Viết bài văn kể lại truyện cổ tích Cây vú sữa

Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu chuyện: + Thời gian diễn ra câu chuyện vào khi nào? + Địa điểm xảy ra câu chuyện ở đâu? + Câu chuyện tuy nhỏ bé nhưng để lại trong lòng em niềm xao xuyến, khâm phục và bài học sâu sắc về nếp sống văn minh.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài 

- Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, câu chuyện "Cây vú sữa" là tác phẩm cảm động nhất về tình mẫu tử thiêng liêng mà em đã được học.

- Chuyện kể về một cậu bé ham chơi, ngỗ ngược bỏ nhà đi và người mẹ hiền từ, hết lòng yêu thương con..

2. Thân bài

- Cậu bé có tính tình ham chơi, nghịch ngợm và thường xuyên không nghe lời mẹ dặn 

- Sau một lần bị mẹ mắng vì lỗi lầm của mình, cậu bé không chút suy nghĩ liền đùng đùng tức giận bỏ nhà ra đi.

- Cậu bé bỏ đi lang thang khắp nơi, ăn xin, vui chơi cùng bạn bè mà hoàn toàn quên mất người mẹ đang mòn mỏi chờ đợi ở quê nhà.

- Ở nhà, người mẹ vì quá thương nhớ con nên ngày nào cũng ngồi bên bậc cửa ngóng trông, khóc lóc thảm thiết đến mức hai mắt mờ đi.

- Vì quá kiệt sức và đau lòng, người mẹ đã ngã xuống và hóa thành một cái cây lạ ở góc vườn nhà.

- Sau một thời gian dài chịu đói, chịu rét và bị người khác bắt nạt ở nơi đất khách, cậu bé chợt nhớ đến mẹ và quyết định tìm đường trở về nhà.

- Về đến nhà, cảnh vật vẫn như xưa nhưng căn nhà trống trơn, âm u, cậu bé lớn tiếng gọi mẹ nhưng không thấy bóng dáng mẹ đâu nữa.

- Cậu bé suy sụp hoàn toàn, khuỵu gối ôm lấy một thân cây lạ ở giữa vườn mà khóc nức nở, gọi mẹ trong sự tuyệt vọng.

- Cây lạ bỗng nhiên run rẩy, nghiêng cành lá ôm lấy cậu, từ các cành cây nảy ra những đài hoa rồi nhanh chóng kết thành quả chín mọng.

- Cậu bé há miệng đón lấy một quả vừa rụng xuống, một dòng sữa trắng trong, ngọt ngào như sữa mẹ trào ra, nuôi dưỡng cơ thể đang kiệt quệ của cậu.

- Cậu bé ngước mắt nhìn lên tán cây, lá cây một mặt xanh mướt, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con; thân cây xù xì như bàn tay lam lũ của mẹ.

- Cậu bé nhận ra cây lạ chính là hình bóng của người mẹ hiền từ đã hy sinh cả đời vì mình, cậu ôm chặt lấy thân cây mà ân hận.

- Người dân trong vùng thấy trái cây thơm ngon, mang dòng sữa ngọt lành nên đã đem hạt về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là cây vú sữa.

3. Kết bài

- Câu chuyện "Cây vú sữa" luôn để lại trong lòng em nỗi xúc động nghẹn ngào và lòng kính trọng, khâm phục sâu sắc đối với tình yêu thương bao la, bất tử của người mẹ.

- Bài học rút ra cho bản thân học sinh:

+ Phải biết ngoan ngoãn, vâng lời, hiếu thảo và trân trọng cha mẹ khi cha mẹ còn ở bên cạnh.

+ Không được ích kỷ, bướng bỉnh làm cha mẹ phải buồn lòng, đau khổ vì những hành động vô tâm của bản thân.

Bài siêu ngắn

Trong số những câu chuyện cổ tích Việt Nam, "Cây vú sữa" là tác phẩm cảm động nhất về tình mẫu tử thiêng liêng mà em từng được học. Chuyện kể về một cậu bé rất mực ham chơi, ngỗ ngược. Sau một lần bị mẹ mắng, cậu liền đùng đùng tức giận, quay lưng bỏ nhà đi lang thang khắp nơi mà quên mất người mẹ đang mòn mỏi ngóng trông. Ở nhà, người mẹ vì quá đau lòng và kiệt sức vì khóc thương nhớ con nên đã ngã xuống, hóa thành một cái cây lạ ở góc vườn. Khi đã nếm trải đủ đói rét, khổ cực nơi đất khách quê người, cậu bé mới sực nhớ tới mẹ và cuống cuồng tìm đường trở về. Thế nhưng, căn nhà xưa giờ đây đã lạnh lẽo, trống trơn. Cậu hốt hoảng chạy ra vườn, gục đầu vào một thân cây xù xì mà gào khóc nức nở. Kỳ diệu thay, thân cây run rẩy, nghiêng cành lá ôm lấy cậu. Cây nhanh chóng kết trái, một quả chín mọng rơi vào lòng bàn tay cậu. Khi cậu vừa cắn một miếng, một dòng sữa trắng trong, ngọt ngào như sữa mẹ trào ra. Cậu nhận ra mặt dưới của lá cây đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con, thân cây thô ráp y như bàn tay lam lũ của mẹ. Cậu bé ân hận ôm chặt lấy cây mà khóc òa trong muộn màng. Câu chuyện đem lại cho em một nỗi xúc động nghẹn ngào, nhắc nhở em phải luôn ngoan ngoãn, hiếu thảo và trân trọng cha mẹ khi họ còn ở bên cạnh chúng ta.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, câu chuyện "Cây vú sữa" là tác phẩm cảm động nhất về tình mẫu tử thiêng liêng mà em đã được học. Chuyện kể về một cậu bé ham chơi, ngỗ ngược bỏ nhà đi và người mẹ hiền từ, hết lòng yêu thương con. Qua sự tích về nguồn gốc một loài cây quen thuộc, tác phẩm đã để lại bài học sâu sắc về sự thấu hiểu và lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ.

Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ, có hai mẹ con sống nương tựa vào nhau. Người mẹ góa bụa vốn rất mực nuông chiều con, nhưng cậu con trai lại có tính tình lêu lổng, bướng bỉnh và chẳng bao giờ chịu nghe lời mẹ dặn. Suốt ngày cậu chỉ biết tụ tập bạn bè nghịch ngợm. Một hôm, vì cậu gây ra một lỗi lầm lớn, người mẹ không kìm được lòng nên đã buông lời trách mắng. Thay vì ăn ăn hối cải, cậu bé lại ngang ngạnh, vùng vằng tức giận rồi lập tức bỏ chạy ra khỏi nhà. Cậu lao đi biệt tích, bỏ mặc người mẹ đứng chết lặng trong nước mắt.

Cậu bé đi lang thang hết xứ này đến xứ khác. Cậu mải miết vui chơi, ăn xin và la cà cùng những người bạn mới mà quên bẵng đi mái nhà tranh ấm áp và người mẹ hiền đang héo hắt đợi chờ. Ở quê nhà, người mẹ vì quá thương nhớ đứa con dại dột nên ngày nào cũng ngồi bên bậc cửa ngóng trông. Mẹ sầu muộn khóc lóc thảm thiết, dòng nước mắt chảy ròng rã suốt đêm ngày khiến hai mắt mờ dần đi. Cuối cùng, vì quá kiệt quệ và đau lòng, người mẹ đã ngã xuống ngay trong góc vườn và hóa thân thành một cái cây lạ.

Lại nói về cậu con trai, sau một thời gian dài chịu đói, chịu rét và bị người ngoài bắt nạt, đánh đập ở nơi đất khách, cậu mới thấm thía sự tủi nhục. Lúc này, cậu mới nhớ đến người mẹ luôn bao dung, che chở cho mình. Cậu cuống cuồng tìm đường trở về nhà. Khi bước qua cổng, cảnh vật vẫn như xưa nhưng căn nhà nay đã hoang tàn, vắng lặng và âm u đến đáng sợ. Cậu hốt hoảng lớn tiếng gọi mẹ, tiếng gọi vang vọng vào không gian nhưng đáp lại cậu chỉ là sự im lặng đáng sợ.

Cậu bé suy sụp hoàn toàn, khuỵu gối ôm lấy một thân cây lạ xù xì mọc ở giữa vườn mà gào khóc nức nở trong sự tuyệt vọng. Cảm nhận được nỗi đau của con, cây lạ bỗng nhiên run rẩy xôn xao. Các cành cây nghiêng xuống như đôi tay ôm lấy cậu, từ những kẽ lá nảy ra các đài hoa rồi nhanh chóng kết thành những quả chín mọng, da căng bóng. Một quả chín tự động rụng vào tay cậu bé. Cậu cắn nhẹ một miếng, từ lõi quả trào ra một dòng sữa trắng trong, ngọt lịm và thơm mát dạt dào như dòng sữa mẹ. Cậu ngước mắt rưng rưng nhìn lên tán cây, thấy lá cây một mặt xanh mướt, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con, thân cây thô ráp giống hệt bàn tay lam lũ của mẹ. Cậu nhận ra cây lạ chính là hình bóng của người mẹ hiền, liền ôm siết lấy thân cây mà khóc òa dằn vặt. Về sau, người dân trong vùng thấy trái cây thơm ngon nên đã đem hạt về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là cây vú sữa.

Câu chuyện "Cây vú sữa" luôn để lại trong lòng em nỗi xúc động nghẹn ngào và lòng kính trọng, khâm phục sâu sắc đối với tình yêu thương bao la, bất tử của người mẹ. Từ câu chuyện này, bản thân em tự rút ra bài học phải biết ngoan ngoãn, vâng lời, hiếu thảo và trân trọng cha mẹ khi cha mẹ còn ở bên cạnh. Chúng ta không được ích kỷ, bướng bỉnh làm cha mẹ phải buồn lòng, đau khổ vì những hành động vô tâm của bản thân.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mỗi lần đọc lại câu chuyện cổ tích "Cây vú sữa", lòng em lại dâng lên một nỗi nghẹn ngào khó tả. Đây là một câu chuyện vô cùng sâu sắc tái hiện lại bài học đắt giá của một người con ngỗ ngược và sự bao dung vô bờ bến của người mẹ.

Cậu bé trong câu chuyện vốn sinh ra trong sự yêu thương nuôi nấng của mẹ, nhưng vì được chiều chuộng nên cậu lại trở nên vô tâm và ngang ngạnh. Cậu thích chơi bời hơn là phụ giúp mẹ. Sau một lần bị mẹ trách phạt, sự ích kỷ trong cậu trỗi dậy, cậu đùng đùng bỏ nhà ra đi mà không một chút suy nghĩ. Sự bồng bột ấy đã dẫn cậu vào những tháng ngày lang bạt. Cậu la cà khắp các ngõ ngách, vui chơi quên ngày tháng, xem thế giới ngoài kia là nhà mà quên mất rằng ở một miền quê nghèo, có người mẹ đang héo hắt, khóc cạn nước mắt vì nhớ con. Người mẹ tội nghiệp ấy đã kiệt sức, ngã gục xuống mảnh đất cằn cỗi và hóa thành một cây xanh trong vườn.

Sự hối hận chỉ thực sự đến khi cậu bé nếm trải đủ sự tàn nhẫn của cuộc đời. Bị người ta xua đuổi, chịu đói chịu rét, cậu mới nhận ra không ai tốt bằng mẹ. Cậu chạy vội vã về nhà, nhưng sự muộn màng đã hiện rõ trên ngôi nhà hoang lạnh. Tiếng gọi "Mẹ ơi!" của cậu rơi vào khoảng không vô tận. Trong cơn tuyệt vọng và dằn vặt, cậu chỉ biết ôm lấy gốc cây lạ ở giữa vườn mà khóc than. Phép màu đã xảy ra khi dòng sữa ngọt lành từ quả cây trào ra, ôm ấp và nuôi dưỡng cơ thể đang kiệt quệ của cậu. Nhìn mặt lá đỏ hoe và thân cây xù xì, cậu bé hiểu rằng mẹ đã không còn nữa, mẹ đã biến thành cái cây này để tiếp tục chở che cho cậu. Cậu ôm siết lấy thân cây, khóc òa lên trong sự ân hận tột cùng.

Câu chuyện đã khép lại nhưng hình ảnh người mẹ hóa thân thành cây vú sữa vẫn để lại trong em sự khâm phục và biết ơn sâu sắc đối với tình mẫu tử. Em hiểu ra rằng, cha mẹ luôn là người yêu thương ta vô điều kiện, nhưng thời gian của cha mẹ là hữu hạn. Vì vậy, em tự nhắc nhở mình không được bướng bỉnh, ích kỷ làm bố mẹ phải rơi nước mắt, mà phải luôn chăm ngoan, hiếu thảo để xứng đáng với tình yêu thương của gia đình.

Bài tham khảo Mẫu 3

Trong số các loài cây quen thuộc ở vườn nhà, cây vú sữa mang một nguồn gốc tâm linh và xúc động hơn cả qua câu chuyện cổ tích cùng tên. Tác phẩm là bài ca đau xót nhưng đẹp đẽ về lòng vị tha của người mẹ và sự tỉnh ngộ của người con.

Câu chuyện bắt đầu từ tính cách bướng bỉnh của một cậu con trai độc nhất. Cậu bé quanh năm chỉ biết lêu lổng, chẳng mấy khi để tâm đến những lời khuyên răn từ mẫu. Trong một trận cãi vã sau khi bị mẹ mắng, cậu dứt khoát bỏ nhà đi biệt tích. Những ngày tháng tha hương, cậu đi hết làng này qua xóm khác, vui chơi cùng chúng bạn mà quên mất người mẹ già tóc bạc đang mòn mỏi tựa cửa ngóng con. Người mẹ ở nhà đau khổ tột cùng, ngày nào cũng khóc đến mờ cả đôi mắt. Khi sức lực đã cạn, bà ngã xuống đất, biến thành một cái cây xanh tốt ở góc vườn.

Nhiều năm sau, khi đã mệt mỏi với cuộc sống phong ba và bị người đời bắt nạt, cậu bé năm xưa nay đã gầy gò, đói rách tìm đường về nhà. Cảnh tượng vắng lặng, lạnh lẽo của căn nhà khiến cậu hoảng sợ. Không thấy mẹ đâu, cậu lao ra vườn, ôm chầm lấy thân cây lạ mà khóc nức nở. Sự xuất hiện của những quả chín căng mọng và dòng nước sữa thơm ngát trào ra khi cậu nếm thử chính là lời tha thứ thiêng liêng nhất mà người mẹ dành cho đứa con tội lỗi. Nhìn lên lá cây một mặt xanh ngắt, một mặt đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con, cậu bé khóc ròng trong sự dằn vặt khôn nguôi.

"Cây vú sữa" là một câu chuyện cổ tích giàu giá trị nhân văn, mang lại niềm xúc động lớn cho bao thế hệ học trò. Nhìn vào sai lầm của cậu bé, em rút ra bài học xương máu cho bản thân. Em hứa sẽ luôn vâng lời cha mẹ, chịu khó học tập và không bao giờ làm những điều khiến cha mẹ phải phiền lòng, đau khổ.

Bài tham khảo Mẫu 4

Từ thủa còn thơ bé, chúng ta đã được nghe bà và mẹ ngân nga những câu ca dao ngọt ngào về tình mẫu tử: "Lòng mẹ như bát nước đầy,"Mai này khôn lớn, ơn này tính sao?" Tình yêu thương của người mẹ dành cho con cái là vô bờ bến, không một thước đo nào có thể đong đếm được. Và câu chuyện cổ tích "Cây vú sữa" chính là một bài học bằng xương bằng thịt, một minh chứng đầy đau xót và cảm động về thứ tình cảm thiêng liêng, bất diệt ấy.

Chuyện kể về một cậu bé được mẹ chiều chuộng nên đâm ra kiêu ngạo và bướng bỉnh. Sau một lần phạm lỗi bị mẹ mắng, cậu không chịu suy nghĩ mà đùng đùng nổi giận, quay lưng bỏ nhà đi lang bạt kỳ hồ. Cậu bé la cà, ăn xin và vui đùa cùng chúng bạn ở những nơi xa lạ mà quên bẵng đi người mẹ già đang héo hắt ở quê nhà. Người mẹ tội nghiệp ấy vì quá thương nhớ con, ngày nào cũng ra đứng vào trông nơi bậc cửa, khóc lóc thảm thiết đến mức đôi mắt lòa đi vì lệ đắng. Cuối cùng, do kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, mẹ đã ngã xuống và hóa thân thành một loài cây lạ ngay góc vườn.

Sau những tháng ngày dài chịu đói rét, khổ cực và bị người đời hắt hủi, cậu bé mới nhận ra giá trị của gia đình. Cậu lặn lội tìm đường trở về căn nhà xưa. Nhưng hỡi ôi, đón tiếp cậu chỉ là bầu không khí hoang tàn, vắng lặng. Cậu hốt hoảng kêu gào gọi mẹ, nhưng không còn ai trả lời. Cậu suy sụp, khuỵu gối ôm chặt lấy thân cây lạ ở giữa vườn mà khóc nức nở. Như thấu cảm được nỗi đau muộn màng của con, cây lạ bỗng run rẩy xôn xao, nghiêng cành lá ôm lấy cậu và lập tức kết nên những trái chín mọng. Khi cậu bé đói khát ngậm lấy một quả rụng, dòng sữa trắng trong, thơm ngọt như sữa mẹ trào ra nuôi dưỡng cậu. Nhìn mặt lá đỏ hoe như mắt mẹ khóc và thân cây xù xì như bàn tay mẹ nâng niu, cậu bé khóc òa lên trong sự ân hận tột cùng, nhưng mẹ đã mãi mãi không trở về nữa.

Hình ảnh người mẹ hóa thân thành cây vú sữa để tiếp tục che chở, cho con những giọt sữa ngọt lành đã chạm đến trái tim của tất cả chúng ta. Qua câu chuyện này, em muốn nhắn nhủ tới tất cả các bạn học sinh: đừng bao giờ để sự ích kỷ, vô tâm của bản thân làm tổn thương những người yêu thương ta nhất. Hãy hành động ngay hôm nay bằng cách vâng lời, hiếu thảo và sẻ chia với cha mẹ từ những việc nhỏ nhất, bởi vì được sống trong vòng tay cha mẹ chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất trên cuộc đời này.

Bài tham khảo Mẫu 5

Có bao giờ bạn vô tình làm mẹ buồn lòng rồi chợt nhận ra ánh mắt đượm buồn của mẹ hay chưa? Tình yêu thương của mẹ thầm lặng như mạch nước ngầm, nhưng đôi khi sự vô tâm của con cái lại làm mạch nước ấy tổn thương sâu sắc. Câu chuyện cổ tích "Cây vú sữa" chính là một thông điệp cảnh tỉnh đầy nước mắt, đưa chúng ta về với những giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử và sự hối hận muộn màng của đạo làm con.

Nhân vật chính của câu chuyện là một cậu bé có tính tình ham chơi, ngỗ ngược. Cậu thường xuyên bỏ ngoài tai những lời dạy dỗ bảo ban của mẹ. Một ngày nọ, sau khi bị mẹ mắng vì một lỗi lầm, cậu bé vùng vằng tức giận và đùng đùng bỏ nhà ra đi biệt tích. Cậu dấn thân vào những cuộc chơi vô định nơi đất khách, la cà cùng bè bạn mà hoàn toàn quên mất người mẹ đang mòn mỏi ngóng trông. Ở nhà, người mẹ vì quá đau lòng và kiệt sức vì khóc thương nhớ con nên đã ngã xuống, hóa thành một cái cây lạ ở góc vườn nhà.

Phải đến khi nếm trải đủ sự tàn nhẫn, đói rét và bị người đời bắt nạt, cậu bé mới sực tỉnh ngộ và nhớ đến mẹ. Cậu cuống cuồng chạy về nhà, nhưng cảnh vật vẫn như xưa mà người mẹ hiền từ đã không còn nữa. Căn nhà trống trơn, lạnh lẽo bao trùm. Quá hoảng sợ, cậu lao ra vườn, gục đầu vào một thân cây lạ xù xì mà khóc nức nở. Kỳ diệu thay, cây lạ bỗng nhiên run rẩy xôn xao, nghiêng cành ôm lấy cậu và nhanh chóng kết thành những quả chín mọng. Dòng sữa trắng trong, ngọt ngào trào ra từ quả cây chính là dòng sữa mẹ thiêng liêng nuôi dưỡng cậu bé. Khi cậu nhìn mặt lá đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con và thân cây thô ráp như bàn tay lam lũ của mẹ, cậu mới hiểu ra tất cả và ôm chặt lấy cây mà khóc òa trong sự dằn vặt khôn nguôi. Về sau, loài cây mang dòng sữa ngọt lành ấy được người dân nhân giống và gọi là cây vú sữa.

Hình ảnh người mẹ trong câu chuyện giống như một vầng trăng luôn tỏa sáng, âm thầm soi bước và bao dung cho mọi lỗi lầm của đứa con dại dột. Dù câu chuyện đã kết thúc, nhưng bài học về lòng hiếu thảo vẫn như một hồi chuông vang vọng trong tâm trí em. Tình mẫu tử giống như một đóa hoa vô giá mà mỗi chúng ta may mắn được sở hữu, xin đừng để sự vô tâm làm đóa hoa ấy phải héo úa, lụi tàn.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close