ngột ngạt và nóng bức. Khi xe dừng ở một trạm đón khách gần bệnh viện, một cụ bà tóc bạc phơ, bước đi run rẩy, tay xách một chiếc túi hành lý nặng nề bước lên xe. Xe bắt đầu chuyển bánh, lắc lư mạnh khiến cụ đứng không vững, một tay bấu chặt vào cột vịn. Đáng buồn thay, ở hàng ghế ưu tiên phía trước, một vài thanh niên khỏe mạnh lại cố tình đeo tai nghe, nhắm mắt vờ ngủ gục để ngó lơ cụ già. Sự ích kỷ, thiếu văn minh ấy khiến bầu không khí trên xe càng thêm ngột ngạt. Giữa lúc cụ già đang loay hoay, đứng không vững thì một chú công nhân mặc bộ quần áo bảo hộ lấm lem bùn đất ở phía sau đã nhanh nhẹn bước tới. Chú dứt khoát đỡ lấy chiếc túi nặng nề, dìu cụ vào ghế ngồi của mình và nói bằng giọng ân cần, ấm áp: "Bác ngồi vào đây cho đỡ mỏi chân ạ!". Hành động văn minh và lời nói lịch sự của chú như một luồng gió mát lành thổi qua chuyến xe. Mấy người trẻ tuổi xung quanh chợt cúi đầu ngượng ngùng, một anh thanh niên vội vàng đứng dậy nhường chỗ tiếp cho một người mẹ bế con nhỏ vừa bước lên. Không khí trên xe bỗng trở nên thân thương, tràn ngập tiếng nói cười ấm áp. Cụ già đón lấy chỗ ngồi với ánh mắt lấp lánh niềm vui, nụ cười móm mém rạng rỡ cảm ơn chú công nhân tốt bụng. Nhìn chú công nhân đứng vịn tay vào tay đu của xe buýt với gương mặt thanh thản, lòng em trào dâng một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Câu chuyện đã khẳng định lối sống văn minh không định vị bằng địa vị hay trang phục, mà nó toát ra từ những hành động tử tế, biết sẻ chia, quan tâm đến mọi người xung quanh. Bài tham khảo Mẫu 12 Có một câu danh ngôn rất hay rằng: "Danh dự là sự hòa hợp giữa lòng nhân ái và nếp sống văn minh". Quật cường trước bão giông cuộc đời là một lẽ, nhưng biết cúi xuống nâng đỡ những mảnh đời bất hạnh lại là một vẻ đẹp cao quý của tâm hồn. Sáng thứ Bảy vừa qua, tại khu vực bờ hồ Hoàn Kiếm, em đã được chứng kiến một hành động nhân ái lay động lòng người, một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng bài học sâu sắc về lối sống vì cộng đồng. Buổi sáng hôm ấy, quảng trường bạt ngàn ánh nắng và lộng gió, người qua lại nườm nượp để dạo chơi. Giữa dòng người tấp nập, một chú khuyết tật ngồi trên chiếc xe lăn cũ kỹ đang cố gắng đẩy xe lên vỉa hè để bán những tấm vé số. Do vỉa hè cao lại có chướng ngại vật, chiếc xe lăn bị nghiêng mạnh, chiếc giỏ tre đựng toàn bộ vé số và một ít tiền lẻ của chú rơi vãi tung tóe, bay theo làn gió hồ. Nhiều người đi bộ thể dục ngang qua chỉ nhìn lướt qua với ánh mắt tò mò rồi thản nhiên bước tiếp, thậm chí có người còn tránh xa vì sợ phiền phức. Chú khuyết tật loay hoay trên chiếc xe lăn, hai bàn tay gầy guộc cố rướn ra để nhặt những tờ vé số, gương mặt hiện rõ sự bàng hoàng, xót xa đến tội nghiệp. Giữa lúc bế tắc ấy, một bạn nhỏ hướng dẫn viên nhí của một đoàn tham quan đã nhanh nhẹn lao ra. Bạn nhỏ dứt khoát quỳ xuống lòng đường, vừa nhặt từng tờ vé số vừa nói bằng giọng ân cần: "Chú ơi, chú cứ yên tâm, để cháu nhặt lại đầy đủ cho chú nhé!". Nghĩa cử văn minh ấy giống như một đóa hoa ngát hương có sức lan tỏa kỳ diệu. Ngay lập tức, một vài du khách nước ngoài và hai bác bảo vệ gần đó cũng dừng lại cùng tham gia. Người thì chạy theo giữ những tờ vé số bị gió thổi bay, người thì gom tiền lẻ, người thì phụ giúp đẩy chiếc xe lăn lên vịa hè an toàn. Bầu không khí nơi công cộng vốn ồn ào bỗng trở nên khẩn trương nhưng ngập tràn sự ấm áp, thiêng liêng. Khi chiếc giỏ tre được đặt gọn gàng vào lòng chú khuyết tật với đầy đủ vé số và tiền bạc, chú đã rưng rưng cảm động, hai bàn tay run run nắm chặt tay bạn nhỏ, lời cảm ơn nghẹn ngào trong nước mắt hạnh phúc. Chứng kiến cảnh tượng ấy, lòng em dâng lên một nỗi xao xuyến, vui sướng lạ lùng. Em nhận ra rằng, nếp sống văn minh không nằm ở những điều lớn lao, nó hiện hữu ngay trong từng hành động nhỏ bé, biết thấu hiểu và dang tay giúp đỡ những người yếu thế trong xã hội. Bài tham khảo Mẫu 13 Cuộc đời sẽ thật đơn điệu và cằn cỗi nếu thiếu đi ánh sáng của lòng trắc ẩn và những nghĩa cử cao đẹp. Nếp sống văn minh đô thị không chỉ được đánh giá qua những ngôi nhà cao tầng hay phố xá rực rỡ đèn hoa, mà nó được soi chiếu qua cách con người đối xử với nhau nơi công cộng. Câu chuyện về một cụ già bán ve chai được mọi người giúp đỡ tại một góc phố chiều mưa tuần trước đã để lại trong em bài học sâu sắc về giá trị của sự sẻ chia. Chiều hôm đó, trời đổ mưa sầm sập kèm theo những tiếng sấm dội vang trời. Phố xá đông đúc, ai nấy đều hối hả vít ga phóng xe thật nhanh để kịp về nhà tránh ướt. Tại một khúc cua hẹp, một cụ bà khắc khổ, dáng người gầy gò đang cố gồng mình đẩy chiếc xe cải tiến chất cao ngất những vỏ chai nhựa, giấy vụn. Bất ngờ, một chiếc xe máy phóng nhanh vượt ẩu đã quẹt qua xe của cụ rồi thản nhiên rồ ga bỏ chạy. Cú va chạm khiến chiếc xe cải tiến lật nghiêng, bao nhiêu ve chai, bao tải rác bung ra, văng tung tóe, trôi lềnh bềnh trên dòng nước mưa sũng bẩn. Người đi đường vẫn nườm nượp lướt qua, ánh nhìn hờ hững đầy vô cảm trước dáng vẻ bất lực, gầy guộc của cụ già giữa làn nước lạnh. Không gian lúc ấy thật ngột ngạt và băng giá bởi lòng ích kỷ của con người. Giữa lúc bế tắc ấy, một anh thanh niên chạy xe công nghệ đã dứt khoát tấp xe vào vỉa hè. Anh nhanh nhẹn lao ra giữa trời mưa mưa xối xả, vừa đỡ cụ già vào mái hiên vừa nói ân cần: "Cụ vào đây trú đi, để con dọn cho cụ nhé!". Hành động dứt khoát và văn minh ấy đã lay động những người xung quanh. Một bác bảo vệ tòa nhà gần đó cùng hai chị nhân văn phòng vừa tan làm cũng lao ra cùng tham gia giúp đỡ. Người thì dựng lại chiếc xe cải tiến, người thì gom nhặt từng chiếc chai nhựa cẩn thận xếp vào bao tải, không khí trở nên khẩn trương và ấm áp vô cùng, xua tan đi cái lạnh giá của cơn mưa giông. Chỉ mười phút sau, toàn bộ ve chai của cụ đã được thu gom gọn gàng, sạch sẽ. Cụ già nhìn mọi người với ánh mắt rưng rưng cảm động, đôi bàn tay run run nắm chặt tay anh thanh niên, lời cảm ơn nghẹn ngào bật ra từ khuôn mặt đầy nếp nhăn. Nhìn nụ cười rạng rỡ của anh thanh niên và ánh mắt lấp lánh niềm vui của mọi người, lòng em cảm thấy ấm áp lạ lùng. Câu chuyện giúp em hiểu rằng, sống văn minh là biết yêu thương, giúp đỡ người hoạn nạn phù hợp với sức mình, quyết không được thờ ơ trước nỗi đau của người khác. Bài tham khảo Mẫu 14 Người ta thường nói: "Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình". Sự tử tế và nếp sống văn minh giống như những hạt mầm lành, khi được gieo xuống mảnh đất công cộng sẽ nảy mầm thành những đóa hoa nhân ái ngát hương cho đời. Câu chuyện xảy ra tại sảnh chờ của bệnh viện nhi thành phố vào sáng ngày thứ Ba tuần trước là một ký ức đẹp đẽ, in đậm trong tâm trí em về lòng trắc ẩn và sự đồng lòng của những con người xa lạ. Sảnh bệnh viện buổi sáng vô cùng đông đúc, ngột ngạt bởi tiếng khóc của trẻ nhỏ và gương mặt lo âu của các bậc phụ huynh. Giữa không gian ồn ào ấy, một người mẹ trẻ ăn mặc lam lũ, dắt theo đứa con nhỏ đang nhớn nhác xếp hàng chờ nộp viện phí. Do quá hốt hoảng và vội vàng, khi rút giấy tờ từ trong túi xách ra, một bọc tiền gói trong tờ báo cũ của chị bị rơi xuống đất, bọc tiền bung ra khiến những tờ tiền mệnh giá nhỏ bay tung tóe trên sàn nhà đầy dấu chân người. Lúc bấy giờ, có một vài người tham lam định cúi xuống nhặt để tư lợi riêng, tạo nên một cảnh tượng khá hỗn loạn và thiếu văn minh. Người mẹ trẻ loay hoay giữa đám đông, gương mặt bàng hoàng, bật khóc nức nở vì đó là số tiền chạy chữa cho con. Giữa lúc tình thế nguy kịch ấy, một cô y tá mặc áo blouse trắng đã nhanh nhẹn bước ra khỏi quầy bốc thuốc. Cô dứt khoát đứng chắn trước bọc tiền, nghiêm giọng nói: "Mọi người xin tự trọng, đây là tiền viện phí cứu người!". Lời nói đanh thép và văn minh ấy như thức tỉnh lương tri của đám đông. Ngay lập tức, những người xung quanh bắt đầu dừng lại, cùng tham gia giúp đỡ. Những cánh tay ấm áp cúi xuống nhặt từng tờ tiền cẩn thận vuốt thẳng, xếp gọn gàng rồi đưa lại cho cô y tá để kiểm đếm giúp người mẹ. Không khí lúc này thật khẩn trương nhưng tràn ngập sự trân trọng và tình thương. Khi nhận lại bọc tiền nguyên vẹn từ tay cô y tá, người mẹ trẻ rưng rưng cảm động, hai bàn tay run run nắm chặt, lời cảm ơn nghẹn ngào không thốt nên lời. Câu chuyện khép lại để lại một bầu không khí ấm áp, thiêng liêng vô cùng. Em thầm khâm phục cô y tá và những người tốt bụng, đồng thời tự rút ra bài học sâu sắc cho bản thân về lối sống trung thực, văn minh, biết bảo vệ và sẻ chia với những người gặp hoạn nạn xung quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 15 Trong cuốn sách mang tên "Hạt giống tâm hồn" có viết: "Những hành động tử tế nhỏ bé nhất bạn làm cho thế giới này sẽ không bao giờ là lãng phí". Quật cường trước sóng gió cuộc đời là bản lĩnh, nhưng biết cúi xuống sẻ chia với những sinh linh nhỏ bé và người già lại là biểu hiện cao đẹp nhất của nếp sống văn minh. Một buổi chiều dạo chơi tại công viên xanh tuần trước đã để lại trong em niềm xao xuyến khôn nguôi khi chứng kiến một câu chuyện nhân ái đầy xúc động. Buổi chiều hôm ấy, công viên ngập tràn ánh nắng và lộng gió, rất đông người dân đến dạo bộ và tập thể dục. Ở khu vực hồ nước nhân tạo, một bà cụ tóc bạc phơ đang dắt một chú cún nhỏ đi dạo. Bất ngờ, chú cún bị giật mình bởi tiếng bóng đập mạnh của một nhóm thanh niên chơi gần đó, nó lồng lên rồi trượt chân ngã xuống lòng hồ sâu, nước sặc sụa. Cụ già hốt hoảng, loay hoay trên bờ đứng không vững, gương mặt hiện rõ vẻ bàng hoàng, bất lực vì cụ không thể xuống nước sâu. Đáng buồn là nhóm thanh niên kia chỉ đứng nhìn rồi cười đùa vô cảm, xem đó như một trò tiêu khiển giải trí, một hành vi vô cùng thiếu văn minh và ích kỷ. Đúng lúc tình thế nguy kịch ấy, một bạn học sinh lớp Năm đang đạp xe gần đó đã dứt khoát buông xe xuống. Bạn nhỏ nhanh nhẹn lao ra bờ hồ, khom người xuống, dùng chiếc vợt vớt lá của công viên để nhẹ nhàng đón lấy chú cún đang chới với. Bạn nhỏ vừa làm vừa an ủi cụ già bằng giọng ấm áp: "Bà ơi đừng lo, cháu đỡ được em cún rồi ạ!". Nghĩa cử văn minh ấy như một làn hương thơm lay động những người xung quanh. Một bác bảo vệ công viên cùng một cô trung niên đang đi bộ cũng lập tức chạy lại hỗ trợ. Bác bảo vệ giúp kéo bạn nhỏ lên an toàn, còn cô trung niên thì đưa chiếc khăn lau khô người cho chú cún nhỏ. Không khí lúc này vô cùng khẩn trương nhưng ngập tràn sự cẩn trọng và ấm áp tình người. Khi chú cún được an toàn trong vòng tay, bà cụ rưng rưng cảm động, hai bàn tay run run nắm chặt tay bạn nhỏ, lời cảm ơn nghẹn ngào vang lên trong niềm xúc động. Câu chuyện nhỏ nơi công viên đã để lại trong lòng em một nỗi khâm phục sâu sắc đối với bạn học sinh tốt bụng. Em nhận ra rằng nếp sống văn minh luôn bắt đầu từ lòng nhân ái, biết yêu thương muôn loài và tự nhắc nhở bản thân quyết không được sống thờ ơ, ích kỷ trước nỗi đau của người khác.
|

Danh sách bình luận