Viết bài văn Kể một câu chuyện về lòng tự trọng

- Giới thiệu câu chuyện về một người có lòng tự trọng mà em biết. - Nêu ấn tượng của em về nhân vật đó.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

- Giới thiệu câu chuyện về một người có lòng tự trọng mà em biết.

- Nêu ấn tượng của em về nhân vật đó.

2. Thân bài

- Giới thiệu nhân vật và hoàn cảnh của nhân vật:

+ Người có lòng tự trọng là ai?

+ Nhân vật có hoàn cảnh sống như thế nào?

- Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện:

+ Nhân vật gặp khó khăn, thử thách hoặc tình huống đặc biệt gì?

+ Có ai muốn giúp đỡ hoặc tác động đến nhân vật không?

- Hành động thể hiện lòng tự trọng:

+ Nhân vật đã cư xử như thế nào?

+ Việc làm, lời nói nào cho thấy nhân vật là người có lòng tự trọng?

- Kết quả của hành động đó:

+ Mọi người có thái độ như thế nào đối với nhân vật?

+ Nhân vật nhận được điều gì sau hành động đáng quý ấy?

- Cảm xúc của em khi đó.

3. Kết bài

- Khẳng định ý nghĩa của lòng tự trọng trong cuộc sống.

- Nêu cảm nghĩ của em về nhân vật.

- Bài học em rút ra từ câu chuyện.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong cuộc sống hằng ngày, em đã gặp nhiều người có phẩm chất cao đẹp, nhưng người để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất về lòng tự trọng chính là một người bạn bán vé số dạo ở khu phố nhà em tên là Nam.

Nam mồ côi cha mẹ từ nhỏ, hiện đang sống cùng người bà đau yếu trong một gian phòng trọ chật hẹp, cũ nát. Hằng ngày, sau giờ học, cậu phải tất tả ngược xuôi khắp các ngõ hẻm để bán từng tờ vé số kiếm tiền mua thuốc cho bà. Một chiều mưa tầm tã, em gặp Nam đứng nép dưới mái hiên, cơ thể run lên vì lạnh. Thấy hoàn cảnh cậu gieo neo, một bác khách đi đường ghé vào mua một tờ vé số và cố tình đưa tờ tiền mệnh giá lớn rồi xua tay bảo cậu không cần thối lại để giúp đỡ. Thế nhưng, Nam lập tức giữ tay bác lại, từ chối gạt đi lòng thương hại đó. Cậu rưng rưng nước mắt nhưng giọng nói vô cùng dứt khoát: "Cháu cảm ơn bác, nhưng cháu chỉ nhận đúng số tiền công lao động của mình thôi ạ!". Nam nhanh nhẹn đếm đủ tiền thối trả lại cho bác khách rồi mới chào từ biệt. Hành động thẳng thắn ấy khiến bác khách vô cùng ngạc nhiên và nhìn cậu bằng ánh mắt đầy kính trọng, khâm phục. Chứng kiến cảnh tượng đó, lòng em dâng lên một niềm cảm động và nể phục sâu sắc trước ý chí của người bạn bằng tuổi mình.

Câu chuyện của Nam đã giúp em hiểu rằng lòng tự trọng chính là thứ ánh sáng kỳ diệu che chở cho danh dự của con người trong nghèo khó. Em luôn trân trọng, quý mến Nam và tự nhủ bản thân phải luôn giữ vững lòng tự trọng của mình.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Mỗi lần nghe thấy tiếng rao bánh mì đêm, em lại nhớ đến chú Ba, người bán bánh mì dạo đầu ngõ. Chú chính là tấm gương sáng ngời về lòng tự trọng mà em luôn kính trọng và ngưỡng mộ.

Chú Ba là một cựu chiến binh, do một tai nạn lao động nên chân chú bị tật, đi lại rất khó khăn. Hoàn cảnh gia đình chú vô cùng túng quẫn khi phải nuôi hai người con đang tuổi ăn học bằng chiếc xe gác cũ kỹ đựng đầy bánh mì nóng hổi. Một tối muộn, khi trời nổi dông bão, xe bánh mì của chú bị lật nhào, những chiếc bánh mì thơm ngon rơi xuống đất, lấm lem bùn đất. Thấy vậy, một người đàn ông giàu có sống gần đó bước ra, cầm một xấp tiền dày đưa cho chú và bảo chú cầm lấy để mua xe bánh mới mà không cần trả lại gì. Chú Ba lặng người đi một lúc, chú lau vệt nước mưa trên mặt, nghẹn ngào từ chối xấp tiền. Chú bảo mình vẫn còn đôi tay để lao động, không thể nhận tiền bố thí khi không làm việc. Chú chỉ xin người đàn ông ấy giúp chú thu dọn bãi chiến trường. Sự kiên cường và lòng tự tôn của chú Ba đã khiến người đàn ông nọ cúi đầu nể phục, vội vàng phụ chú một tay. Đứng từ ban công nhìn xuống, em cảm thấy vô cùng xúc động trước nhân cách cao cả của chú.

Lòng tự trọng của chú Ba đã chứng minh rằng sự nghèo khó về vật chất không thể làm nghèo nàn đi tâm hồn của một con người chính trực. Em luôn coi chú là bài học lớn để bản thân không bao giờ được phép sống dựa dẫm hay đánh mất lòng tự tôn.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Lòng tự trọng không phụ thuộc vào tuổi tác hay địa vị xã hội của mỗi con người. Em đã học được bài học sâu sắc này từ Mai, một cô bé nhặt ve chai nhỏ nhắn có lòng tự trọng vô cùng đáng quý.

Mai không được may mắn như chúng em, bạn phải bỏ học sớm để đi nhặt ve chai, phế liệu phụ giúp gia đình kiếm sống qua ngày. Cuộc sống của Mai trôi qua lẻ loi bên chiếc bao tải dứa cũ kỹ và những bãi rác hôi hám. Một lần, khi đang đi phía sau một người phụ nữ sang trọng, Mai nhặt được một chiếc ví dày cộm bị rơi từ túi xách của người đó xuống đường. Giữa lúc phố xá vắng vẻ, không một ai hay biết, Mai đã không một chút do dự mà chạy vun vút theo để trả lại chiếc ví cho người đánh rơi. Người phụ nữ nhận lại tài sản, mừng rỡ rút ra một tờ tiền mệnh giá lớn tặng Mai để hậu tạ, nhưng Mai xua tay từ chối. Bạn mỉm cười thật thà bảo: "Cháu trả lại vì đó là đồ của cô, chứ cháu không làm việc này để lấy tiền thưởng ạ!". Người phụ nữ lặng người, ánh mắt nhìn Mai chuyển từ ngạc nhiên sang trân trọng, trìu mến. Cảm xúc của em lúc đó vừa ngỡ ngàng vừa vô cùng khâm phục hành động của bạn.

Câu chuyện của Mai đã khẳng định rằng lòng tự trọng chính là viên ngọc quý giá nhất, làm nên giá trị đích thực của một con người. Em luôn yêu mến Mai và tự rút ra bài học cho mình là phải luôn sống ngay thẳng, không bao giờ tham lam của người khác.

Bài tham khảo Mẫu 1

Lòng tự trọng là thước đo giá trị cao quý nhất của một con người. Trong những lần đi thực tế để tìm chất liệu cho các bài viết, em đã gặp không ít mảnh đời khó khăn nhưng giàu nghị lực. Trong đó, câu chuyện về Huy là một cậu bé đánh giày ở quán cà phê phố cũ đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc về đức tính tự trọng ngời sáng.

Huy năm nay chừng mười hai tuổi, dáng người nhỏ thỏ, nước da rám nắng và đôi mắt luôn toát lên vẻ lanh lợi nhưng đượm buồn. Hoàn cảnh của Huy rất đáng thương: bố mất sớm, mẹ bệnh tật nằm viện triền miên, nên sau giờ học, Huy lại tất tả mang hộp đồ nghề cũ kỹ đi khắp các nẻo đường để kiếm tiền trang trải. Một buổi trưa nắng gắt, em thấy Huy dừng chân tại một quán cà phê, mời khách đánh giày với thái độ rất lễ phép. Có một bác khách vẻ ngoài sang trọng, nhìn bộ quần áo vá chằng vá đụp của Huy thì tỏ lòng thương hại. Sau khi Huy miệt mài đánh sạch đôi giày, bác rút ra một tờ tiền mệnh giá rất lớn đủ để Huy đánh cả chục đôi giày rồi xua tay bảo: "Thôi, số còn lại bác tặng cháu mua sữa cho mẹ, không cần thối lại đâu!"

Lúc ấy, em thấy Huy sững người lại, gương mặt đỏ ửng vì bối rối. Nhưng thật bất ngờ, cậu bé nhẹ nhàng đặt lại số tiền thừa lên bàn, giọng nói tuy nhỏ nhưng vô cùng dứt khoát: "Cháu cảm ơn bác đã giúp đỡ, nhưng cháu chỉ xin nhận đúng số tiền công lao động của mình thôi ạ. Mẹ cháu dặn 'đói cho sạch, rách cho thơm', cháu không thể nhận tiền mà mình không làm ra". Sự kiên định của Huy khiến bác khách sững sờ, rồi chuyển từ ánh mắt thương hại sang cái nhìn đầy nể phục. Bác lặng lẽ cất tiền và vỗ vai Huy đầy trìu mến. Chứng kiến cảnh ấy, em thấy lòng mình nghẹn ngào, cảm phục vô cùng cái khí phách của người bạn nhỏ.

Câu chuyện của Huy đã khẳng định một chân lý: dù nghèo khó đến đâu, con người vẫn có thể sống ngẩng cao đầu nếu giữ được lòng tự trọng. Em coi Huy là tấm gương sáng để bản thân không bao giờ được phép sống dựa dẫm hay tham lam của cải không phải của mình.

Bài tham khảo Mẫu 2

Lòng tự trọng không chỉ có ở những người địa vị cao sang, mà nó thường hiện hữu rực rỡ nhất ở những người lao động bình dị. Em muốn kể lại câu chuyện về chú Ba bán bánh mì dạo – người đã dạy cho em bài học về giá trị của sự tự tôn trong hoàn cảnh ngặt nghèo.

Chú Ba đã ngoài năm mươi, dáng người khắc khổ với những nếp nhăn hằn sâu trên trán. Hằng đêm, chú vẫn đẩy chiếc xe bánh mì cũ kỹ đi khắp các con phố, tiếng rao của chú trầm ấm giữa không gian tĩnh mịch. Một đêm mưa tầm tã, đường sá trơn trượt, xe bánh mì của chú chẳng may bị lật nhào xuống lề đường. Những chiếc bánh mì nóng hổi, giòn rụm giờ đây nằm lăn lóc, thấm nước mưa và bùn đất. Chú Ba đứng lặng người, đôi bàn tay run rẩy thu gom lại những gì còn sót lại. Một người đàn ông đi ô tô đi ngang qua, thấy hoàn cảnh của chú liền dừng xe, rút một xấp tiền đưa cho chú và bảo: "Chú cầm lấy mà mua lại mẻ bánh khác, coi như tôi ủng hộ người nghèo".

Trước sự giúp đỡ ấy, chú Ba lau vệt nước mưa trên mặt, rưng rưng nhưng khéo léo đẩy tay người đàn ông lại. Chú nghẹn ngào: "Cảm ơn lòng tốt của ông, nhưng tôi vẫn còn sức khỏe để lao động. Bánh hỏng thì tôi chịu, chứ tôi không thể nhận tiền bố thí mà không trao đổi bằng sức lao động được". Chú chỉ xin người đàn ông một chiếc bao nilon lớn để bọc số bánh hỏng mang về cho gia súc. Hành động thẳng thắn và lời nói tự trọng ấy khiến người đàn ông nọ cúi đầu nể phục, vội vàng xuống xe phụ chú thu dọn. Lúc đó, em đứng ở hiên nhà gần đó nhìn thấy, lòng trào dâng một niềm xúc động và nể phục tinh thần kiên cường của chú.

Qua câu chuyện của chú Ba, em hiểu rằng lòng tự trọng chính là bộ quần áo đẹp nhất của nhân cách. Chú Ba là hình ảnh cao đẹp nhắc nhở em phải luôn nỗ lực tự lập và biết giữ gìn danh dự của bản thân trong mọi nghịch cảnh.

Bài tham khảo Mẫu 3

Trong xã hội ngày nay, lòng tự trọng đôi khi bị những giá trị vật chất làm lu mờ. Tuy nhiên, vẫn có những tâm hồn trẻ thơ giữ được sự trong sáng và kiên định. Đó chính là câu chuyện về Mai là một cô bé nhặt ve chai với tấm lòng thật thà khiến ai cũng phải kính trọng.

Mai là một cô bé nhỏ nhắn, nước da đen sạm vì nắng gió. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, Mai phải bỏ học sớm để đi nhặt phế liệu giúp mẹ kiếm sống. Một lần, trong lúc đang bới tìm nhựa và giấy vụn bên cạnh một bãi rác ven đường, Mai nhặt được một chiếc ví da rất đẹp. Khi mở ra, bên trong có rất nhiều tiền mặt và giấy tờ quan trọng mang tên một người nước ngoài. Thay vì giấu đi để giúp mẹ có tiền mua thuốc, Mai đã đứng đợi ở chỗ cũ suốt hai tiếng đồng hồ dưới trời nắng gắt với hy vọng người mất sẽ quay lại tìm.

Khi chủ nhân chiếc ví tất tả chạy đến với gương mặt hốt hoảng, Mai đã chủ động bước tới trả lại nguyên vẹn. Người khách vô cùng cảm động, rút ra một tờ tiền mệnh giá lớn tặng Mai để cảm ơn, nhưng em dứt khoát từ chối. Mai mỉm cười bảo: "Cháu trả lại vì đó là đồ của bác, mẹ cháu bảo nhặt được của rơi phải trả lại, cháu không nhận tiền thưởng đâu ạ!". Lời nói ngây thơ nhưng đầy tự trọng của Mai khiến người khách lặng đi, ông đã nhìn Mai bằng ánh mắt trân trọng vô cùng. Cảm xúc của em khi chứng kiến sự việc là sự ngỡ ngàng và khâm phục; Mai tuy nghèo về vật chất nhưng lại rất giàu có về nhân cách.

Câu chuyện của Mai giúp em nhận ra rằng lòng tự trọng không phân biệt tuổi tác hay sự giàu nghèo. Em luôn yêu mến, trân trọng Mai và coi đây là bài học nhắc nhở mình phải luôn sống trung thực, không bao giờ tham lam.

Bài tham khảo Mẫu 4

Tôi muốn kể về anh Nam, một người bán hàng rong mà tôi thường xuyên gặp trên đường đi học. Anh là minh chứng sống động nhất cho việc một con người có thể nghèo khó về tiền bạc nhưng lại vô cùng kiên cường về lòng tự trọng.

Anh Nam bán hoa quả dạo trên một chiếc xe đạp cũ kỹ, chiếc xe thường xuyên phát ra những tiếng kêu ken két nặng nề. Một hôm, chiếc xe của anh bị gãy trục, toàn bộ hoa quả đổ tràn ra đường, bị xe cộ đi lại cán nát. Giữa lúc anh đang loay hoay trong bế tắc, một nhóm bạn trẻ đi qua, định góp tiền biếu anh để anh sửa xe. Tuy nhiên, anh Nam đã lịch sự từ chối. Anh bảo: "Anh cảm ơn các em, nhưng anh còn trẻ, còn sức, anh sẽ tự tìm cách xoay xở được. Các em hãy giữ số tiền này để giúp đỡ những cụ già hay người tàn tật thì hơn".

Anh ấy không muốn nhận sự giúp đỡ mang tính chất bố thí khi thấy mình vẫn còn khả năng lao động. Việc làm này khiến mọi người xung quanh nhìn anh bằng ánh mắt khác – một ánh mắt đầy sự nể trọng thay vì thương hại. Kết quả là, thay vì cho tiền, mọi người đã xúm lại giúp anh dọn dẹp và chỉ cho anh một tiệm sửa xe gần đó với giá rẻ. Cảm xúc của tôi lúc đó là sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với anh.

Lòng tự trọng của anh Nam đã dạy tôi rằng: danh dự quý hơn tiền bạc. Tôi sẽ luôn ghi nhớ hành động của anh để làm kim chỉ nam cho cuộc sống của chính mình.

Bài tham khảo Mẫu 5

Lòng tự trọng là đức tính cần có của mỗi người học sinh. Bạn Lan trong lớp tôi là một tấm gương như thế. Dù hoàn cảnh gia đình rất khó khăn nhưng Lan luôn giữ vững lòng tự tôn và nỗ lực học tập bằng chính sức mình.

Gia đình Lan thuộc diện hộ nghèo, mẹ Lan làm công nhân, bố mất sớm. Một lần, nhà trường tổ chức phát quà cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Trong danh sách có tên Lan, nhưng khi lên nhận, Lan đã xin phép được nhường suất quà đó cho một bạn khác cùng xóm. Lan trình bày với thầy hiệu trưởng: "Thưa thầy, nhà em tuy nghèo nhưng mẹ em vẫn lo được cho em đi học. Bạn Hùng bên cạnh nhà em còn khó khăn hơn, bố bạn vừa bị tai nạn. Em xin nhường suất quà này cho bạn ạ".

Cả trường lặng đi trước lời đề nghị của Lan. Mọi người không chỉ xúc động mà còn khâm phục lòng tự trọng và sự sẻ chia của bạn. Sau hành động đó, Lan được thầy cô và bạn bè yêu quý hơn bao giờ hết. Bạn không nhận quà vật chất nhưng đã nhận được "món quà" tinh thần vô giá là sự nể trọng từ mọi người. Cảm xúc của em lúc đó là sự tự hào về người bạn của mình.

Lan đã cho em thấy rằng lòng tự trọng chính là vẻ đẹp nội tâm rực rỡ nhất. Em tự nhủ sẽ luôn sống ngay thẳng và biết nghĩ cho người khác giống như Lan.

Bài tham khảo Mẫu 6

Lòng tự trọng là đức tính cần có của mỗi người học sinh. Bạn Lan trong lớp tôi là một tấm gương như thế. Dù hoàn cảnh gia đình rất khó khăn nhưng Lan luôn giữ vững lòng tự tôn và nỗ lực học tập bằng chính sức mình.

Gia đình Lan thuộc diện hộ nghèo, mẹ Lan làm công nhân, bố mất sớm. Một lần, nhà trường tổ chức phát quà cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Trong danh sách có tên Lan, nhưng khi lên nhận, Lan đã xin phép được nhường suất quà đó cho một bạn khác cùng xóm. Lan trình bày với thầy hiệu trưởng: "Thưa thầy, nhà em tuy nghèo nhưng mẹ em vẫn lo được cho em đi học. Bạn Hùng bên cạnh nhà em còn khó khăn hơn, bố bạn vừa bị tai nạn. Em xin nhường suất quà này cho bạn ạ".

Cả trường lặng đi trước lời đề nghị của Lan. Mọi người không chỉ xúc động mà còn khâm phục lòng tự trọng và sự sẻ chia của bạn. Sau hành động đó, Lan được thầy cô và bạn bè yêu quý hơn bao giờ hết. Bạn không nhận quà vật chất nhưng đã nhận được "món quà" tinh thần vô giá là sự nể trọng từ mọi người. Cảm xúc của em lúc đó là sự tự hào về người bạn của mình.

Lan đã cho em thấy rằng lòng tự trọng chính là vẻ đẹp nội tâm rực rỡ nhất. Em tự nhủ sẽ luôn sống ngay thẳng và biết nghĩ cho người khác giống như Lan.

Bài tham khảo Mẫu 7

Lòng tự trọng giống như một chiếc la bàn vô hình, giúp con người luôn đi đúng hướng và giữ được sự thanh thản trong tâm hồn. Mỗi lần ra chợ cùng mẹ, em lại nhớ đến cô Hòa là người phụ nữ bán rau có sạp nhỏ ở góc chợ, một con người tuy lam lũ nhưng luôn khiến người khác phải nể phục vì đức tính tự trọng ngời sáng.

Cô Hòa có hoàn cảnh rất đáng thương, chồng mất sớm do bạo bệnh, một mình cô phải thức khuya dậy sớm, gánh gồng sạp rau xanh để nuôi hai đứa con đang tuổi ăn tuổi học. Cuộc sống túng quẫn hằn lên đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ và gương mặt đầy những nếp nhăn của cô. Một buổi sáng cuối tuần chợ đông đúc, có một người phụ nữ trung niên ghé vào sạp của cô Hòa mua một bó rau cải với giá mười nghìn đồng. Do vội vã và sơ ý, người khách ấy đã rút nhầm một tờ tiền mệnh giá năm trăm nghìn đồng kẹp giữa những tờ tiền nhỏ rồi đưa cho cô Hòa rồi xách túi quay đi luôn. Lúc cô Hòa đếm lại tiền thì người khách đã đi khuất vào dòng người tấp nập.

Đứng trước số tiền lớn bằng cả tuần tiền lời bán rau, cô Hòa không hề nảy sinh lòng tham. Cô vội vàng nhờ người bán hàng bên cạnh trông hộ sạp, rồi tất tả cầm tờ tiền chạy khắp các lối đi trong chợ để tìm người khách nọ. Dưới cái nắng oi ả của buổi sáng, mồ hôi nhễ nhại trên trán, cô Hòa đi hết dãy hàng cá, hàng thịt mới tìm thấy vị khách đang loay hoay tìm ví. Cô thở hổn hển, chìa tờ tiền ra và bảo: "Chị ơi, nãy chị đưa nhầm tờ năm trăm nghìn cho em rồi này, bó rau có mười nghìn thôi!". Người khách ngỡ ngàng, kiểm tra lại ví rồi xúc động nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của cô Hòa, miệng liên tục nói lời cảm ơn. Chị khách ngỏ ý muốn tặng cô số tiền thừa coi như quà cho các cháu, nhưng cô Hòa dứt khoát từ chối, cô mỉm cười: "Tiền không phải của mình thì một cắc tôi cũng không giữ, cầm tiền này về đêm nằm không ngủ yên được đâu chị ạ".

Câu chuyện về đồng tiền trả thừa của cô Hòa đã dạy cho em bài học lớn về đạo đức và lòng tự trọng. Giữa chốn chợ búa xô bồ, sự trung thực và tự tôn của cô như một đóa hoa ngát hương, khẳng định giá trị cao đẹp của người lao động bình dị.

Bài tham khảo Mẫu 8

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những phẩm chất cao đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ vẫn luôn tỏa sáng giữa thời bình. Ở xóm của em, bác Thành là một thương binh hạng nặng. Bác luôn được mọi người yêu mến và kính trọng, không chỉ bởi những cống hiến của bác trong quá khứ, mà còn bởi lòng tự trọng cao cả của bác trong cuộc sống đời thường.

Bác Thành năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, bác đã để lại một phần chân trái nơi chiến trường năm xưa. Hằng ngày, bác đi lại bằng một chiếc chân giả và một cây gậy tre cũ kỹ. Dù gặp nhiều khó khăn trong việc di chuyển, bác Thành chưa bao giờ xem mình là người tàn phế để sống dựa dẫm hay trông chờ vào sự đùm bọc của xã hội. Bác tự mình cuốc đất trồng rau, nuôi thêm một đàn gà để tự cấp tự túc. Đầu năm học vừa qua, chính quyền địa phương có chính sách rà soát để cấp thêm một khoản trợ cấp đặc biệt hằng tháng và một suất học bổng cho con em gia đình thương binh khó khăn. Khi cán bộ tổ dân phố mang giấy tờ đến nhà, bác Thành đã ôn tồn từ chối và xin phép được rút tên khỏi danh sách.

Bác nhìn người cán bộ, giọng nói trầm ấm nhưng vô cùng kiên định: "Tôi vô cùng cảm ơn sự quan tâm của Đảng và Nhà nước. Nhưng hiện tại tôi vẫn còn đôi tay, vẫn tự lao động và nuôi sống được bản thân cùng gia đình. Ngoài kia còn rất nhiều cụ già neo đơn, những đứa trẻ mồ côi hay những người liệt giường không thể tự chăm sóc. Xin hãy nhường phần trợ cấp này cho những hoàn cảnh ngặt nghèo hơn tôi". Hành động ấy của bác Thành khiến cả tổ dân phố ngỡ ngàng rồi chuyển thành sự kính phục sâu sắc. Bác đã chọn cách nhường nhịn cơ hội vật chất cho người khác để giữ vững lòng tự tôn của một người lính. Sự từ chối ấy không làm bác nghèo đi, mà trái lại, nó khiến hình ảnh bác trở nên vĩ đại và cao đẹp hơn bao giờ hết trong mắt mọi người.

Hình ảnh bác Thành tập tễnh vác cuốc ra vườn trong nắng sớm luôn là một biểu tượng đẹp đẽ về lòng tự trọng. Đúng như câu nói: "Danh dự là viên ngọc quý nhất trên chiếc vương miện của nhân cách". Lòng tự trọng của bác Thành chính là viên ngọc sáng, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em phải biết sống tự lập, kiên cường và biết sẻ chia với cộng đồng thay vì chỉ biết đòi hỏi quyền lợi cho riêng mình.

Bài tham khảo Mẫu 9

Đã bao giờ bạn dừng lại giữa nhịp sống hối hả này để tự hỏi: Điều gì thực sự định nghĩa nên giá trị của một con người? Phải chăng đó là những bộ quần áo hàng hiệu đắt tiền, là chiếc xe sang bóng loáng hay số dư tài khoản ngân hàng? Có lẽ không. Từ ngàn đời nay, cha ông ta đã răn dạy: "Đói cho sạch, rách cho thơm". Lòng tự trọng mới chính là thước đo chính xác nhất cho cốt cách của chúng ta. Câu chuyện về cụ giáo Tâm là một người thầy nghỉ hưu ở phố cũ đã cho em hiểu thế nào là sự cao quý của lòng tự tôn trước vòng xoáy của đồng tiền.

Cụ giáo Tâm năm nay đã gần bấy mươi tuổi, sống một mình trong căn nhà cấp bốn cổ kính, xung quanh bốn bức tường đều là những kệ sách bạc màu theo thời gian. Cuộc sống của cụ rất đạm bạc, chỉ dựa vào đồng lương hưu ít ỏi, nhưng cụ vẫn mở lớp dạy học miễn phí cho những đứa trẻ nghèo trong xóm. Một lần, có một gia đình giàu có ở vùng khác mang theo một túi quà đắt tiền cùng một phong bì dày đến nhà cụ. Họ muốn nhờ cụ dùng danh tiếng và mối quan hệ cũ của mình với các trường chuyên để "chạy" cho con trai họ một suất tuyển thẳng vào lớp mười. Đối với một người có cuộc sống túng quẫn như cụ Tâm, số tiền trong phong bì kia có thể giúp cụ sửa lại mái nhà dột nát và mua thuốc thang cho chứng bệnh tuổi già.

Thế nhưng, ngay khi hiểu rõ mục đích của khách, gương mặt cụ Tâm bỗng trở nên nghiêm nghị. Cụ đẩy túi quà và chiếc phong bì lại phía người đàn ông, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng tràn đầy uy nghiêm: "Tôi cả đời đứng trên bục giảng, chỉ biết dạy học trò bằng con chữ, bằng sự công bằng và thực lực. Nếu hôm nay tôi nhận số tiền này của ông, tôi không chỉ làm hoen ố danh dự của chính mình, mà còn dạy cho đứa trẻ kia bài học về sự dối trá. Xin ông mang quà về cho, tôi không thể giúp việc này". Người khách giàu có nghe vậy liền đỏ mặt xấu hổ, vội vàng thu lại tiền quà rồi cúi đầu xin lỗi cụ trước khi ra về. Sự cương quyết của cụ Tâm đã bảo vệ vẹn nguyên sự trong sạch của nghề giáo.

Sống tự trọng cũng giống như việc giữ cho dòng nước của tâm hồn luôn trong vắt, không bị vẩn đục bởi những toan tính, vụ lợi tầm thường. Câu chuyện của cụ giáo Tâm đã khẳng định một chân lý: vật chất có thể hao mòn theo thời gian, nhưng danh dự và lòng tự trọng sẽ còn mãi. Từ tấm gương của cụ, em tự hứa sẽ luôn rèn luyện nhân cách, giữ gìn sự trung thực trong học tập và cuộc sống, để luôn được ngẩng cao đầu sống một cuộc đời thanh thản, ý nghĩa.

Bài tham khảo Mẫu 10

Nhà triết học lừng danh James Taylor từng nhận định: "Lòng tự trọng là chương đầu tiên của cuốn sách trí tuệ". Thật vậy, một người không biết tôn trọng chính mình thì không thể có được sự nể trọng thực sự từ người khác, và càng không thể làm nên những điều vĩ đại cho xã hội. Trong cuộc sống hằng ngày, lòng tự trọng đôi khi được thử thách bởi những ranh giới vô cùng mong manh giữa lợi ích cá nhân và danh dự nghề nghiệp. Câu chuyện về anh Kiên là một kỹ sư xây dựng trẻ tuổi đã mang đến cho em một bài học sâu sắc về điều đó.

Anh Kiên là kỹ sư trưởng giám sát một dự án xây dựng cầu đường lớn tại địa phương. Đây là một công trình có ý nghĩa quan trọng đối với việc đi lại và an toàn của hàng nghìn người dân. Trong quá trình nghiệm thu giai đoạn một, anh Kiên phát hiện nhà thầu phụ đã sử dụng vật liệu kém chất lượng, không đúng với tiêu chuẩn kỹ thuật quy định trong hợp đồng. Biết chuyện này, tối hôm đó, đại diện nhà thầu đã tìm đến nhà riêng của anh Kiên, đặt lên bàn một chiếc cặp chứa một số tiền cực kỳ lớn  đủ để anh mua một căn hộ chung cư mới mà anh hằng mơ ước. Họ khẩn khoản nhờ anh "nhắm mắt làm ngơ", ký vào biên bản nghiệm thu để công trình kịp tiến độ.

Đối với một người trẻ đang phải chịu áp lực kinh tế như anh Kiên, đó là một cám dỗ khổng lồ. Tuy nhiên, nhìn chiếc cặp tiền, anh Kiên nghĩ đến hình ảnh những chuyến xe chở người dân, chở các em nhỏ sẽ đi qua cây cầu này hằng ngày. Nếu cầu sập, hậu quả sẽ khôn lường. Lòng tự trọng nghề nghiệp và lương tâm con người đã trỗi dậy. Anh dứt khoát đứng lên, mở cửa và mời đại diện nhà thầu ra về cùng lời tuyên bố đanh thép: "Tôi học ngành xây dựng để làm ra những công trình bền vững cho cuộc đời, chứ không phải để bán rẻ tính mạng của người dân và danh dự của một kỹ sư. Ngày mai, tôi sẽ báo cáo toàn bộ sự việc lên ban quản lý dự án". Hành động chính trực và đầy tự trọng của anh Kiên sau đó đã giúp ngăn chặn một thảm họa rút ruột công trình, nhà thầu gian dối bị xử lý, còn anh được vinh danh và bổ nhiệm vào vị trí cao hơn.

Câu chuyện của anh Kiên như một ngọn hải đăng soi sáng, giúp em nhận ra rằng lòng tự trọng không phải là điều gì đó trừu tượng, mà nó thể hiện ở bản lĩnh dám từ chối những cám dỗ bất chính. Sống tự trọng có thể khiến ta chịu thiệt thòi trước mắt về vật chất, nhưng lại mang đến những giá trị tinh thần vô giá và sự bền vững cho tương lai. Đó là kim chỉ nam mà em sẽ luôn mang theo trên hành trình trưởng thành của mình.

Bài tham khảo Mẫu 11

Từ thuở xa xưa, cha ông ta đã đúc kết nên những bài học đạo đức vô giá qua câu tục ngữ: "Thà chết trong còn hơn sống đục". Lời răn dạy ấy nhắc nhở mỗi con người về tầm quan trọng của lòng tự trọng khả năng biết giữ gìn phẩm giá, danh dự cá nhân và không bao giờ cho phép mình sa ngã trước những cám dỗ hay lợi ích thấp hèn. Đoạn đường đời của mỗi người sẽ thật đẹp nếu chúng ta biết sống ngay thẳng, giống như câu chuyện về bác Lượm là người công nhân quét rác ở khu phố em.

Bác Lượm là người phụ nữ có vóc dáng nhỏ nhắn, nước da đen sạm vì phải làm việc ngoài trời bất kể ngày nắng hay đêm mưa. Công việc của bác là giữ gìn sự sạch đẹp cho từng con ngõ nhỏ, một công việc thầm lặng và vất vả. Một đêm cuối năm, khi đang quét dọn đống lá rụng và rác thải dưới lòng đường, chổi của bác vấp phải một chiếc túi xách màu đen nằm khuất sau gốc cây lộc vừng. Khi mở ra kiểm tra để tìm thông tin chủ nhân, bác Lượm sững sờ khi thấy bên trong có rất nhiều tập tiền mệnh giá lớn cùng một chiếc kiềng vàng đắt giá. Tổng giá trị của chiếc túi có thể giúp bác đổi đời, không còn phải thức khuya dậy sớm quét rác nữa.

Thế nhưng, lòng tự trọng của một người lao động nghèo đã chiến thắng sự cám dỗ. Bác Lượm lập tức ôm chiếc túi chạy thẳng đến đồn công an phường gần nhất để trình báo và nhờ tìm kiếm người đánh mất. Sáng hôm sau, một người phụ nữ làm kinh doanh bị mất tài sản đã nhận lại được toàn bộ đồ đạc của mình. Quá cảm động trước tấm lòng của bác Lượm, người phụ nữ ấy đã rút ra một số tiền lớn để hậu tạ, nhưng bác Lượm cười hiền lành, từ chối và bảo: "Tôi trả lại tiền vì biết người mất chắc đang khóc hết nước mắt vì tiếc của. Tôi nghèo thật, nhưng tiền không phải do mồ hôi nước mắt mình làm ra thì tôi không lấy. Nhận tiền này, tôi thấy cái chổi mình quét rác hằng ngày không còn nhẹ nhàng nữa".

Hành động của bác Lượm là một minh chứng hùng hồn cho thấy lòng tự trọng không phân biệt địa vị hay nghề nghiệp. Bác tuy làm một công việc bình thường nhưng nhân cách của bác lại lấp lánh như một viên ngọc quý giữa đời thường. Câu chuyện ấy đã gieo vào lòng em niềm tin sâu sắc vào những điều tốt đẹp, đồng thời nhắc nhở em phải luôn giữ vững sự trung thực, tự tôn trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 12

Hãy thử tưởng tượng, vào một ngày bạn rơi vào hoàn cảnh vô cùng túng quẫn, túi không còn một đồng và bụng thì đang đói cồn cào. Đúng lúc đó, bạn nhặt được một số tiền lớn rơi ngay trước mặt mà xung quanh hoàn toàn vắng lặng, không một ai chứng kiến. Bạn sẽ làm gì? Sẽ giữ lấy số tiền đó để giải quyết khó khăn trước mắt, hay sẽ tìm cách trả lại cho người đánh rơi? Tình huống giả định này chính là một phép thử nghiệt ngã cho lòng tự trọng của mỗi con người. Và em đã tìm thấy một câu trả lời vô cùng cảm động từ hành động thực tế của bé Bi là một đứa trẻ bán vé số dạo trên đường phố.

Bé Bi năm nay mới mười tuổi, dáng người gầy guộc, đen nhẻm, hằng ngày phải đi bộ hàng chục cây số qua các quán ăn để bán từng tờ vé số phụ giúp người bà đau ốm. Một buổi trưa nắng cháy da người, Bi dừng chân tại một quán bún riêu ven đường để mời khách. Có một chú trung niên gọi Bi lại mua giúp em năm tờ vé số. Do mải nói chuyện điện thoại, chú ấy đã rút nhầm một tờ tiền mệnh giá hai trăm nghìn đồng thay vì tờ hai mươi nghìn đồng để trả cho em rồi vội vàng dắt xe máy phóng đi. Khi Bi kiểm tra lại tiền để bỏ vào chiếc túi bạt nhỏ, em phát hiện ra sự nhầm lẫn này.

Số tiền thừa ấy bằng cả hai ngày công che nắng che mưa đi bán vé số của em, đủ để em mua cho bà một thang thuốc bổ. Nhưng không, lòng tự trọng của một đứa trẻ được giáo dục tử tế đã không cho phép Bi tham lam. Với đôi chân trần nhỏ bé, Bi đã dốc hết sức chạy theo chiếc xe máy của người khách nọ suốt một đoạn đường dài, vừa chạy vừa lớn tiếng gọi: "Chú ơi! Chú đưa nhầm tiền rồi chú ơi!". Nghe thấy tiếng gọi, người đàn ông dừng xe lại ở ngã tư. Khi Bi đưa trả lại tờ tiền thừa, chú khách vô cùng kinh ngạc và xúc động. Chú muốn tặng em tờ tiền đó như một lời cảm ơn, nhưng Bi lắc đầu, cười rạng rỡ: "Cháu cảm ơn chú, nhưng cháu chỉ nhận đúng tiền vé số của cháu thôi ạ. Bà cháu dạy không được tham của người khác".

Hành động ngây thơ nhưng đầy tự trọng của bé Bi đã để lại cho những người chứng kiến, trong đó có em, một nỗi xúc động nghẹn ngào. Câu chuyện của em đã khẳng định một giá trị cốt lõi: lòng tự trọng không được đo bằng tuổi tác hay độ dày của ví tiền, mà nó nằm ở sự trong sáng của trái tim. Em tự nhủ sẽ luôn giữ gìn lòng tự trọng như một báu vật quý giá nhất của bản thân để không bao giờ sống hổ thẹn với chính mình.

Bài tham khảo Mẫu 13

Trong bức tranh muôn màu của xã hội, có một sự tương phản đầy nghịch lý khiến chúng ta phải suy ngẫm: Có những kẻ sống trong nhung lụa, địa vị cao sang nhưng lại sẵn sàng chà đạp lên pháp luật, bán rẻ danh dự để vơ vét những đồng tiền bất chính; ngược lại, có những người lao động nghèo khổ, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc nhưng lại bảo vệ lòng tự trọng của mình như báu vật thiêng liêng nhất. Câu chuyện về chị Thắm – một người phụ nữ làm nghề giúp việc theo giờ chính là một minh chứng sống động cho vẻ đẹp nhân cách cao quý ấy.

Chị Thắm có dáng người lam lũ, hiền lành, hằng ngày chị nhận lau dọn nhà cửa, giặt giũ thuê cho các gia đình khá giả trong thành phố để kiếm tiền nuôi con ăn học. Một lần, khi đang lau dọn phòng khách cho một ngôi nhà chủ rất giàu có nhưng tính tình có phần khắt khe, chị Thắm vô tình làm quệt chiếc chổi lau nhà vào một bình hoa bằng gốm sứ cổ đặt trên kệ khiến nó rơi xuống và vỡ tan tành. Lúc đó trong nhà không có ai, xung quanh cũng không có camera giám sát ở góc khuất đó. Chị Thắm hoàn toàn có thể thu dọn mảnh vỡ rồi đổ lỗi cho chú mèo cưng của chủ nhà, hoặc im lặng ra về để tránh phải đền một số tiền lớn bằng cả tháng lương của mình.

Tuy nhiên, lòng tự trọng và sự trung thực không cho phép chị trốn tránh trách nhiệm. Khi chủ nhà trở về, thay vì giấu giếm, chị Thắm đã chủ động đứng ra, cúi đầu nhận lỗi với gương mặt đầy lo lắng nhưng giọng nói vô cùng chân thành: "Tôi thành thật xin lỗi ông bà. Do tôi bất cẩn nên đã làm vỡ bình hoa quý này. Tôi biết nó rất đắt tiền, tôi xin phép được trừ dần vào tiền công làm việc của tôi hằng tháng cho đến khi đền đủ giá trị của chiếc bình thì thôi ạ". Sự thật thà và lòng tự trọng của chị Thắm khiến chủ nhà vô cùng bất ngờ. Thay vì tức giận hay bắt đền, họ lại mỉm cười bao dung và bảo: "Bình hoa tuy quý nhưng không quý bằng sự trung thực của chị. Tôi không bắt chị đền đâu, tôi trân trọng lòng tự trọng của chị". Từ đó, họ càng thêm tin tưởng và giao cả chìa khóa nhà cho chị Thắm quản lý.

Câu chuyện của chị Thắm đã khẳng định một giá trị sâu sắc: lòng tự trọng chính là chiếc chìa khóa vạn năng giúp xây dựng niềm tin bền vững giữa người với người. Sự tương phản giữa cái nghèo vật chất và cái giàu nhân cách của chị Thắm đã dạy cho em bài học lớn về cách sống: danh dự là thứ một khi đã mất đi thì rất khó lấy lại, vì vậy hãy luôn trân trọng bản thân bằng cách sống trung thực và có trách nhiệm với mọi hành động của mình.

Bài tham khảo Mẫu 14

Trên các phương tiện truyền thông gần đây, câu chuyện về một anh tài xế taxi trả lại chiếc túi chứa hơn một tỷ đồng cùng nhiều tài sản giá trị cho một hành khách nước ngoài bỏ quên đã gây bão mạng xã hội. Hành động ấy không chỉ nhận được hàng nghìn lượt yêu thích mà còn khơi dậy niềm tin mạnh mẽ của cộng đồng vào lòng tự trọng của con người giữa thời buổi kinh tế đầy biến động. Ngay tại quê hương em, cũng có một câu chuyện tương tự về bác Tư xe ôm là người đã chọn lòng tự tôn thay vì một sự giàu có chớp nhoáng.

Bác Tư là một người đàn ông khắc khổ, góa vợ, hằng ngày bám trụ nơi bến xe khách huyện với chiếc xe máy cà tàng để kiếm từng đồng tiền lẻ nuôi cô con gái học đại học. Một buổi chiều muộn, bác nhận chở một người đàn ông lạ mặt ôm một chiếc cặp da lớn từ bến xe về một làng ven biển. Người khách có vẻ đang có chuyện rất vội vã và lo lắng. Sau khi trả khách và quay trở lại quán nước, bác Tư bỗng phát hiện người khách đã bỏ quên chiếc cặp da trên giá chở hàng phía sau xe. Khi mở ra để tìm địa chỉ hay số điện thoại liên lạc, bác Tư sững sờ thấy bên trong toàn là những cọc tiền mệnh giá lớn, tổng cộng lên tới hàng trăm triệu đồng.

Đối với một gia đình đang loay hoay chạy vạy từng đồng đóng học phí cho con như bác Tư, số tiền này là một gia tài có thể thay đổi số phận. Nhưng bác Tư không hề đắn đo. Bác nghĩ đến vẻ mặt hốt hoảng của người khách lúc nãy và hiểu rằng số tiền này có thể là tiền mồ hôi nước mắt, hoặc tiền cứu mạng của một gia đình khác. Bác lập tức nổ máy xe, bỏ cả buổi tối chạy ngược lại quãng đường hơn mười cây số trong đêm tối để tìm ngôi nhà lúc nãy. Khi bác đến nơi, người khách đang ngồi khóc sụp xuống sân vì bất lực. Thấy bác Tư cầm chiếc cặp bước vào, người đàn ông ấy như sống lại một lần nữa. Anh ta rút ra một cọc tiền lớn dứt khoát ấn vào tay bác Tư để hậu tạ, nhưng bác Tư gạt đi, cười hiền: "Tôi trả lại vì lòng tự trọng của tôi không cho phép tôi giữ đồ của người khác. Nhận số tiền này của chú, con gái tôi nó học đại học cũng không thể ngẩng cao đầu được".

Câu chuyện mang tính thời sự đời thường của bác Tư chính là một bài học đắt giá về nhân cách con người. Bác đã chứng minh rằng lòng tự trọng chính là viên gạch nền móng để xây dựng nên một xã hội tốt đẹp và văn minh. Từ hành động cao cả ấy, em nhận thức được rằng bản thân cần phải luôn sống ngay thẳng, giữ vững danh dự của mình trước mọi sự cám dỗ của cuộc sống, bởi vì một danh tiếng trong sạch chính là di sản quý giá nhất của mỗi con người.

Bài tham khảo Mẫu 15

Trên các phương tiện truyền thông gần đây, câu chuyện về một anh tài xế taxi trả lại chiếc túi chứa hơn một tỷ đồng cùng nhiều tài sản giá trị cho một hành khách nước ngoài bỏ quên đã gây bão mạng xã hội. Hành động ấy không chỉ nhận được hàng nghìn lượt yêu thích mà còn khơi dậy niềm tin mạnh mẽ của cộng đồng vào lòng tự trọng của con người giữa thời buổi kinh tế đầy biến động. Ngay tại quê hương em, cũng có một câu chuyện tương tự về bác Tư xe ôm là người đã chọn lòng tự tôn thay vì một sự giàu có chớp nhoáng.

Bác Tư là một người đàn ông khắc khổ, góa vợ, hằng ngày bám trụ nơi bến xe khách huyện với chiếc xe máy cà tàng để kiếm từng đồng tiền lẻ nuôi cô con gái học đại học. Một buổi chiều muộn, bác nhận chở một người đàn ông lạ mặt ôm một chiếc cặp da lớn từ bến xe về một làng ven biển. Người khách có vẻ đang có chuyện rất vội vã và lo lắng. Sau khi trả khách và quay trở lại quán nước, bác Tư bỗng phát hiện người khách đã bỏ quên chiếc cặp da trên giá chở hàng phía sau xe. Khi mở ra để tìm địa chỉ hay số điện thoại liên lạc, bác Tư sững sờ thấy bên trong toàn là những cọc tiền mệnh giá lớn, tổng cộng lên tới hàng trăm triệu đồng.

Đối với một gia đình đang loay hoay chạy vạy từng đồng đóng học phí cho con như bác Tư, số tiền này là một gia tài có thể thay đổi số phận. Nhưng bác Tư không hề đắn đo. Bác nghĩ đến vẻ mặt hốt hoảng của người khách lúc nãy và hiểu rằng số tiền này có thể là tiền mồ hôi nước mắt, hoặc tiền cứu mạng của một gia đình khác. Bác lập tức nổ máy xe, bỏ cả buổi tối chạy ngược lại quãng đường hơn mười cây số trong đêm tối để tìm ngôi nhà lúc nãy. Khi bác đến nơi, người khách đang ngồi khóc sụp xuống sân vì bất lực. Thấy bác Tư cầm chiếc cặp bước vào, người đàn ông ấy như sống lại một lần nữa. Anh ta rút ra một cọc tiền lớn dứt khoát ấn vào tay bác Tư để hậu tạ, nhưng bác Tư gạt đi, cười hiền: "Tôi trả lại vì lòng tự trọng của tôi không cho phép tôi giữ đồ của người khác. Nhận số tiền này của chú, con gái tôi nó học đại học cũng không thể ngẩng cao đầu được".

Câu chuyện mang tính thời sự đời thường của bác Tư chính là một bài học đắt giá về nhân cách con người. Bác đã chứng minh rằng lòng tự trọng chính là viên gạch nền móng để xây dựng nên một xã hội tốt đẹp và văn minh. Từ hành động cao cả ấy, em nhận thức được rằng bản thân cần phải luôn sống ngay thẳng, giữ vững danh dự của mình trước mọi sự cám dỗ của cuộc sống, bởi vì một danh tiếng trong sạch chính là di sản quý giá nhất của mỗi con người.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close