Viết bài văn kể lại một câu chuyện có nhân vật chính là trẻ em- Giới thiệu câu chuyện em muốn kể. - Giới thiệu nhân vật chính trong câu chuyện. - Nêu cảm nghĩ chung của em về câu chuyện.
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết 1. Mở bài - Giới thiệu câu chuyện em muốn kể. - Giới thiệu nhân vật chính trong câu chuyện. - Nêu cảm nghĩ chung của em về câu chuyện. 2. Thân bài a) Giới thiệu nhân vật - Có tất cả bao nhiêu nhân vật? - Nhân vật chính tên là gì? - Nhân vật bao nhiêu tuổi hoặc đang học lớp mấy? - Hoàn cảnh sống của nhân vật? - Tính cách nổi bật của nhân vật? b) Kể lại diễn biến câu chuyện - Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện: + Thời gian và địa điểm diễn ra câu chuyện khi nào và ở đâu? + Nhân vật đang làm gì? - Diễn biến câu chuyện + Nhân vật gặp phải khó khăn hoặc tình huống gì? + Tâm trạng của nhân vật lúc đó như thế nào? + Nhân vật đã suy nghĩ và hành động như thế nào? + Những người xung quanh có phản ứng như thế nào? c) Kết thúc câu chuyện - Sự việc được giải quyết như thế nào? - Nhân vật nhận được kết quả gì? - Thái độ và cảm xúc của mọi người? - Kết thúc cuối cùng của câu chuyện? 3. Kết bài - Nêu cảm nghĩ của em về nhân vật chính. - Nêu bài học em rút ra từ câu chuyện. - Liên hệ bản thân. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Trong những tác phẩm viết về tuổi thơ, câu chuyện về chú bé Hồng trong đoạn trích "Trong lòng mẹ" của nhà văn Nguyên Hồng luôn khiến em xúc động. Hình ảnh một đứa trẻ giàu tình yêu thương đã để lại cho em nhiều cảm nghĩ sâu sắc. Câu chuyện xoay quanh ba nhân vật, trong đó nhân vật chính là chú bé Hồng, khoảng mười tuổi. Hoàn cảnh sống của Hồng rất đáng thương: mồ côi cha, mẹ phải đi tha hương cầu thực, cậu phải sống trong sự ghẻ lạnh, cay độc của họ hàng. Tuy nhiên, Hồng có một tính cách vô cùng nhạy cảm và lòng yêu thương mẹ tha thiết. Câu chuyện diễn ra vào một buổi chiều tan học trên đường phố. Khi đang đi bộ, Hồng thoáng thấy một người ngồi trên xe kéo rất giống mẹ mình. Tâm trạng cậu lúc đó vô cùng bối rối, vừa hi vọng vừa sợ hãi mình nhìn nhầm. Hồng liền chạy theo, gọi lớn rồi òa khóc nức nở khi được ngã vào lòng mẹ, cảm nhận được hơi ấm và mùi hương quen thuộc. Mọi người xung quanh đều nhìn hai mẹ con với ánh mắt ấm áp. Tất cả những tủi hờn, uất ức trước đó của Hồng đều tan biến hoàn toàn. Em rất yêu mến và đồng cảm với nhân vật chú bé Hồng vì trái tim hiếu thảo của cậu. Câu chuyện đã để lại cho em bài học quý giá về tình mẫu tử, giúp em tự nhủ phải luôn yêu thương và trân trọng những giây phút được ở bên cha mẹ mình. Bài siêu ngắn Mẫu 2 "Em bé thông minh" là câu chuyện cổ tích dân gian nổi tiếng mà em yêu thích nhất. Câu chuyện này cuốn hút em bởi nhân vật chính là một bạn nhỏ tuổi nhưng sở hữu trí tuệ vô cùng siêu phàm. Truyện gồm các nhân vật: nhà vua, viên quan, người cha và nhân vật chính là em bé thông minh. Cậu bé khoảng chừng bảy tuổi, là con của một thợ cày nghèo sống ở vùng nông thôn hẻo lánh. Tính cách nổi bật của em là lanh lợi, tự tin và có khả năng ứng biến cực kỳ sắc sảo. Câu chuyện bắt đầu tại một cánh đồng làng vào buổi sáng, khi hai cha con đang cày ruộng thì viên quan đi qua, ra câu đố oái oăm về số đường cày của con trâu. Người cha đang lúng túng thì cậu bé đã nhanh trí hỏi vặn lại viên quan về số bước đi của con ngựa. Tiếp đó, khi sứ giả nước láng giềng mang sang một vỏ ốc vặn xoắn ốc để thách đố xỏ chỉ, cả triều đình đều bó tay. Cậu bé đã hành động thông minh, dùng một con kiến và bài đồng dao dân gian để giải quyết tình huống ngặt nghèo, giúp đất nước thoát khỏi họa xâm lăng dưới sự thán phục của mọi người. Em vô cùng khâm phục trí thông minh và sự bình tĩnh của em bé trong truyện. Qua câu chuyện này, em rút ra bài học là phải luôn rèn luyện tư duy, chăm chỉ quan sát thực tế và bản thân em sẽ cố gắng học tập tốt để trở thành người có ích. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Hôm qua, em được đọc câu chuyện đời thường về bạn Lan trong cuốn sách "Gương hiếu thảo". Câu chuyện về một người bạn nhỏ tự tay tìm thuốc cứu mẹ đã để lại cho em những cảm xúc vô cùng trân trọng. Câu chuyện có ba nhân vật chính, nổi bật nhất là bạn Lan, mười một tuổi, đang học lớp năm. Hoàn cảnh sống của Lan rất vất vả, bố đi làm xa, hai mẹ con nương tựa vào nhau trong túp lều nhỏ. Lan là một cô bé có tính cách rất hiếu thảo, ngoan ngoãn và trưởng thành trước tuổi. Câu chuyện diễn ra vào một đêm mùa đông mưa gió bùng nổ tại căn nhà nhỏ. Người mẹ của Lan bỗng phát sốt cao, co giật liên miên vì căn bệnh tim tái phát. Đứng trước hoàn cảnh ngặt nghèo, tâm trạng Lan vô cùng hoảng loạn, nước mắt rơi lã chã. Cô bé đã lấy lại bình tĩnh, hành động bằng cách khoác áo mưa chạy bộ ba cây số trong đêm gọi bác sĩ. Khi bác sĩ bảo cần một bông hoa cúc trắng trên đỉnh núi cao để làm thuốc, Lan không ngần ngại một mình leo lên vách đá trơn trượt để hái về. Nhờ sự dũng cảm đó, bác sĩ đã sắc thuốc kịp thời và cứu sống được người mẹ. Nhân vật bạn Lan đã để lại trong em niềm khâm phục sâu sắc về tấm lòng hiếu thảo quên mình. Câu chuyện giúp em rút ra bài học lớn về trách nhiệm của một người con, và em tự hứa sẽ chăm chỉ đỡ đần việc nhà để cha mẹ không phải bận lòng. Bài tham khảo Mẫu 1 Trong số những câu chuyện cổ tích em từng được nghe kể, em yêu thích nhất là câu chuyện "Sự tích hoa cúc trắng". Đây là câu chuyện kể về một người con hiếu thảo là một bạn nhỏ, mang lại cho em nhiều xúc động và ấn tượng sâu sắc. Câu chuyện xuất hiện ba nhân vật: người mẹ bị bệnh, ông Tiên râu tóc bạc phơ và nhân vật chính là một cô bé khoảng bảy tuổi. Hai mẹ con cô bé sống trong một túp lều rách nát, hoàn cảnh vô cùng nghèo khó, thiếu thốn trăm bề. Tuy còn nhỏ nhưng cô bé là một người cực kỳ ngoan ngoãn, chăm chỉ và hết lòng yêu thương mẹ. Một ngày mùa đông giá rét tại ngôi làng nhỏ, người mẹ bỗng nhiên lâm bệnh nặng, nằm mê mệt trên giường bệnh. Vì nhà không có tiền mua thuốc, cô bé vô cùng lo lắng, tâm trạng bồn chồn, sợ hãi. Thương mẹ, cô quyết định một mình đi vào rừng sâu để tìm thầy thuốc cứu mẹ. Giữa rừng già, cô bé gặp một cụ già tóc bạc phơ. Cụ bảo cô hãy tìm một bông hoa trắng, hoa có bao nhiêu cánh thì mẹ cô sẽ sống được bấy nhiêu ngày. Cô bé tìm được bông hoa nhưng đau lòng khi thấy hoa chỉ có năm cánh. Không cam lòng nhìn mẹ rời xa, cô bé đã thông minh, nhẹ nhàng xé từng cánh hoa thành nhiều sợi nhỏ li ti cho đến khi bông hoa dày đặc cánh không đếm xuể. Nhờ hành động quả cảm và tình yêu thương đó, người mẹ ở nhà đã khỏi bệnh một cách thần kỳ trong sự vui mừng của dân làng. Em thấy cô bé trong truyện thật đáng ngưỡng mộ vì tấm lòng hiếu thảo to lớn. Câu chuyện dạy em bài học phải biết yêu thương cha mẹ và bản thân em sẽ cố gắng chăm sóc, giúp đỡ mẹ nhiều hơn mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 2 Hôm qua em vừa đọc lại câu chuyện "Chú đất nung" trong sách văn học thiếu nhi. Câu chuyện nói về một chú bé bằng đất sét vô cùng quả cảm, mang lại cho em những suy nghĩ rất ý nghĩa về sự rèn luyện trong cuộc sống. Trong truyện có bốn nhân vật: chàng kỵ sĩ, nàng công chúa bằng bột, ông hòn rấm và nhân vật chính là chú bé Đất. Chú bé Đất là một món đồ chơi nhỏ được nặn từ đất sét trong một gia đình nông thôn. Tính cách nổi bật của chú là ham học hỏi, bộc trực và không sợ gian khổ, thử thách. Câu chuyện diễn ra vào một buổi chiều trên hiên nhà, khi chú bé Đất thấy hai người bạn bằng bột được cất giữ cẩn thận trong lọ thủy tinh vì sợ bẩn. Chú bé Đất muốn đi chơi nhưng bị chê là bẩn thỉu. Chú cảm thấy rất tủi thân và cô đơn. Không muốn chịu cảnh tù túng, chú quyết định nhảy xuống đất, đi ra ngoài sân để khám phá thế giới. Lúc này, trời bỗng đổ mưa lớn, đất cát sụt lở khiến chú bị ngấm nước, cơ thể nhũn nhặn ra. Đứng trước thử thách, chú bé Đất không lùi bước mà quyết định chui vào bếp, nhờ ông hòn rấm nung mình trong lửa đỏ rực hồng. Dù bị lửa thiêu nóng rát, chú vẫn kiên cường chịu đựng để trở thành chú đất nung mạnh mẽ, không sợ nước mưa làm tan chảy nữa. Kết thúc câu chuyện, chú đất nung trở nên cứng cáp, có thể đi khắp nơi giúp đỡ mọi người mà không sợ nguy hiểm. Em rất khâm phục chú bé Đất vì tinh thần dũng cảm, dám đối mặt với thử thách. Từ câu chuyện này, em rút ra bài học là không được sợ khó khăn, bản thân em sẽ rèn luyện tính kiên trì trong học tập để gặt hái thành công. Bài tham khảo Mẫu 3 Bài thơ "Tuổi ngựa" của nhà văn Xuân Quỳnh là một câu chuyện bằng thơ tuyệt đẹp về một bạn nhỏ năng động. Em rất thích câu chuyện này vì nó vẽ nên một thế giới tuổi thơ tràn đầy ước mơ và tình yêu thương dành cho mẹ. Câu chuyện xoay quanh cuộc trò chuyện giữa hai nhân vật là người mẹ hiền hậu và cậu con trai nhỏ đang học cấp tiểu học. Cậu bé sinh vào năm Ngọ nên tự nhận mình có tuổi ngựa. Hoàn cảnh sống của hai mẹ con rất êm đềm trong một ngôi nhà nhỏ. Cậu bé là một đứa trẻ có tính cách hiếu động, thích khám phá thế giới nhưng lại vô cùng tình cảm. Vào một buổi tối lộng gió bên hiên nhà, cậu con trai ngồi trò chuyện cùng mẹ. Cậu tò mò hỏi mẹ xem tuổi ngựa của mình sẽ đi được những đâu. Tâm trạng cậu bé vô cùng háo hức, ngập tràn những tưởng tượng bay bổng. Cậu kể cho mẹ nghe về những hành trình cậu sẽ đi qua: từ những ngọn cỏ xanh mướt, những miền trung du lung linh hoa mận trắng, cho đến những đại ngàn đại dương xa xôi. Tuy nhiên, giữa những chuyến đi miên man ấy, cậu bé sực nhớ đến mẹ đang ngồi chờ ở nhà. Chàng trai nhỏ liền khẳng định với mẹ rằng dù có đi xa đến đâu, đi khắp bốn phương trời, cậu cũng sẽ tìm đường trở về bên mẹ vì thương mẹ cô đơn. Câu chuyện khép lại bằng nụ cười hạnh phúc của người mẹ và cái ôm ấm áp của cậu con trai. Em thấy cậu bé tuổi ngựa vừa đáng yêu vừa có tấm lòng hiếu thảo thật đáng quý. Câu chuyện nhắc nhở em phải luôn nhớ về gia đình, và em tự hứa dù sau này có lớn khôn cũng luôn yêu thương, ở bên cạnh cha mẹ. Bài tham khảo Mẫu 4 "Em bé thông minh" là câu chuyện cổ tích dân gian nổi tiếng mà em luôn yêu thích. Nhân vật chính là một cậu bé nhỏ tuổi nhưng có trí tuệ siêu phàm, khiến em vô cùng khâm phục mỗi khi đọc lại. Truyện có các nhân vật gồm viên quan, đức vua, sứ giả nước láng giềng và nhân vật chính là em bé thông minh. Em bé khoảng chừng bảy, tám tuổi, là con của một thợ cày nghèo sống ở làng quê hẻo lảnh. Tính cách nổi bật của cậu bé là thông minh, nhanh trí, tự tin và không hề sợ hãi trước những thử thách của người lớn. Câu chuyện diễn ra tại một cánh đồng làng vào buổi sáng, khi hai cha con đang cày ruộng thì viên quan đi qua dừng lại hỏi một câu oái oăm: "Trâu của lão cày một ngày được mấy đường?". Người cha đang lúng túng chưa biết trả lời ra sao thì cậu bé đã nhanh chóng hỏi vặn lại viên quan bằng một câu hỏi khác: "Ngựa của ông đi một ngày được mấy bước?". Viên quan cứng họng, kinh ngạc trước sự lanh lợi của cậu. Sau đó, nhà vua liên tục ra những câu đố hóc búa như bắt dân làng nuôi trâu đực đẻ con, hay xỏ sợi chỉ qua ruột con ốc vặn xoắn ốc. Bằng tư duy nhạy bén và những bài đồng dao dân gian, cậu bé đã giải quyết tất cả khó khăn một cách dễ dàng, giúp đất nước tránh khỏi họa xâm lăng của nước láng giềng. Kết thúc câu chuyện, em bé được nhà vua phong làm Trạng nguyên và xây dựng vinh hiển cho gia đình. Em vô cùng khâm phục trí thông minh và sự bình tĩnh của em bé. Qua câu chuyện này, em rút ra bài học là phải luôn rèn luyện tư duy, chăm chỉ học hỏi từ cuộc sống thực tế để trở thành người có ích. Bài tham khảo Mẫu 5 Truyện ngắn "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" của nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần là một câu chuyện tuyệt vời về thế giới tuổi thơ. Nhân vật chính trong truyện đã mang đến cho em một cái nhìn mới lạ và đầy yêu thương về cuộc sống xung quanh. Câu chuyện có ba nhân vật chính: người cha giàu tình cảm, bạn Tí hàng xóm và nhân vật chính là một cậu bé khoảng mười tuổi tên là Dũng. Dũng sống cùng bố mẹ trong một ngôi nhà có khu vườn tràn ngập hoa lá ở nông thôn. Cậu bé là một đứa trẻ có tâm hồn tinh tế, nhạy cảm và rất nghe lời bố. Câu chuyện diễn ra vào những buổi trưa mùa hè tại khu vườn nhỏ của gia đình. Bố của Dũng đã dạy cậu một trò chơi đặc biệt: nhắm mắt lại và đi đoán các loài hoa trong vườn. Ban đầu, cậu bé gặp rất nhiều khó khăn, tâm trạng hoang mang vì toàn đoán sai. Nhưng dưới sự kiên nhẫn hướng dẫn của bố, Dũng bắt đầu tập trung lắng nghe tiếng gió, cảm nhận hương thơm ngào ngạt của từng bông hoa. Cậu bé đã hành động bằng cả con tim, học cách "nhìn" thế giới bằng khứu giác và xúc giác. Không lâu sau, Dũng không chỉ đoán đúng tên các loài hoa mà còn đoán được khoảng cách của các bước chân, hiểu được lòng tốt của bạn Tí khi tặng bố những quả ổi ngon nhất. Câu chuyện kết thúc bằng hình ảnh cậu bé có thể vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ mà vẫn cảm nhận được trọn vẹn vẻ đẹp của thiên nhiên. Em rất yêu mến nhân vật Dũng vì tâm hồn trong sáng của cậu. Bài học em rút ra được là phải biết lắng nghe, trân trọng và mở lòng yêu thương thế giới tự nhiên xung quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 6 Trong thế giới truyện đồng thoại dành cho thiếu nhi, em yêu thích nhất câu chuyện "Cá đuôi cờ" của nhà văn Tô Hoài. Nhân vật chính trong truyện là một chú cá nhỏ mang lại bài học sâu sắc về tình bạn mà em luôn trân trọng. Truyện có các nhân vật gồm cua đá, cá cờ hoa và nhân vật chính là chú Cá Cờ đuôi dài. Cá Cờ giống như một đứa trẻ đang độ tuổi cắp sách đến trường, sống dưới một đầm nước trong xanh, mát rượi. Tính cách nổi bật của Cá Cờ là ham chơi, kiêu ngạo, thích khoe khoang áo đẹp nhưng bên trong lại là một cậu bé biết sửa sai. Sự việc diễn ra vào một ngày hội bơi lội của cư dân đầm nước. Cá Cờ được mẹ diện cho bộ váy đuôi cờ lấp lánh để đi thi bơi. Tâm trạng cậu lúc đó vô cùng tự mãn, nghĩ rằng mình là người đẹp nhất và giỏi nhất. Trên đường đi, thấy các bạn đang gặp khó khăn trong việc tìm đường, Cá Cờ chẳng những không giúp mà còn bơi vút qua để khoe tài. Tuy nhiên, khi vào cuộc đua chính thức, vì quá mải mê ngắm bóng mình dưới nước, Cá Cờ đã đâm sầm vào gốc cây và bị kẹt đuôi trong hốc đá. Cậu sợ hãi khóc thút thít. Chính lúc đó, các bạn nhỏ mà cậu từng quay lưng lại đã cùng nhau chung sức, dùng đôi tay nhỏ bé để cứu Cá Cờ ra ngoài an toàn. Kết thúc câu chuyện, Cá Cờ hiểu ra lỗi lầm của mình, cậu cúi đầu xin lỗi và cùng các bạn vui đùa hòa thuận. Em thấy Cá Cờ là một nhân vật đáng yêu vì biết nhận sai. Câu chuyện giúp em rút ra bài học về lòng vị tha, không được kiêu ngạo và bản thân em sẽ luôn đoàn kết, giúp đỡ bạn bè trong lớp. Bài tham khảo Mẫu 7 Bài thơ "Lượm" của nhà thơ Tố Hữu là một câu chuyện lịch sử bằng thơ vô cùng xúc động về một người bạn thiếu niên dũng cảm. Em rất kính trọng nhân vật chính trong câu chuyện này bởi tinh thần yêu nước quên mình của anh hùng nhỏ tuổi. Câu chuyện gồm hai nhân vật chính: tác giả (người chú) và chú bé liên lạc tên là Lượm. Lượm khoảng mười hai, mười ba tuổi, sống và làm nhiệm vụ liên lạc tại vùng kháng chiến Thừa Thiên Huế. Hoàn cảnh sống của Lượm rất gian khổ, nguy hiểm giữa bom đạn chiến tranh. Tuy nhiên, Lượm lại là một chú bé vô cùng nhanh nhẹn, hồn nhiên, yêu đời và có tinh thần trách nhiệm cao. Câu chuyện diễn ra vào một ngày hè đỏ lửa trên những con đường quê vắng vẻ. Lượm đang thực hiện nhiệm vụ chuyển thư "Thượng khẩn" ra mặt trận. Giữa lúc đạn bay vèo vèo, tình thế vô cùng ngập tràn hiểm nguy, tâm trạng của Lượm không hề sợ hãi mà ngược lại, chú vẫn huýt sáo vang, nhảy chân sáo trên đường vắng. Lượm hành động một cách quyết đoán, băng qua những cánh đồng lúa chín để kịp thời giao thư. Bỗng một tia chớp đỏ lòe, viên đạn ác độc của kẻ thù đã trúng vào người chiến sĩ nhỏ. Lượm ngã xuống giữa đồng lúa, tay vẫn nắm chặt bông lúa như đang ôm lấy đất mẹ quê hương. Câu chuyện khép lại với sự ra đi anh dũng của Lượm, nhưng hình ảnh hồn nhiên của chú vẫn sống mãi trong lòng người đọc. Em cảm thấy vô cùng khâm phục và biết ơn sự hy sinh của Lượm. Bài học em rút ra là phải biết trân trọng nền hòa bình hôm nay và bản thân em sẽ nỗ lực học tập để xứng đáng với xương máu của các thế hệ đi trước. Bài tham khảo Mẫu 8 "Người ăn xin" của nhà văn Tuốc-ghê-nhép là câu chuyện giàu tính nhân văn về sự sẻ chia giữa con người với con người. Nhân vật chính trong truyện là một cậu bé có tấm lòng vàng ấm áp, khiến em vô cùng cảm động mỗi khi nhớ đến. Truyện chỉ có hai nhân vật: ông lão ăn xin tội nghiệp và cậu bé nhân vật chính tên là I-van, khoảng mười một tuổi. Cậu bé đang đi dạo trên đường phố trong một buổi chiều đông giá rét. Hoàn cảnh sống của I-van rất đầy đủ, hạnh phúc nhưng cậu không hề kiêu ngạo mà trái lại, cậu có một trái tim vô cùng nhân hậu và hay mủi lòng trước người nghèo. Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện là trên một con phố vắng vẻ, tuyết rơi lả tả. I-van đang rảo bước đi về nhà thì bỗng một ông lão ăn xin khúm núm, đôi mắt đỏ hoe xuất hiện trước mặt cậu để xin tiền. Ông lão chìa bàn tay sưng húp, bẩn thỉu về phía cậu. Lúc này, I-van lục tìm khắp tất cả các túi áo, túi quần nhưng tâm trạng bỗng trở nên bối rối, hốt hoảng vì cậu không mang theo tiền hay bất cứ vật dụng gì giá trị. Không muốn bỏ đi một cách lạnh lùng, cậu bé đã có một hành động bất ngờ: cậu tiến lại gần, nắm chặt lấy bàn tay run rẩy, lạnh ngắt của ông lão và nói lời xin lỗi chân thành: "Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả". Ông lão ăn xin nhìn cậu bé bằng ánh mắt sưởi ấm, mỉm cười và cảm ơn vì cậu đã cho ông một món quà tinh thần vô giá. Nhân vật I-van đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc về một tâm hồn tử tế, biết tôn trọng người khác. Câu chuyện giống như một chiếc gương soi rọi, nhắc nhở chúng ta rằng: "Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm". Sự sẻ chia không nhất thiết phải là tiền bạc vật chất vĩ đại, mà đôi khi chỉ là một ánh mắt cảm thông, một cái ôm ấm áp hay một lời nói chân thành đúng lúc. Bản thân em tự hứa sẽ luôn mở lòng, biết lắng nghe và giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh xung quanh bằng những hành động nhỏ bé phù hợp với sức mình. Bài tham khảo Mẫu 9 Ông cha ta từ xưa đã có câu tục ngữ rất hay: "Thương người như thể thương thân". Đó là lời nhắc nhở quý báu về lòng nhân ái, sự đùm bọc lẫn nhau giữa cuộc đời đầy giông bão. Mỗi khi nghĩ về bài học ấy, tâm trí em lại hiện lên hình ảnh một người bạn nhỏ vô cùng hiền hậu trong câu chuyện cổ tích "Sự tích hồ Ba Bể" – một tấm gương sáng về lòng vị tha của trẻ thơ. Trong truyện có sự xuất hiện của dân làng đi hội, bà cụ ăn xin lở loét và hai mẹ con bà góa, trong đó nhân vật chính là người con trai nhỏ khoảng mười tuổi. Gia đình hai mẹ con rất nghèo, sống trong một ngôi nhà lá đơn sơ bên sườn núi. Dù hoàn cảnh khó khăn nhưng cậu bé lại có tính cách vô cùng ngoan ngoãn, tốt bụng và luôn biết nghe lời mẹ chỉ bảo. Câu chuyện diễn ra vào một ngày hội cúng Phật náo nhiệt tại vùng Nam Mẫu. Giữa dòng người ăn mặc đẹp đẽ bỗng xuất hiện một bà cụ ăn xin đói rách, cơ thể bốc mùi hôi hám khiến ai nấy đều xua đuổi phũ phàng. Khi bà cụ đi qua nhà hai mẹ con, người mẹ và cậu con trai không hề né tránh mà nhanh nhẹn dìu cụ vào nhà, nấu cơm nóng cho cụ ăn và nhường chỗ ngủ ấm áp. Đêm ấy, cậu bé chứng kiến bà cụ biến thành con Giao Long lớn nhưng không hề sợ hãi mà cùng mẹ giữ im lặng. Sáng hôm sau, khi cụ già tặng gói tro và hai mảnh vỏ trấu báo mộng trận lụt, hai mẹ con đã đem tro rắc quanh nhà. Khi trận đại hồng thủy đổ ập xuống, nước dâng cuồn cuộn, cậu bé đã cùng mẹ dũng cảm chèo chiếc thuyền độc mộc lao vào dòng nước dữ để cứu vớt dân làng đang chới với. Kết thúc câu chuyện, ngôi nhà của hai mẹ con biến thành hòn đảo nhỏ giữa hồ Ba Bể, còn những người được cứu sống đều vô cùng biết ơn tấm lòng của cậu bé và người mẹ. Hình ảnh người con trai nhỏ dũng cảm chèo thuyền cứu người giữa dòng lũ dữ đã để lại trong lòng em niềm khâm phục sâu sắc. Câu chuyện là bài học vô giá về tình yêu thương, giúp em hiểu rằng việc giúp đỡ người khác chính là gieo mầm hạnh phúc cho chính mình. Là một học sinh, em tự nhủ sẽ luôn chan hòa, tích cực tham gia các hoạt động quyên góp, giúp đỡ bạn bè có hoàn cảnh khó khăn trong trường để lan tỏa sự tử tế. Bài tham khảo Mẫu 10 Nhà văn Tô Hoài đã mở ra một thế giới loài vật vô cùng sinh động và hấp dẫn qua tác phẩm "Dế Mèn phiêu lưu ký". Trong hành trình đi khắp thế gian của Dế Mèn, phân đoạn để lại cho em nhiều suy ngẫm nhất chính là cuộc gặp gỡ với chị Nhà Trò. Câu chuyện về một người bạn nhỏ yếu ớt phải đối mặt với sự áp bức của bầy nhện hung ác đã thắp lên trong em bài học lớn về tình bạn và lòng công lý. Câu chuyện xuất hiện các nhân vật: Dế Mèn dũng sĩ, bầy nhện độc địa và nhân vật chính là chị Nhà Trò. Nhà Trò giống như một cô bé học sinh lớp một có vóc dáng vô cùng nhỏ bé, gầy yếu. Hoàn cảnh sống của Nhà Trò rất đáng thương, mồ côi mẹ, lại phải sống thui thủi một mình trong bụi rậm tăm tối. Tính cách của cô bé Nhà Trò rất nhút nhát, yếu đuối và dễ bị tổn thương. Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện là vào một buổi chiều thu bên bờ cỏ xanh mướt mát. Nhà Trò đang ngồi gục đầu khóc nức nở bên tảng đá cuội. Cô bé đang gặp phải một tình huống vô cùng ngặt nghèo: bầy nhện hung dữ đã chăng tơ kín lối, đòi đánh đập và bắt cô phải trả món nợ từ đời trước của người mẹ đã khuất. Tâm trạng Nhà Trò lúc đó vô cùng hoảng sợ, đôi cánh nhỏ cứ run lên bần bật không thể bay nổi. Khi Dế Mèn đi qua bắt gặp, nghe lời trần tình của cô bé, lòng hiệp sĩ của Mèn dâng lên. Dế Mèn đã hành động dứt khoát, dắt Nhà Trò đi thẳng đến sào huyệt của bầy nhện, đứng ra chở che và bắt bầy nhện phải phá hủy hết các vòng vây độc ác. Sự việc kết thúc khi bầy nhện sợ hãi vội vàng phá tơ, trả tự do hoàn toàn cho Nhà Trò trong sự vui mừng, nhẹ nhõm của các loài vật xung quanh. Nhân vật chị Nhà Trò tuy yếu ớt nhưng đã thức tỉnh trong lòng người đọc sự đồng cảm sâu sắc trước những số phận bất hạnh. Câu chuyện mang đến bài học quý giá về việc bảo vệ cái yếu, chống lại sự bất công trong cuộc sống. Bản thân em tự nhắc nhở không bao giờ được bắt nạt bạn bè, ngược lại phải luôn dang tay bảo vệ, giúp đỡ những bạn nhỏ có hoàn cảnh yếu thế hơn mình trong lớp học. Bài tham khảo Mẫu 11 Mỗi câu chuyện về Bác Hồ kính yêu luôn là một bài học đạo đức giản dị nhưng vô cùng sâu sắc dành cho thế hệ măng non. Trong số đó, câu chuyện "Chiếc rễ đa tròn" kể về tình cảm của Bác dành cho các bạn nhỏ thiếu nhi luôn khiến em cảm động. Qua hình ảnh các bạn nhỏ vui chơi bên chiếc rễ đa, em thấy hiện lên một bức tranh tươi đẹp về tình yêu thương con người của vị lãnh tụ vĩ đại. Truyện có các nhân vật gồm Bác Hồ, chú cần vụ và các bạn nhỏ nhi đồng là nhân vật chính của câu chuyện. Các bạn nhỏ khoảng chừng năm, sáu tuổi, sống ở vùng nông thôn gần nơi Bác làm việc. Hoàn cảnh sống của các em còn nhiều thiếu thốn sau chiến tranh nhưng các em đều có tính cách vô cùng hồn nhiên, ngây thơ, thích vui chơi và rất kính yêu Bác Hồ. Câu chuyện diễn ra vào một buổi sáng đẹp trời tại vườn cây trong Phủ Chủ tịch. Sau một trận bão đêm qua, một chiếc rễ đa to lớn bị gió đánh rơi xuống đất. Chú cần vụ định cuộn lại vứt đi nhưng Bác Hồ đã ngăn lại và hướng dẫn chú cuộn chiếc rễ thành một vòng tròn, đóng cọc giữ chặt dưới đất. Thời gian trôi qua, chiếc rễ đa bén rễ sâu và mọc thành một cây đa con có vòm lá tròn trịa. Khi các bạn nhỏ nhi đồng vào thăm vườn của Bác, các em đã vô cùng sung sướng, reo hò vui sướng. Các em đã hành động nối đuôi nhau, chơi trò chui qua chui lại vòng tròn do chiếc rễ đa tạo nên một cách thích thú. Lúc này, mọi người mới hiểu tầm nhìn xa trông rộng và lòng yêu thương trẻ thơ sâu sắc của Bác. Câu chuyện kết thúc bằng những tiếng cười giòn giã của các bạn nhỏ vang vọng khắp khu vườn tĩnh mịch. Hình ảnh các em thiếu nhi hồn nhiên vui chơi bên cây đa đã để lại trong em ấn tượng sâu đậm về một tuổi thơ hạnh phúc. Từ câu chuyện này, em rút ra bài học về lòng biết ơn đối với sự quan tâm của người lớn, và bản thân em sẽ luôn cố gắng chăm ngoan, học giỏi để xứng đáng với tình yêu thương bao la mà Bác Hồ đã dành cho thế hệ trẻ. Bài tham khảo Mẫu 12 Nhà văn Ai-ma-tốp đã từng đưa người đọc đến với những vùng thảo nguyên bao la, nơi có những câu chuyện tuổi thơ đẹp đẽ nhưng đượm buồn. Trong tác phẩm "Hai cây phong", ký ức về những ngày tháng đi học của hai người bạn nhỏ bên gốc cây phong cổ thụ luôn là một nốt nhạc trầm xao xuyến. Câu chuyện đã thắp lên trong lòng em những ước mơ bay bổng và tình yêu quê hương đất nước thiết tha từ thuở thiếu thời. Tác phẩm gồm có người thầy Đuy-sen, dân làng và hai nhân vật chính là cậu bé kể chuyện cùng người bạn thân, khi ấy đang học lớp năm trường làng. Hai cậu bé sống tại một làng quê nghèo hẻo lánh ven thảo nguyên núi đồi. Tính cách nổi bật của hai nhân vật chính là tinh nghịch, ham khám phá, có tâm hồn lãng mạn và luôn khao khát được nhìn ngắm thế giới rộng lớn bên ngoài. Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện là vào những chiều thu lộng gió, sau khi tan học, hai cậu bé lại rủ nhau leo lên ngọn của hai cây phong lớn ở đỉnh đồi. Đứng trên cành cây cao chót vót, giữa tiếng lá cây reo xào xạc, tâm trạng hai đứa trẻ vô cùng hồi hộp, ngất ngây. Từ vị trí ấy, hai bạn nhỏ đã có một hành động tuyệt vời: phóng tầm mắt ra xa để ngắm nhìn toàn cảnh dải thảo nguyên bao la, những con sông lấp lánh như sợi chỉ bạc và những làn sương mờ ảo nơi chân trời. Tiếng cười đùa hồn nhiên của hai cậu bé hòa cùng tiếng gió, tạo nên một không gian tuổi thơ vô cùng thiêng liêng, giúp các em quên đi những nghèo khó, vất vả của cuộc sống thường ngày. Kết thúc câu chuyện, hai cây phong vẫn đứng vững trên đồi cao như nhân chứng cho sự trưởng thành của những người bạn nhỏ năm nào. Nhân vật hai cậu bé với những ước mơ lãng mạn đã để lại trong em niềm đồng cảm sâu sắc về một thời tuổi thơ tươi đẹp. Câu chuyện mang đến bài học về việc nuôi dưỡng những ước mơ cao đẹp và lòng gắn bó với quê hương. Bản thân em tự nhủ sẽ luôn giữ vững niềm tin vào tương lai, nỗ lực học tập để sau này có thể đi xa, khám phá thế giới và trở về xây dựng mảnh đất quê hương mình. Bài tham khảo Mẫu 13 Trong cuộc sống, có đôi khi chúng ta sẽ phải đối mặt với những tình huống vô cùng oái oăm, đòi hỏi con người phải giữ được sự bình tĩnh và sử dụng trí tuệ để giải quyết. Mỗi khi gặp khó khăn, em lại nhớ đến câu chuyện cổ tích về một bạn nhỏ thông minh ở làng quê Việt Nam xưa. Câu chuyện ấy không chỉ mang lại tiếng cười sảng khoái mà còn là bài học lớn về việc dùng mưu trí để chiến thắng bạo lực. Truyện kể về nhà vua, viên quan triều đình và nhân vật chính là một cậu bé khoảng chín tuổi, con của một gia đình nông dân nghèo. Hoàn cảnh sống của cậu rất mộc mạc bên ruộng lúa, bờ tre. Tính cách của cậu bé nổi bật là thông minh, nhanh nhẹn, bản lĩnh và có khả năng ứng biến cực kỳ xuất sắc trước người lớn. Câu chuyện diễn ra tại sân rồng triều đình vào một buổi chiều lộng gió. Nhà vua vì muốn tìm kiếm nhân tài nên đã ra một sắc lệnh kỳ lạ: bắt dân làng của cậu bé phải nộp một con gà trống biết đẻ trứng, nếu không cả làng sẽ bị tội nặng. Đứng trước tình huống ngặt nghèo, dân làng ai nấy đều hoảng sợ, khóc lóc thảm thiết. Trái ngược với mọi người, cậu bé rất bình tĩnh, bảo cha đưa mình lên kinh đô gặp vua. Đến nơi, cậu bé cố tình khóc òa lên giữa sân triều. Khi nhà vua hỏi lý do, cậu bé trả lời vì cha cậu không chịu đẻ em bé cho cậu chơi cùng. Nhà vua giận dữ quát: "Đàn ông làm sao đẻ được!". Ngay lập tức, cậu bé mỉm cười hỏi vặn lại: "Vậy tại sao vua lại bắt làng con nộp gà trống đẻ trứng ạ?". Nhà vua bật cười, thán phục trước sự thông minh của cậu. Sự việc kết thúc khi nhà vua quyết định rút lại lệnh phạt và ban thưởng rất nhiều của cải cho ngôi làng của cậu bé. Sự lanh lợi của bạn nhỏ trong truyện đã để lại trong em niềm ngưỡng mộ sâu sắc. Câu chuyện giúp em rút ra bài học quý giá: trước mọi thử thách trong cuộc sống, sự hoảng sợ không giải quyết được vấn đề mà chỉ có sự bình tĩnh, tự tin mới giúp chúng ta tìm ra lối thoát. Bản thân em sẽ luôn cố gắng học tập, trau dồi kiến thức để rèn luyện tư duy nhạy bén như bạn nhỏ trong câu chuyện. Bài tham khảo Mẫu 14 Có người từng nói: "Tình yêu thương của người con dành cho cha mẹ chính là liều thuốc kỳ diệu nhất có thể chữa lành mọi vết thương". Câu nói ấy hoàn toàn đúng đắn khi em được đọc câu chuyện đời thường vô cùng cảm động về bạn Lan, một học sinh lớp năm tại một vùng quê nghèo. Câu chuyện về một người bạn nhỏ tự tay làm một món quà đặc biệt cứu mẹ đã để lại trong em những rung động sâu sắc về đạo làm con. Câu chuyện xoay quanh ba nhân vật: người mẹ đau ốm, bác sĩ trưởng khoa và nhân vật chính là bạn Lan, mười một tuổi. Hoàn cảnh sống của Lan rất vất vả, bố đi làm xa, hai mẹ con nương tựa vào nhau trong túp lều nhỏ. Lan là một cô bé có tính cách vô cùng hiếu thảo, chăm chỉ, trưởng thành trước tuổi và luôn hết lòng vì gia đình. Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện là vào một đêm mưa gió bão bùng tại căn nhà nhỏ. Người mẹ của Lan bỗng phát sốt cao, co giật liên miên do căn bệnh tim tái phát. Giữa đêm tối mịt mùng, không có ai trợ giúp, tâm trạng của Lan vô cùng hoảng loạn, nước mắt rơi lã chã. Tuy nhiên, cô bé đã lấy lại bình tĩnh, hành động bằng cách khoác chiếc áo mưa mỏng, chạy bộ ba cây số trong đêm để gọi bác sĩ. Khi bác sĩ đến và bảo cần một loại thảo dược quý hình bông hoa cúc trắng trên đỉnh núi cao để cứu mẹ, Lan đã không ngần ngại, một mình leo lên vách đá trơn trượt giữa trời mưa. Đôi bàn tay nhỏ bé của em bị trầy xước, rướm máu nhưng em vẫn kiên cường hái được bông hoa mang về kịp thời để bác sĩ sắc thuốc cho mẹ. Kết thúc câu chuyện, người mẹ đã qua cơn nguy kịch và dần hồi phục sức khỏe trong giọt nước mắt hạnh phúc của Lan và sự cảm động của bác sĩ. Hành động quả cảm của bạn Lan đã để lại cho em bài học sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Câu chuyện tựa như một làn gió ấm áp sưởi ấm tâm hồn, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm của một người con đối với đấng sinh thành. Bản thân em tự nhủ phải vâng lời cha mẹ hơn, chăm chỉ đỡ đần việc nhà và luôn yêu thương, chăm sóc gia đình khi còn có thể. Bài tham khảo Mẫu 15 Hình ảnh những người chiến sĩ nhỏ tuổi xả thân vì độc lập, tự do của Tổ quốc luôn là những trang sử vàng chói lọi trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Bên cạnh những người anh hùng vĩ đại, hình ảnh chú bé liên lạc Lượm qua những trang văn xuôi kháng chiến luôn để lại trong em sự xúc động nghẹn ngào. Câu chuyện về một cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy vinh quang của một bạn nhỏ yêu nước đã thắp lên trong em ngọn lửa tự hào dân tộc sâu sắc. Trong truyện có các nhân vật gồm các chú bộ đội chiến khu và nhân vật chính là Lượm, một cậu bé liên lạc vừa tròn mười hai tuổi. Lượm sống tại vùng chiến khu Thừa Thiên đầy nắng gió và bom đạn ác liệt. Hoàn cảnh sống của chú vô cùng thiếu thốn, hiểm nguy rình rập khắp nơi. Thế nhưng, Lượm lại bộc lộ tính cách vô cùng hồn nhiên, yêu đời, nhanh nhẹn như một con chim chích và có lòng dũng cảm phi thường. Câu chuyện diễn ra vào một buổi trưa hè đầy nắng trên con đường làng vắng vẻ của vùng chiến khu. Lượm được giao một nhiệm vụ vô cùng quan trọng: mang một bức thư mật vượt qua đồn bốt giặc để gửi ra mặt trận. Giữa lúc máy bay địch gầm rú trên đầu, đạn nổ đùng đoàng, tình thế vô cùng nguy kịch. Tâm trạng của Lượm không một chút nao núng, chú vẫn vừa đi vừa huýt sáo vang. Lượm đã hành động thông minh bằng cách ngụy trang thư vào mũ ca lô, khéo léo băng qua những bụi rậm, chạy thoăn thoắt trên những cánh đồng lúa chín để tránh tầm mắt kẻ thù. Bỗng nhiên, một loạt đạn súng trường của giặc từ xa bắn tới. Lượm bị trúng đạn, chú ngã xuống giữa thảm lúa vàng ruộm, dòng máu đỏ thấm đẫm mảnh đất quê hương. Sự ra đi anh dũng của Lượm giữa tuổi thiếu niên đã để lại niềm tiếc thương vô hạn cho các chú bộ đội và nhân dân vùng chiến khu. Nhân vật Lượm chính là biểu tượng đẹp đẽ nhất cho tinh thần "Tuổi nhỏ chí lớn" của thiếu nhi Việt Nam. Câu chuyện đã để lại cho em bài học vô cùng sâu sắc về lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm của bản thân đối với Tổ quốc. Đứng trước sự hy sinh cao cả ấy, em tự hứa với lòng mình sẽ luôn nỗ lực học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức chăm ngoan để sau này góp phần dựng xây đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.
|

Danh sách bình luận