Viết bài văn Kể lại câu chuyện nói về lòng dũng cảm

- Giới thiệu tên câu chuyện nói về lòng dũng cảm mà em muốn kể. - Giới thiệu nhân vật chính và hoàn cảnh mở đầu của câu chuyện.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

- Giới thiệu tên câu chuyện nói về lòng dũng cảm mà em muốn kể.

- Giới thiệu nhân vật chính và hoàn cảnh mở đầu của câu chuyện.

2. Thân bài

a. Hoàn cảnh của nhân vật

- Giới thiệu nhân vật chính.

- Hoàn cảnh sống hoặc tình huống khiến nhân vật phải đối mặt với thử thách.

b. Diễn biến câu chuyện

- Nhân vật gặp khó khăn, nguy hiểm hoặc thử thách.

- Những hành động, việc làm thể hiện lòng dũng cảm của nhân vật.

- Các sự việc tiếp theo làm nổi bật phẩm chất dũng cảm, kiên cường của nhân vật.

- Kết quả sau khi nhân vật vượt qua thử thách hoặc chiến thắng cái ác, bảo vệ người khác, bảo vệ điều đúng đắn.

c. Kết thúc câu chuyện

- Cuộc sống của nhân vật sau sự việc.

- Ý nghĩa hoặc ảnh hưởng của việc làm dũng cảm đối với mọi người.

3. Kết bài

- Nêu cảm nghĩ của em về nhân vật và câu chuyện.

- Rút ra bài học về lòng dũng cảm và ý nghĩa của đức tính này trong cuộc sống.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong một lần về quê nội chơi vào mùa hè năm ngoái, em đã được nghe mọi người tán thưởng về câu chuyện cứu người đầy dũng cảm của anh Nam. Anh đã mưu trí, dũng cảm cứu sống một em nhỏ bị đuối nước ngay tại dòng mương lớn đầu làng.

Anh Nam là một học sinh lớp chín có dáng người cao gầy nhưng rất nhanh nhẹn, bơi lội giỏi do từ nhỏ đã quen với sông nước. Chiều hôm ấy, khi đang đi chăn trâu trên bờ đê, anh nghe thấy tiếng kêu cứu thất thanh từ phía dòng mương sâu vốn đang chảy xiết do mới mở đập thủy lợi. Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, anh Nam liền lao mình xuống dòng nước dữ, nhanh chóng bơi về phía bé An đang chới với. Bằng sức lực và kỹ năng bơi lội của mình, anh đã tiếp cận từ phía sau, túm lấy cổ áo và kéo bé An vào bờ an toàn trước khi em bị dòng nước cuốn vào đường ống ngầm. Sau sự việc ấy, bé An được cứu sống kịp thời, còn anh Nam trở thành tấm gương sáng về lòng dũng cảm được bà con trong xã và ban giám hiệu nhà trường tuyên dương, khen thưởng.

Hành động dũng cảm của anh Nam đã để lại trong em niềm khâm phục sâu sắc. Câu chuyện giúp em hiểu rằng lòng dũng cảm không nằm ở những điều lớn lao, mà chính là sự xả thân kịp thời để bảo vệ mạng sống của người khác trong cơn hoạn nạn.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Lòng dũng cảm không chỉ thể hiện ở việc cứu người, mà đôi khi còn nằm ở việc đối diện với sai lầm của chính mình. Câu chuyện về việc dũng cảm nhận lỗi của bạn Minh trong giờ kiểm tra Toán tuần trước là một ví dụ mà em luôn ghi nhớ.

Minh là một học sinh giỏi, luôn đứng đầu lớp và nhận được rất nhiều sự kỳ vọng từ thầy cô lẫn gia đình. Trong bài kiểm tra giữa kỳ vừa qua, do áp lực phải đạt điểm tuyệt đối, Minh đã vô tình liếc sang bài của bạn bên cạnh để chép một đáp án khó. Khi trả bài, Minh nhận được điểm mười, nhưng suốt cả buổi học hôm đó, cậu cứ bồn chồn, mặt cúi gầm xuống vì cắn rứt lương tâm. Đến giờ ra chơi, sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Minh đã chủ động bước lên văn phòng giáo viên, cúi đầu nhận lỗi với cô giáo chủ nhiệm và xin nhận điểm không cho bài làm không trung thực của mình. Cô giáo rất bất ngờ nhưng đã mỉm cười bao dung, khen ngợi tinh thần tự trọng của Minh và cho cậu cơ hội làm lại bài kiểm tra khác. Sau sự việc này, Minh cảm thấy nhẹ lòng hơn, cậu được các bạn trong lớp thêm yêu mến và tôn trọng vì đức tính thật thà.

Câu chuyện nhận lỗi của Minh đã cho em một bài học đắt giá về lòng dũng cảm trong học đường. Bản thân em tự nhủ phải luôn trung thực, dám làm dám chịu và không bao giờ hèn nhát che giấu những khuyết điểm của bản thân.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Trong chương trình học môn Lịch sử, em vô cùng xúc động và tự hào khi được cô giáo kể cho nghe về câu chuyện của anh hùng Vừa A Dính. Sự hy sinh oanh liệt và lòng dũng cảm của anh trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp là một tượng đài bất tử trong lòng thế hệ trẻ.

Vừa A Dính là một cậu bé người dân tộc Mông, sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng tại vùng núi cao Tuần Giáo. Ngay từ khi mới mười ba tuổi, anh đã dũng cảm tham gia vào đội du kích, làm nhiệm vụ canh gác và chuyển giao thư từ bí mật cho bộ đội. Trong một lần đi làm nhiệm vụ giao liên, không may anh bị quân Pháp phục kích và bắt giữ. Chúng đã dùng mọi cực hình dã man, tra tấn đánh đập tàn nhẫn và dùng miếng mồi vật chất để dụ dỗ anh khai ra nơi đóng quân của lực lượng cách mạng. Thế nhưng, với ý chí sắt đá và lòng yêu nước nồng nàn, Vừa A Dính quyết không hé môi nửa lời, anh đã lừa giặc đi vòng quanh rừng suốt một ngày trời để kéo dài thời gian cho đồng đội rút lui an toàn. Biết mình bị lừa, lũ giặc điên cuồng đã xả súng sát hại anh ngay bên gốc cây đào cổ thụ.

Sự hy sinh kiên cường của Vừa A Dính khi tuổi đời còn rất trẻ là minh chứng hùng hồn cho lòng dũng cảm, yêu nước của thiếu niên Việt Nam. Câu chuyện đã thắp lên trong em lòng biết ơn sâu sắc và ý thức quyết tâm học tập để góp phần xây dựng quê hương.

Bài tham khảo Mẫu 1

Sáng chủ nhật vừa qua, em được nghe bác phụ huynh đầu ngõ kể lại một câu chuyện vô cùng cảm động về lòng dũng cảm cứu chủ của chú chó Mực. Câu chuyện diễn ra ngay tại bờ mương sau nhà bác, nơi chú chó Mực đã xả thân cứu sống bé Bo khỏi dòng nước nguy hiểm.

Chú chó Mực là một thành viên đặc biệt trong gia đình bác Sơn, chú có bộ lông đen tuyền bóng loáng, đôi mắt tinh nhanh và rất khôn ngoan. Hằng ngày, Mực luôn có nhiệm vụ quanh quẩn trong sân để trông chừng bé Bo, đứa con trai lên ba tuổi của bác Sơn.

Vào một buổi chiều đầy gió, bác Sơn mải mê dọn dẹp kho chứa đồ ở phía trước nên không chú ý đến việc bé Bo đã tự mình bò qua cánh cửa nách, đi thẳng ra khu vực bờ mương thoát nước phía sau nhà. Dòng nước mương lúc ấy khá sâu và chảy mạnh. Khi bé Bo mải vớt một chiếc lá cây rồi trượt chân ngã nhào xuống nước, chú chó Mực đang nằm ở hiên nhà liền bật dậy như một mũi tên. Mực lao thẳng xuống mương, dùng hết sức lực bơi về phía đứa trẻ. Chú dùng hàm răng ngậm chặt lấy phần cổ áo khoác của bé Bo, ráng sức bốn chân chèo chống chống lại dòng nước đang cuốn đi. Mực vừa cố giữ cho đầu bé Bo nổi trên mặt nước, vừa sủa lớn những tiếng "gâu gâu" vang dội để báo động. Nghe tiếng sủa dồn dập bất thường, bác Sơn hốt hoảng chạy ra và kịp thời vớt cả hai lên bờ.

Bé Bo chỉ bị sặc vài ngụm nước nhỏ, còn chú chó Mực thì kiệt sức nằm bệt trên cỏ, hơi thở hổn hển nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi cậu chủ nhỏ. Sau sự việc ấy, cả gia đình bác Sơn coi Mực như một ân nhân lớn, chú được thưởng một chiếc chuồng mới ấm áp và những bữa ăn ngon lành.

Câu chuyện dũng cảm của chú chó Mực khiến em cảm thấy rất kinh ngạc và xúc động. Nó giúp em nhận ra rằng tình yêu thương và lòng dũng cảm có thể tồn tại ở cả những loài động vật trung thành, nhắc nhở chúng ta phải luôn đối xử tốt với thú cưng xung quanh mình.

Bài tham khảo Mẫu 2

Trong buổi sinh hoạt lớp thứ Sáu tuần trước, bạn Khánh đã được cô giáo tuyên dương trước toàn trường vì hành động dũng cảm ngăn chặn hành vi đổ rác thải bừa bãi của một người lớn. Câu chuyện này diễn ra ngay tại khu vực bờ hồ gần trường học của chúng em.

Khánh là một người bạn có tính cách hiền lành, ít nói nhưng lại có một ý thức bảo vệ môi trường rất cao. Bạn thường xuyên tham gia vào các hoạt động nhặt rác và trồng cây xanh của chi đội.

Chiều hôm đó, trên đường đi học về qua bờ hồ, Khánh vô tình bắt gặp một người đàn ông trung niên đi xe máy chở theo hai bao tải lớn chứa đầy đất đá và phế liệu xây dựng. Người này ngó nghiêng xung quanh rồi thản nhiên nhấc bao tải định đổ thẳng xuống lòng hồ để phi tang. Nhìn thấy hành vi hủy hoại cảnh quan chung, dù đối phương là một người lớn trông khá bặm trợn, Khánh vẫn quyết định không lờ đi. Bạn dũng cảm tiến lại gần, lễ phép nhưng dứt khoát lên tiếng: "Chú ơi, đây là khu vực hồ sinh thái của khu phố, có biển cấm đổ rác, chú mang rác đổ ở đây là vi phạm pháp luật đấy ạ!". Người đàn ông thấy một cậu học sinh nhỏ con nhắc nhở liền nổi giận, quát mắng và dọa nạt sẽ đánh Khánh nếu bạn còn xen vào chuyện của ông ta. Không hề sợ hãi, Khánh đứng chặn trước đầu xe, đồng thời dùng điện thoại của mình để chụp lại biển số xe và gọi điện cho bác tổ trưởng dân phố gần đó đến hỗ trợ.

Thấy cậu bé quá kiên quyết và người dân xung quanh bắt đầu chú ý kéo đến, người đàn ông hoảng sợ, vội vàng vác bao tải ngược lên xe rồi nổ máy phóng đi nơi khác. Bờ hồ nhờ vậy mà giữ được sự sạch đẹp, nguyên vẹn.

Hành động của Khánh là một minh chứng rõ ràng cho lòng dũng cảm, dám đứng lên bảo vệ cái đúng và bảo vệ môi trường sống chung. Em cảm thấy bản thân cần học tập sự can đảm của Khánh, không thờ ơ trước những hành vi sai trái trong xã hội.

Bài tham khảo Mẫu 3

Khi tham gia buổi sinh hoạt truyền thống tại nhà lưu niệm của đội, em đã được nghe anh phụ trách kể lại câu chuyện về người đội trưởng đầu tiên của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh – anh Kim Đồng. Lòng dũng cảm và sự mưu trí của anh trong một lần đánh lạc hướng giặc đã cứu sống nhiều cán bộ cách mạng.

Anh Kim Đồng tên thật là Nông Văn Dền, một người con của núi rừng Nà Mạ, tỉnh Cao Bằng. Sống trong hoàn cảnh đất nước bị lăng nhục bởi gót giày xâm lược, anh đã sớm giác ngộ cách mạng và trở thành một liên lạc viên nhỏ tuổi nhưng cực kỳ gan dạ của liên đội.

Vào một buổi sáng mùa đông năm 1943, Kim Đồng được giao nhiệm vụ canh gác từ xa cho một cuộc họp bí mật của các chiến sĩ cách mạng ở hang núi sau bản. Khi đang đứng trên mỏm đá quan sát, anh phát hiện một toán quân Pháp mang theo súng ống đang bí mật rầm rập tiến vào bản nhằm bao vây cuộc họp. Tình thế lúc đó vô cùng ngàn cân treo sợi tóc, nếu chạy về báo tin thì không kịp, giặc sẽ phát hiện ra hang núi ngay. Kim Đồng đã đưa ra một quyết định dũng cảm: anh chủ động đeo chiếc túi cất giấu tài liệu mật, chạy ngược hướng với hang đá và cố tình tạo ra tiếng động lớn để thu hút sự chú ý của quân giặc. Anh còn giơ tay vẫy và hét lớn như đang gọi bạn chơi. Toán giặc tưởng gặp được liên lạc cách mạng liền nổ súng bắn đuổi theo. Kim Đồng nhanh nhẹn luồn lách qua các bụi cây gai, dụ lũ giặc chạy xa dần khu vực hang núi.

Nhờ tiếng súng báo động và sự đánh lạc hướng mưu trí của anh, các cán bộ cách mạng đã kịp thời tiêu hủy tài liệu và rút lui an toàn. Tuy nhiên, một viên đạn tàn ác của kẻ thù đã trúng vào ngực Kim Đồng, anh ngã xuống bên bờ suối Lê-nin khi mới mười bốn tuổi.

Câu chuyện về anh Kim Đồng luôn làm lòng em dâng lên một niềm tự hào và cảm phục sâu sắc. Anh chính là tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm, xả thân vì độc lập dân tộc để thế hệ thiếu nhi hôm nay luôn noi theo và tự hào.

Bài tham khảo Mẫu 4

Hôm qua, trên chương trình thời sự tối, em đã được xem một phóng sự ngắn kể về hành động dũng cảm cứu người của bác Nguyễn Văn Hùng, một người thợ điện tại thành phố Hà Nội. Bác đã không quản hiểm nguy, trèo lên tầng cao của một ngôi nhà đang bốc cháy dữ dội để cứu hai em nhỏ thoát chết.

Bác Hùng năm nay khoảng bốn mươi tuổi, là một công nhân ngành điện lực có dáng người đậm, rắn rỏi và giàu kinh nghiệm. Hôm đó, khi đang đi kiểm tra hệ thống đường dây cáp tại một con ngõ nhỏ, bác bỗng nghe thấy tiếng tri hô hoảng loạn của người dân về một vụ hỏa hoạn do chập điện ở tầng hai của một ngôi nhà ống.

Khói đen kịt bốc lên nghi ngút, ngọn lửa hung dữ bắt đầu liếm ra phía cửa sổ mặt tiền, trong khi lối cửa chính bên dưới đã bị khóa chặt bằng cửa cuốn kiên cố. Mọi người xung quanh đang bất lực khóc lóc thì từ ban công tầng ba, có hai bàn tay nhỏ của trẻ em đang vẫy cứu cứu trong tuyệt vọng. Không một chút chần chừ, bác Hùng liền tận dụng ngay chiếc thang tre chuyên dụng của mình, áp sát vào bờ tường bên hông ngôi nhà. Bác nhanh chóng leo lên, bỏ qua sức nóng hầm hập và luồng khói độc đang phả thẳng vào mặt. Khi tiếp cận được ban công tầng ba, bác dùng chiếc kìm cộng lực mang theo để bẻ gãy các thanh sắt bảo vệ, tạo thành một khoảng trống nhỏ rồi lần lượt bế hai đứa trẻ ra ngoài, dìu các em xuống đất an toàn trước khi ngọn lửa bao trùm toàn bộ ngôi nhà. Khi xe cứu hỏa đến nơi, hai em nhỏ đã được cứu sống hoàn hảo, còn bác Hùng thì lặng lẽ thu dọn dụng cụ, gương mặt lem luốc khói đen nhưng ánh mắt ánh lên niềm hạnh phúc.

Hành động lao vào biển lửa cứu người của bác thợ điện Nguyễn Văn Hùng là một biểu tượng cao đẹp của lòng dũng cảm trong thời bình. Câu chuyện truyền cho em một bài học lớn về tinh thần tương thân tương ái, sẵn sàng giúp đỡ đồng bào trong những tình huống nguy nan nhất.

Bài tham khảo Mẫu 5

Trong cuộc sống học đường, lòng dũng cảm đôi khi là việc đứng ra bảo vệ những người yếu thế trước sự bắt nạt. Câu chuyện về bạn Tuấn An dũng cảm đứng ra che chở cho một bạn nhỏ bị khuyết tật trong trường vào tháng trước đã để lại ấn tượng mạnh mẽ trong lòng em.

Tuấn An là bạn học cùng lớp với em, cậu có vóc dáng cao lớn và tính tình vô cùng trượng nghĩa, hay giúp đỡ mọi người. Trong trường em có bạn Thành, một học sinh lớp hai bị tật ở chân nên bước đi khập khiễng, thường xuyên phải chịu ánh nhìn trêu chọc của một vài học sinh cá biệt.

Vào một giờ ra chơi ở góc sân trường phía sau, có ba học sinh lớp năm ngổ ngáo đã chặn đường bạn Thành. Chúng cố tình lấy chiếc gậy chống của Thành làm trò đùa, ra sức tung hứng qua lại khiến Thành hoảng sợ khóc nức nở và ngã khuỵu xuống đất. Thấy cảnh bất bình ấy, nhiều bạn nhỏ xung quanh chỉ dám đứng nhìn từ xa vì sợ bị nhóm học sinh lớn tuổi kia đánh. Riêng Tuấn An đã dũng cảm bước thẳng tới, đứng chắn trước mặt bạn Thành, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào nhóm học sinh kia. Tuấn An dứt khoát nói: "Các anh làm như vậy là sai rồi! Trường học là nơi để yêu thương chứ không phải để bắt nạt người khác. Nếu các anh không trả lại gậy cho bạn Thành, em sẽ báo ngay với thầy tổng phụ trách!". Thấy Tuấn An quá cứng rắn và không hề có chút sợ hãi, nhóm học sinh kia bắt đầu lúng túng, chúng ném trả chiếc gậy xuống đất rồi vội vàng bỏ đi để tránh rắc rối. Tuấn An liền đỡ bạn Thành dậy, nhặt gậy phủi bụi và dìu bạn về lớp an toàn.

Sự can đảm, quyết đoán của Tuấn An đã dập tắt đi cái xấu ngay trong khuôn viên trường học. Câu chuyện khuyên nhủ em rằng phải có lòng dũng cảm để bênh vực những người yếu thế, góp phần xây dựng một môi trường học tập lành mạnh và nhân văn.

Bài tham khảo Mẫu 6

Mỗi khi lật mở những trang sử vàng của dân tộc thời nhà Trần, em lại vô cùng tự hào khi đọc câu chuyện về người anh hùng nhỏ tuổi Trần Quốc Toản. Hình ảnh người thiếu niên dũng cảm bóp nát quả cam vì không được ra trận đánh giặc đã trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần yêu nước.

Trần Quốc Toản sinh ra trong dòng dõi nhà Trần, khi quân Nguyên Mông lăm le bờ cõi nước ta lần thứ hai, cậu mới vừa tròn mười sáu tuổi. Do tuổi còn quá nhỏ, Trần Quốc Toản không được tham dự hội nghị Bình Than để bàn kế sách đánh giặc cùng các vị vương hầu, tướng lĩnh.

Đứng trên bến Bình Than nhìn các vị tiền bối bàn việc nước, trong lòng Trần Quốc Toản sôi sục một ngọn lửa căm thù giặc dữ và khát khao được xả thân bảo vệ giang sơn. Cậu cảm thấy tức giận và tủi thân đến mức bàn tay bóp chặt quả cam vua ban lúc nào không hay, đến khi mở tay ra thì quả cam đã nát vụn từ bao giờ. Sự dũng cảm của Trần Quốc Toản không dừng lại ở đó. Trở về nhà, cậu đã tự mình tập hợp hơn một nghìn người gia nô và thân thuộc, sắm sửa vũ khí, đúc một lá cờ thêu sáu chữ vàng: "Phá cường địch, báo hoàng ân". Khi ra trận, đội quân tóc dài của Trần Quốc Toản luôn dũng cảm lao vào những nơi nguy hiểm nhất, đối đầu trực diện với những kỵ binh tinh nhuệ của giặc Nguyên Mông. Tinh thần chiến đấu kiên cường, không sợ hy sinh của cậu và nghĩa quân đã góp phần làm nên những chiến thắng oanh liệt ở Chương Dương, Hàm Tử, khiến kẻ thù phải khiếp sợ.

Câu chuyện về Trần Quốc Toản là một bài học sâu sắc về lòng dũng cảm và lòng yêu nước không giới hạn tuổi tác. Câu chuyện nhắc nhở thế hệ học sinh hôm nay phải luôn nỗ lực rèn luyện bản thân để xứng đáng với sự hy sinh của các bậc tiền nhân.

Bài tham khảo Mẫu 7

Chiều hôm qua, trên đoạn đường từ trường về nhà, em đã được chứng kiến một cảnh tượng vô cùng hồi hộp và đáng khâm phục về lòng dũng cảm của một chú tài xế xe ôm công nghệ. Chú đã mưu trí, dũng cảm ép xe và khống chế một tên cướp giật tài sản trên phố.

Chú tài xế tên là Minh, khoảng ba mươi tuổi, khoác trên mình chiếc áo khoác màu xanh lá cây quen thuộc. Khi đang dừng chờ đèn đỏ ở ngã tư, bỗng nhiên có tiếng hét lớn của một người phụ nữ: "Cướp! Cướp giật túi xách của tôi!". Ngay sau đó, một gã thanh niên xăm trổ, không đội mũ bảo hiểm phóng chiếc xe máy ga rú ga điên cuồng, lạng lách qua các phương tiện để bỏ chạy.

Nhiều người đi đường hoảng sợ né dạt ra hai bên để tránh va chạm. Giữa tình thế nguy hiểm đó, chú Minh xe ôm liền nhanh chóng vít ga, đuổi theo tên cướp với một tốc độ rất nhanh nhưng vẫn giữ được sự kiểm soát. Qua hai con phố đuổi bắt nghẹt thở, khi đến một đoạn đường vắng hơn, chú Minh dũng cảm áp sát xe của mình vào hông xe tên cướp, dùng chân đạp mạnh vào bánh sau khiến chiếc xe của tên cướp mất đà lao vào bụi cây bên đường và đổ nhào. Tên cướp lồm ngồm bò dậy, rút ra một con dao nhỏ định chống trả để chạy trốn. Không hề nao núng, chú Minh đã áp dụng những thế võ tự vệ, nhanh chóng lao vào đá văng con dao khỏi tay gã và khóa chặt hai tay tên cướp ra sau lưng, đợi người dân và các anh công an phường đến giải đi. Chiếc túi xách được trả lại nguyên vẹn cho người bị hại trong tiếng vỗ tay khen ngợi của người dân.

Hành động dũng cảm bắt cướp giữa đời thường của chú xe ôm đã để lại trong em sự kính trọng to lớn. Câu chuyện giúp em hiểu rằng, xã hội sẽ luôn bình yên và tốt đẹp hơn nếu có những con người can đảm, sẵn sàng đứng lên đấu tranh chống lại cái ác như chú.

Bài tham khảo Mẫu 8

Trong buổi xem phim tư liệu lịch sử nhân ngày Thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, em đã vô cùng xúc động trước câu chuyện về anh hùng Lê Văn Tám. Hành động tự biến mình thành "ngọn đuốc sống" để phá hủy kho xăng giặc của anh là một thiên anh hùng ca chói lọi về lòng dũng cảm.

Lê Văn Tám là một cậu bé bán lạc rang, sống lang thang ở các bến bãi, đường phố Sài Gòn trong những năm đầu thực dân Pháp quay lại xâm lược nước ta. Sống trong tủi nhục, anh thường xuyên chứng kiến cảnh lính Tây đánh đập dã man những người dân lành vô tội, từ đó lòng căm thù giặc trong anh lớn dần lên.

Thời điểm đó, thực dân Pháp xây dựng một kho đạn và xăng dầu khổng lồ tại Thị Nghè để cung cấp vũ khí cho bộ máy chiến tranh. Kho xăng được bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt bằng nhiều lớp hàng rào dây thép gai và lính canh gác cẩn mật suốt ngày đêm. Với lòng dũng cảm và sự mưu trí của một cậu bé thạo đường phố, Lê Văn Tám đã bí mật lừa lúc lính canh sơ hở để lọt vào bên trong kho. Anh đổ xăng lên khắp người mình, sau đó châm lửa tự thiêu và lao thẳng vào các thùng chứa xăng dầu lớn. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, kho xăng Thị Nghè bốc cháy dữ dội suốt mấy ngày đêm, phá hủy hoàn toàn phương tiện chiến tranh của kẻ thù và làm giảm nhuệ khí của quân đội Pháp lúc bấy giờ. Anh Lê Văn Tám đã hy sinh anh dũng ở tuổi mười ba, để lại niềm tiếc thương và kính phục vô hạn cho đồng bào cả nước.

Câu chuyện ngọn đuốc sống Lê Văn Tám là một minh chứng đỉnh cao cho lòng dũng cảm và tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Sự hy sinh của anh nhắc nhở em phải luôn trân trọng nền hòa bình hôm nay và cố gắng học tập để xây dựng đất nước ngày một giàu đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 9

Đại văn hào người Nga Leon Tolstoy từng viết: "Lòng dũng cảm là một phẩm chất cần thiết để bảo vệ tất cả những phẩm chất khác". Thật vậy, trong cuộc sống thường nhật, lòng dũng cảm đôi khi không cần tiếng chiêng tiếng trống, mà nó xuất hiện một cách lặng lẽ ngay khi con người phải đối mặt với ranh giới của sự sống và cái chết để cứu đồng đồng bào của mình. Mỗi khi đi qua những con ngõ nhỏ của thành phố, nhìn thấy những ngôi nhà cao tầng san sát, lòng em lại bồi hồi nhớ đến câu chuyện dũng cảm lao vào đám cháy cứu cụ già của anh Trung – một người thợ sửa khóa ở khu phố em.

Anh Trung năm nay ngoài ba mươi tuổi, dáng người gầy gò, nước da ngăm đen và đôi bàn tay chai sần vì công việc hằng ngày. Anh là người có tính cách hiền lành, ít nói nhưng luôn sẵn lòng giúp đỡ sửa khóa miễn phí cho các cụ già trong xóm.

Câu chuyện diễn ra vào một đêm mùa đông lạnh giá, khi cả khu phố đang chìm sâu vào giấc ngủ. Bỗng nhiên, những tiếng còi báo cháy và tiếng tri hô thất thanh làm vang động cả một vùng. Ngôi nhà của cụ hai ở cuối ngõ bộc phát hỏa hoạn do nổ bình ga dưới bếp. Ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt, khói đen bao trùm toàn bộ lối ra duy nhất ở tầng trệt, trong khi cụ Hai do tuổi già sức yếu, lại sống một mình nên bị kẹt ở phòng ngủ tầng hai không thể tự thoát ra được. Khi mọi người xung quanh còn đang hoảng loạn chờ xe cứu hỏa, anh Trung đã chạy đến, quấn vội một chiếc chăn ướt sũng nước lên người. Không một chút ngần ngại, anh dũng cảm đạp tung cánh cửa sổ bằng gỗ ở mạn sườn nhà, lao mình vào trong làn khói độc dày đặc. Bằng sự quen thuộc địa hình, anh Trung đã bò lên tầng hai, tìm thấy cụ Hai đang ngất lịm bên giường. Anh cõng cụ lên vai, mưu trí dùng một chiếc thang dây có sẵn ở ban công để tuột xuống đất an toàn ngay trước khi mái nhà bị sụp đổ hoàn toàn. Cụ Hai được cứu sống trong sự thán phục và những giọt nước mắt hạnh phúc của cả khu phố.

Hành động xả thân cứu người của anh Trung giống như một đốm lửa ấm áp sưởi ấm lòng người giữa đêm đông lạnh giá. Nó chứng minh cho em thấy rằng lòng dũng cảm không nằm ở những lời nói hoa mỹ mà nằm ở hành động quyết đoán, kịp thời vì mạng sống của đồng loại. Bản thân em tự hứa sẽ trang bị cho mình thật nhiều kiến thức kỹ năng sống để có thể dũng cảm giúp đỡ mọi người một cách mưu trí nhất.

Bài tham khảo Mẫu 10

"Biển xanh có lời kêu cứu của riêng nó mà chỉ những trái tim thực sự dũng cảm và yêu thiên nhiên mới có thể lắng nghe được". Câu ca dao ấy cứ vang vọng mãi trong tâm trí em khi em nghĩ về đại dương bao la. Nhiều người chọn cách im lặng trước cái xấu để đổi lấy sự bình yên cho bản thân, nhưng bác Năm đại dương – một ngư dân kỳ cựu ở vùng biển quê ngoại em thì không như vậy. Bác đã viết nên một câu chuyện đầy dũng cảm khi một mình đứng lên đấu tranh, ngăn chặn những kẻ dùng mìn để đánh bắt cá trái phép, bảo vệ rạn san hô quê hương.

Bác Năm có dáng người cao lớn, nước da đen bóng vì mặn mòi vị biển và một đôi mắt sáng, kiên nghị dưới hàng lông mày rậm. Bác yêu biển như chính ngôi nhà của mình và luôn xót xa trước cảnh những rạn san hô hàng trăm năm tuổi bị phá hủy bởi lòng tham của con người.

Vào một đêm trăng khuyết, khi đang neo thuyền thúng ở khu vực rạn san hô ven bờ, bác Năm phát hiện một chiếc tàu lạ không bật đèn đang có hành vi thả những quả mìn tự chế xuống nước để tận diệt thủy sản. Biết rằng những kẻ đánh mìn thường rất hung tợn và sẵn sàng dùng vũ khí chống trả, bác Năm không hề lùi bước. Bác dũng cảm chèo thuyền áp sát chiếc tàu, dùng đèn pin rọi thẳng vào mặt chúng và lên tiếng cảnh báo đanh thép yêu cầu dừng ngay hành vi vi phạm pháp luật. Bị phát hiện, nhóm người trên tàu lập tức buông lời chê bai, dọa nạt sẽ đâm chìm thuyền của bác nếu bác còn xen vào việc làm ăn của chúng. Không một chút hoảng sợ, bác Năm một tay giữ vững tay chèo, một tay bấm điện thoại báo ngay tọa độ cho lực lượng biên phòng đường biển, đồng thời khôn khéo dùng chiếc loa cầm tay hô to để đánh động cho các thuyền xung quanh cùng kéo đến hỗ trợ.

Thấy xung quanh có nhiều ánh đèn pin bắt đầu bật sáng và tiếng động cơ của biên phòng vang lên từ xa, bọn tội phạm hoảng loạn nổ máy bỏ chạy, bỏ lại toàn bộ số chất nổ chưa kịp kích hoạt. Rạn san hô nhờ vậy mà được bảo vệ an toàn qua đêm đó.

Câu chuyện đối đầu với bọn tội phạm của bác Năm là một bài học sâu sắc về lòng dũng cảm và trách nhiệm đối với thiên nhiên. Hành động của bác đã truyền cảm hứng cho toàn thể ngư dân trong vùng thành lập đội tuần tra bảo vệ biển. Em hiểu rằng, dũng cảm chính là việc dám hy sinh lợi ích và sự an toàn cá nhân để bảo vệ tài sản chung cho thế hệ mai sau.

Bài tham khảo Mẫu 11

Có bao giờ bạn tự hỏi: "Liệu có cần lòng dũng cảm để nói lên một sự thật khi tất cả mọi người xung quanh đều chọn cách im lặng?". Trong thế giới học đường, việc đứng lên chống lại gian lận để bảo vệ sự công bằng luôn đòi hỏi một ý chí sắt đá. Câu chuyện về bạn Ngọc Mai dũng cảm đứng ra vạch trần hành vi sao chép tác phẩm trong cuộc thi vẽ tranh cấp trường năm ngoái đã để lại cho em một bài học vô cùng đắt giá về lòng tự trọng.

Ngọc Mai là một nữ sinh nhỏ nhắn, đeo cặp kính cận dày và có niềm đam mê cháy bỏng với hội họa. Bạn luôn vẽ tranh bằng chính những cảm xúc chân thành và sự lao động nghiêm túc của mình.

Trong cuộc thi vẽ tranh với chủ đề "Quê hương trong mắt em", bức tranh của bạn Hải là một học sinh có bố mẹ làm quan chức lớn trong ngành giáo dục đã xuất sắc giành giải Nhất. Tuy nhiên, Ngọc Mai đã phát hiện ra bố cục và nét vẽ của bức tranh đó hoàn toàn là sao chép từ một tác phẩm nổi tiếng của một họa sĩ nước ngoài trên mạng. Nhiều bạn trong lớp biết chuyện nhưng đều khuyên Mai nên im lặng, vì Hải là người có tầm ảnh hưởng và cuộc thi cũng đã kết thúc, nếu nói ra sẽ bị trả thù hoặc bị cô lập.

Đứng trước sự bất công đó, Mai cảm thấy nếu im lặng tức là đồng lõa với cái sai. Bạn đã dũng cảm gom góp đầy đủ các chứng cứ, hình ảnh đối chiếu và trực tiếp lên văn phòng ban giám hiệu để trình bày sự thật với thầy hiệu trưởng. Dù phải đối mặt với những lời xầm xì, áp lực từ phía gia đình bạn Hải, Mai vẫn kiên cường bảo vệ quan điểm của mình bằng một thái độ tôn trọng sự thật. Sau khi ban giám hiệu xác minh kỹ lưỡng, giải thưởng của Hải đã bị hủy bỏ, Hải phải lên tiếng xin lỗi toàn trường.

Hành động của Ngọc Mai giống như một luồng gió sạch thổi bay những tiêu cực, mang lại niềm tin về sự công bằng dưới mái trường. Câu chuyện giúp em nhận ra rằng, dũng cảm bảo vệ sự thật chính là cách tốt nhất để giữ gìn danh dự cho bản thân và xã hội. Em hứa sẽ luôn sống trung thực và can đảm như Mai.

Bài tham khảo Mẫu 12

Người ta thường nghĩ dũng cảm là phải chiến đấu với kẻ thù hay thiên tai dữ dội, nhưng đôi khi, cuộc chiến cam go và vĩ đại nhất lại là cuộc chiến chiến thắng chính những nỗi sợ hãi sâu kín bên trong bản thân mình. Từ câu hỏi tu từ: "Làm thế nào để một cậu bé bước qua ranh giới của sự hèn nhát?", em đã tìm thấy câu trả lời qua câu chuyện dũng cảm vượt qua hội chứng sợ độ cao của bạn Hoàng Nam trong chuyến leo núi dã ngoại cùng lớp vào mùa thu năm ngoái.

Hoàng Nam từ nhỏ đã mắc hội chứng sợ độ cao nghiêm trọng, mỗi khi đứng ở ban công tầng hai hoặc nhìn xuống từ cầu vượt, cậu đều bị chóng mặt, tim đập thình thịch và mồ hôi vã ra như tắm. Chính vì vậy, Nam thường bị một số bạn nam trong lớp trêu chọc là nhút nhát, yếu đuối.

Trong chuyến dã ngoại chinh phục đỉnh núi Ba Vì cùng trường, thử thách cuối cùng dành cho các thành viên là phải bước qua một cây cầu treo bằng gỗ bắc ngang qua một khe núi nhỏ sâu khoảng mười mét. Nhìn thấy cây cầu đung đưa trong gió, Nam mặt mày tái mét, đôi chân run rẩy không vững và cậu đã định lùi lại phía sau để đi vòng đường mòn xa hơn. Khi nghe thấy những tiếng cười chế giễu từ phía sau của nhóm bạn hay chọc ghẹo mình, Nam đã dừng lại. Cậu nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu rồi tự nói với bản thân: "Mình không thể trốn chạy mãi được!".

Bằng một ý chí dũng cảm phi thường, Nam mở mắt ra, bám chặt tay vào dây cáp bảo hiểm và từ từ bước những bước đi đầu tiên lên mặt gỗ. Cứ mỗi bước đi, cây cầu lại chao đảo, nỗi sợ hãi lại dâng lên, nhưng Nam không bỏ cuộc. Cậu tập trung nhìn thẳng về phía trước, nơi cô giáo và các bạn đang dang tay cổ vũ. Từng bước, từng bước một, Nam đã đặt chân lên bờ bên kia trong tiếng reo hò, thán phục vang dội của cả lớp. Những bạn từng trêu Nam đều tiến đến bắt tay xin lỗi cậu.

Chiến thắng của Hoàng Nam trên cây cầu treo năm ấy là một minh chứng hùng hồn cho lòng dũng cảm đối diện và vượt qua giới hạn của bản thân. Câu chuyện là nguồn động lực lớn lao truyền cảm hứng cho em, giúp em hiểu rằng không có nỗi sợ hãi nào là bất trị nếu chúng ta có đủ can đảm để bước những bước đi đầu tiên đối mặt với nó.

Bài tham khảo Mẫu 13

Trong cuốn nhật ký của một người lính có viết: "Khi mọi người chạy ra khỏi vùng nguy hiểm, đó là lúc chúng tôi phải chạy vào". Câu nói ấy chứa đựng toàn bộ sự hy sinh và lòng dũng cảm vô bờ bến của những người chiến sĩ cứu hộ, cứu nạn. Trong trận bão lịch sử tràn qua quê em vào tháng chín năm ngoái, câu chuyện dũng cảm cứu dân trong lũ dữ của chiến sĩ công an trẻ Nguyễn Văn Đức đã trở thành một biểu tượng đẹp về tình quân dân sâu sắc.

Anh Đức năm nay vừa tròn hai mươi bốn tuổi, là một chiến sĩ nghĩa vụ có dáng người cao lớn, nụ cười hiền hậu và tinh thần trách nhiệm cực kỳ cao. Đêm hôm đó, do ảnh hưởng của bão, đê sông Hồng đoạn qua xã em bị rò rỉ, nước lũ tràn vào lòng xóm cuồn cuộn, nhấn chìm nhiều ngôi nhà cấp bốn trong biển nước mênh mông.

Nhận được lệnh cứu hộ khẩn cấp, anh Đức cùng đồng đội đã chèo thuyền phao đi vào từng con ngõ ngập sâu để di dời người già và trẻ nhỏ đến nơi an toàn. Khi thuyền chuẩn bị quay ra, anh Đức bỗng nghe thấy tiếng khóc xé lòng của một người mẹ từ phía ngôi nhà ngói đang bị sụp đổ một nửa do cây cổ thụ đổ đè lên. Nước lũ lúc này đã dâng cao đến mái hiên và chảy xiết như muốn cuốn trôi mọi thứ. Tình thế vô cùng nguy hiểm, nếu thuyền phao tiến lại gần có nguy cơ bị các cành cây nhọn đâm thủng.

Không một chút do dự, anh Đức dũng cảm cởi bỏ bớt trang bị nặng, buộc sợi dây thừng vào người rồi lao mình xuống dòng nước lũ đục ngầu. Anh ra sức bơi ngược dòng nước chảy xiết, tiếp cận ngôi nhà đổ nát. Bằng sự dũng cảm và khéo léo, anh đã dùng chiếc xà beng mang theo để bẩy một khúc gỗ lớn, giải cứu thành công em bé sáu tháng tuổi đang bị mắc kẹt trong chiếc nôi và dìu người mẹ ra ngoài, đưa lên thuyền phao an toàn. Khi mọi người đã bình an, anh Đức mới chịu lên thuyền, toàn thân anh bị trầy xước và bầm tím do va đập với chướng ngại vật trong nước.

Hành động dũng cảm lao mình vào dòng nước lũ cứu dân của chiến sĩ Nguyễn Văn Đức là một tấm gương sáng ngời về lòng quả cảm của người chiến sĩ công an nhân dân. Câu chuyện khơi dậy trong em lòng biết ơn sâu sắc đối với những người hùng thầm lặng đang ngày đêm bảo vệ bình yên cho cuộc sống, đồng thời thôi thúc em phấn đấu trở thành một người có ích cho xã hội.

Bài tham khảo Mẫu 14

Danh ngôn có câu: "Sai lầm lớn nhất của con người là không dám thừa nhận sai lầm của mình". Quả thực, việc dũng cảm đối diện với những việc làm sai trái của bản thân để nói lời xin lỗi luôn khó khăn hơn rất nhiều so với việc trốn chạy hay đổ lỗi cho người khác. Câu chuyện về bạn Đăng Khoa dũng cảm nhận lỗi sau khi làm vỡ chiếc bình hoa cổ quý giá của nhà bác trưởng thôn vào dịp Tết vừa qua đã để lại trong lòng em một ấn tượng vô cùng sâu sắc về sự trưởng thành của lòng trung thực.

Đăng Khoa là một người bạn có tính cách khá nghịch ngợm, hiếu động nhưng lại rất thật thà. Chiều hôm mùng hai Tết, em và Khoa sang nhà bác trưởng thôn để chúc Tết theo lời dặn của bố mẹ. Trong lúc mải mê chơi đùa với chú mèo cảnh phòng khách, Khoa vô tình quệt mạnh tay vào chiếc đôn gỗ, làm chiếc bình hoa bằng gốm sứ men lam cổ quý giá của bác rơi xuống nền gạch, vỡ tan tành thành nhiều mảnh nhỏ.

Tiếng động lớn vang lên khiến cả hai chúng em đều rụng rời tay chân vì hoảng sợ. Lúc đó, phòng khách không có người lớn, em đã ghé tai thì thầm bảo Khoa: "Hay là tụi mình giả vờ không biết rồi chạy nhanh về nhà đi, bác ấy sẽ tưởng là do chú mèo làm đổ đấy!". Khoa đứng im lặng nhìn đống đổ nát, gương mặt bạn hiện rõ sự đấu tranh tư tưởng dữ dội.

Nhưng rồi, với lòng dũng cảm và sự tự trọng của mình, Khoa lắc đầu dứt khoát: "Không được, mình làm sai thì mình phải chịu trách nhiệm, không thể đổ lỗi cho chú mèo được!". Khi bác trưởng thôn bước vào phòng với vẻ mặt đầy xót xa trước món đồ cổ bị hỏng, Khoa đã dũng cảm bước lên phía trước, cúi đầu thật thấp và lễ phép nói: "Cháu xin lỗi bác ạ, chính cháu đã vô ý làm vỡ bình hoa của bác. Cháu xin nhận lỗi và sẽ về bảo bố mẹ sang đền lại tiền cho bác ạ!". Trước sự thật thà, dũng cảm của Khoa, bác trưởng thôn không hề nổi giận. Bác nhẹ nhàng đỡ bạn dậy, mỉm cười bao dung bảo rằng bác trân trọng lòng dũng cảm của Khoa hơn cả giá trị vật chất của chiếc bình hoa và bác tha lỗi cho bạn.

Câu chuyện dũng cảm nhận lỗi của Đăng Khoa giống như một tấm gương sáng phản chiếu giá trị của lòng trung thực trong cuộc sống hằng ngày. Nó giúp em hiểu rằng, người dũng cảm không phải là người không bao giờ mắc sai lầm, mà là người có đủ can đảm để nhìn nhận và sửa chữa lỗi lầm đó. Em tự hứa sẽ luôn rèn luyện đức tính quý báu này để hoàn thiện bản thân mỗi ngày.

Bài tham khảo Mẫu 15

Tuổi trẻ Việt Nam thời bình đã viết nên biết bao câu chuyện cảm động về lòng dũng cảm, trong đó có những sự hy sinh cao cả đã hóa thành bất tử trên các dòng sông quê hương. Mỗi khi mùa hè đến, tiếng ve kêu râm ran bên những bờ sông lộng gió, lòng em lại dâng lên một nỗi niềm xúc động nghẹn ngào khi nhớ về câu chuyện anh hùng của anh Nguyễn Văn Nam – người học sinh lớp mười hai ở Nghệ An đã dũng cảm cứu sống năm em nhỏ khỏi dòng nước dữ và gửi lại tuổi thanh xuân của mình cho dòng sông quê mẹ.

Anh Nguyễn Văn Nam sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo khó tại vùng đất Đô Lương, tỉnh Nghệ An. Anh là một người con hiếu thảo, một học sinh ngoan ngoãn được thầy cô và bạn bè vô cùng yêu mến bởi tính cách hòa đồng, luôn sẵn sàng xả thân giúp đỡ những người xung quanh.

Vào một buổi chiều tháng tư gắt nắng, sau khi hoàn thành buổi học ở trường, anh Nam đi bộ ra bờ sông Lam để phụ giúp bố mẹ chăn bò. Khi đang ngồi trên bãi cỏ, anh bỗng nghe thấy những tiếng hét hoảng loạn, khóc lóc thảm thiết của một nhóm học sinh tiểu học đang tắm sông phía xa. Do sụt vào một hố cát sâu do người ta khai phá, năm em nhỏ đang bị dòng nước xoáy cuốn ra xa bờ, chới với giữa dòng nước sâu. Đối mặt với tình huống cực kỳ nguy cấp, anh Nam không hề do dự một giây nào. Anh lập tức cởi bỏ áo khoác, lao mình xuống dòng sông Lam đang chảy xiết.

Bằng sự dũng cảm và nỗ lực phi thường, anh Nam đã bơi đi bơi lại nhiều lần giữa dòng nước dữ, lần lượt kéo được bốn em nhỏ vào bờ an toàn. Khi quay lại cứu em nhỏ cuối cùng đang dần bị chìm nghỉm, sức lực của anh Nam đã cạn kiệt do phải chống chọi với dòng nước quá lâu. Tuy nhiên, bằng một ý chí sắt đá, anh vẫn cố gắng dùng hết chút sức tàn cuối cùng để đẩy em nhỏ lên một tảng đá nổi gần bờ cho mọi người cứu vớt. Sau khi năm em nhỏ đã được cứu sống hoàn toàn, anh Nam do quá kiệt sức đã bị dòng nước lớn cuốn trôi đi xa và anh đã anh dũng hy sinh.

Sự hy sinh cứu người của anh Nguyễn Văn Nam là một khúc tráng ca bất tử về lòng dũng cảm và tình yêu thương con người cao cả. Hành động của anh đã được Chủ tịch nước truy tặng Huân chương Dũng cảm, trở thành một tấm gương sáng ngời cho toàn thể thế hệ trẻ Việt Nam noi theo. Câu chuyện nhắc nhở em phải luôn sống có trách nhiệm, biết yêu thương, sẻ chia và sẵn sàng cống hiến những điều tốt đẹp nhất cho cuộc đời.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close