Viết bài văn kể sáng tạo dựa trên truyện Cô bé bán diêm của nhà văn An- đéc -xen1. Mở bài - Giới thiệu nhân vật cô bé bán diêm và hoàn cảnh đáng thương của em. 2. Thân bài a. Hoàn cảnh của cô bé bán diêm
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết 1. Mở bài - Giới thiệu nhân vật cô bé bán diêm và hoàn cảnh đáng thương của em. 2. Thân bài a. Hoàn cảnh của cô bé bán diêm - Cô bé phải đi bán diêm giữa trời rét buốt. - Em đói, lạnh và không dám trở về nhà vì chưa bán được bao diêm nào. - Mọi người đi qua nhưng ít ai chú ý đến em. b. Những điều kì diệu xảy ra - Cô bé ngồi nép vào một góc tường và quẹt những que diêm để sưởi ấm. - Trong ánh sáng của que diêm, em nhìn thấy những hình ảnh đẹp đẽ, ấm áp hoặc những điều em hằng mong ước. - Có thể sáng tạo thêm những hình ảnh, cuộc gặp gỡ hoặc ước mơ mới của cô bé. c. Diễn biến sáng tạo của câu chuyện - Một người tốt bụng, một gia đình hoặc một nhân vật đặc biệt xuất hiện giúp đỡ cô bé. - Cô bé được quan tâm, chăm sóc hoặc được thực hiện ước mơ của mình. - Có thể thêm những sự việc bất ngờ, cảm động hoặc kì ảo. d. Kết thúc câu chuyện - Cô bé vượt qua hoàn cảnh khó khăn và có cuộc sống tốt đẹp hơn. 3. Kết bài - Nêu cảm nghĩ về nhân vật cô bé bán diêm. - Rút ra bài học về tình yêu thương, sự sẻ chia và lòng nhân ái trong cuộc sống. Bài siêu ngắn "Cô bé bán diêm" là một trong những câu chuyện cảm động nhất về tình yêu thương và sự bất hạnh của trẻ thơ trong đêm giao thừa. Để xoa dịu nỗi đau của nhân vật nhỏ bé này, em muốn kể lại câu chuyện bằng một kết thúc mới, nơi những phép màu của lòng nhân ái sẽ xuất hiện để cứu lấy cuộc đời em. Đêm giao thừa, trời rét mướt, tuyết rơi dày đặc bao phủ khắp các ngả đường. Một cô bé bán diêm tội nghiệp, đầu trần, chân đất, đang dò dẫm từng bước trong bóng tối. Em vừa đói vừa lạnh, chiếc bụng trống rỗng cồn cào, nhưng không dám trở về nhà vì cả ngày chưa bán được bao diêm nào, sợ người cha nghiêm khắc sẽ đánh đòn. Mọi người xung quanh đều vội vã lướt qua để trở về với mái ấm của riêng mình mà không ai đoái hoài đến em. Quá mệt mỏi, em ngồi nép vào một góc tường lạnh ngắt, đôi bàn tay sưng phồng lên vì cóng. Để sưởi ấm, em liều quẹt một que diêm. Lửa bùng cháy, hiện ra chiếc lò sưởi ấm áp, rồi bàn ăn thịnh soạn và cả người bà hiền hậu. Tuy nhiên, thay vì để em ra đi mãi mãi trong giá rét khi diêm tắt, câu chuyện đã có một bước ngoặt kỳ diệu. Một đôi vợ chồng nhân hậu đi ngang qua, nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy bên đống diêm tàn. Lòng trắc ẩn trỗi dậy, họ lập tức bế em lên xe, đưa về ngôi nhà ấm áp của mình. Họ thay cho em bộ quần áo mới, cho em ăn một bữa tối no nê và sưởi ấm đôi bàn chân rướm máu. Từ đêm ấy, cô bé bán diêm không còn phải lang thang trong đói khét nữa, em đã trở thành đứa con cưng của gia đình tốt bụng và được đến trường như bao bạn bè đồng trang lứa. Sự thay đổi trong kết thúc câu chuyện khiến em cảm thấy vô cùng hạnh phúc và nhẹ lòng. Qua câu chuyện sáng tạo này, em nhận ra rằng tình yêu thương và lòng nhân ái chính là ngọn lửa ấm áp nhất, có thể đẩy lùi mọi giông bão và thắp sáng cuộc đời của những mảnh đời bất hạnh. Bài tham khảo Mẫu 1 Truyện cổ An-đéc-xen luôn chạm đến những góc sâu thẳm nhất trong trái tim người đọc bởi sự chân thực và lòng trắc ẩn. Trong đó, hình ảnh cô bé bán diêm cô độc giữa đêm đông giá rét luôn để lại niềm xót thương khôn nguôi. Để viết tiếp một tương lai tươi đẹp hơn cho em, tôi xin kể lại câu chuyện này với một diễn biến đầy tình người và ngập tràn hơi ấm. Vào một đêm giao thừa lạnh giá, khi những bông tuyết trắng xóa không ngừng rơi, có một cô bé bán diêm nhỏ nhắn đang thơ thẩn bước đi trên phố. Bộ quần áo cũ kỹ rách nát không đủ che tấm thân gầy guộc đang run lên bần bật. Cả ngày hôm đó, em chưa bán được một bao diêm nào, cũng chẳng có ai bố thí cho em một đồng xu nhỏ. Em không dám về nhà, bởi căn gác xép lạnh lẽo kia có người cha say xỉn đang chờ sẵn với những trận đòn roi. Đôi chân trần của em đỏ ửng rồi tím bầm lại vì tuyết lạnh. Mệt nhoài và bất lực, em chọn một góc tường khuất gió giữa hai ngôi nhà rồi ngồi thụp xuống, thu đôi bàn chân nhỏ bé vào người. Để tìm kiếm chút hơi ấm mong manh, em run rẩy quẹt que diêm đầu tiên. Ánh lửa bùng lên, mang theo hình ảnh một chiếc lò sưởi bằng đồng rực rỡ. Que thứ hai quẹt lên, một bàn ăn đầy ngỗng quay, bánh ngọt hiện ra. Đến que diêm thứ ba, người bà quá cố hiền từ hiện ra mỉm cười với em. Khác với nguyên tác, khi người bà chuẩn bị dắt tay em bay đi, trong lòng cô bé chợt vang lên lời dặn của bà ngày trước: "Hãy kiên cường sống, cuộc đời sẽ mỉm cười với cháu." Ý chí sinh tồn mạnh mẽ trỗi dậy, cô bé bừng tỉnh, cố gắng giữ hơi thở giữa màn đêm. Đúng lúc đó, ánh đèn từ một chiếc xe ngựa dừng lại ngay trước góc tường. Bước xuống xe là một người phụ nữ quý phái có gương mặt phúc hậu. Bà chính là chủ của một trại trẻ mồ côi trong thành phố, đang trên đường trở về nhà sau chuyến từ thiện. Nhìn thấy cô bé nằm ngất lịm bên cạnh những bao diêm dở dang, trái tim bà nhói đau. Không một chút chần chừ, bà ôm lấy cơ thể lạnh ngắt của em vào lòng, dùng chiếc áo choàng lông dày cộm của mình bọc kín lấy em và đưa lên xe ngựa. Tại mái ấm tình thương, cô bé bán diêm đã được các bác sĩ chăm sóc tận tình. Sau một giấc ngủ dài, em mở mắt ra và thấy mình đang nằm trên chiếc giường nệm êm ái, xung quanh là tiếng cười đùa của những đứa trẻ có cùng hoàn cảnh. Người phụ nữ tốt bụng phát cho em những cuốn sách mới, những bộ quần áo ấm áp. Từ đó, em không còn phải chịu đựng cái đói, cái lạnh hay những trận đòn roi vô lý nữa. Câu chuyện sáng tạo này mang lại cho em một niềm vui sướng nghẹn ngào. Tôi nhận ra rằng, dù hoàn cảnh có tăm tối đến đâu, chỉ cần chúng ta không từ bỏ hy vọng và xã hội luôn sẵn sàng dang rộng vòng tay sẻ chia, thì mọi đứa trẻ đều sẽ tìm thấy thiên đường hạnh phúc ngay trên mặt đất này. Bài tham khảo Mẫu 2 Bản chất của văn học là nhân đạo hóa con người, và kết thúc của câu chuyện "Cô bé bán diêm" của An-đéc-xen luôn khiến độc giả khao khát một sự cứu rỗi. Việc sáng tạo lại kết thúc cho tác phẩm này không chỉ là ước muốn chủ quan của tôi, mà đó là cách chúng ta khẳng định sức mạnh của lòng nhân ái trong một xã hội văn minh. Sự cô độc của cô bé bán diêm trong đêm đông được đẩy lên đến đỉnh điểm khi những bao diêm cứ vơi dần sau mỗi lần quẹt. Mỗi ánh lửa là một ảo ảnh về hạnh phúc: sự ấm áp, thức ăn và tình thân. Tuy nhiên, bước ngoặt sáng tạo xuất hiện ở que diêm cuối cùng. Khi hình ảnh người bà xuất hiện, thay vì đưa em rời xa trần thế, linh hồn người bà đã thì thầm truyền cho em hơi ấm của niềm tin: "Cháu yêu, hãy sưởi ấm trái tim mình, cứu cánh sắp đến rồi." Lời thì thầm ấy trùng khớp với sự xuất hiện của một người thợ giày nghèo đi làm đêm về muộn. Dù bản thân không giàu có, nhưng khi chứng kiến cảnh ngộ của cô bé, ông đã không ngần ngại nhường chiếc áo khoác duy nhất của mình cho em. Ông đưa em về gian nhà nhỏ của mình, nơi người vợ hiền và đứa con trai nhỏ đang chờ. Họ cùng nhau chia sẻ ổ bánh mì khô bên bếp lửa sưởi. Sự ấm áp của tình người đã kéo cô bé trở lại với sự sống. Cái kết này tuy giản dị nhưng mang giá trị hiện thực sâu sắc. Nó chứng minh rằng sự cứu rỗi không đến từ những phép màu siêu nhiên trên trời cao, mà nó ẩn giấu trong lòng trắc ẩn của những con người bình thường ở ngay quanh ta. Qua mẩu chuyện này, chúng ta học được cách nhìn nhận và quan tâm đến những mảnh đời bất hạnh xung quanh mình. Đôi khi, chỉ một hành động chia sẻ nhỏ bé cũng đủ để hồi sinh một cuộc đời đang đứng mấp mé bên bờ vực của sự tuyệt vọng. Bài tham khảo Mẫu 3 Trong thế giới văn học thiếu nhi, "Cô bé bán diêm" là một tượng đài về nỗi buồn nhưng cũng là bài học lớn về tình yêu thương. Khi được yêu cầu kể lại câu chuyện này một cách sáng tạo, em muốn thổi vào đó một luồng sinh khí mới, một tia hy vọng rực rỡ để sưởi ấm cho số phận đáng thương của nhân vật chính. Toàn bộ phần đầu của câu chuyện vẫn diễn ra trong không gian lạnh giá của thành phố Bắc Âu đêm giao thừa. Điểm sáng tạo bắt đầu từ khoảnh khắc ánh lửa của que diêm cuối cùng vụt tắt. Cô bé không ra đi trong thanh thản như trong truyện cổ, mà em được đánh thức bởi tiếng khóc thúc thích của một chú chó nhỏ lạc mẹ. Việc nhìn thấy một sinh linh khác cũng đang đau khổ vì giá rét đã đánh thức bản năng chở che bên trong cô bé. Em ôm lấy chú chó vào lòng, dùng chút hơi ấm cuối cùng để sưởi cho nó. Chính tiếng sủa của chú chó nhỏ đã thu hút sự chú ý của một gia đình giàu có vừa bước ra khỏi nhà thờ. Họ cảm động trước tình cảm của cô bé và lập tức đưa cả em lẫn chú chó về dinh thự của mình. Tại đây, em được nhận nuôi, được yêu thương và được nuôi dưỡng đam mê trở thành một người viết truyện cho trẻ em trong tương lai. Kết thúc này mang lại một thông điệp rất đẹp đẽ về sự sẻ chia đôi đường. Ngay cả trong hoàn cảnh khốn cùng nhất, nếu chúng ta vẫn giữ được lòng tốt và tình yêu thương đối với vạn vật, cuộc sống chắc chắn sẽ đền đáp cho chúng ta những phần thưởng xứng đáng. Bài tham khảo Mẫu 4 Nhà văn nổi tiếng người Pháp Victor Hugo từng viết: "Thế giới tài sản lớn nhất của con người là tình yêu thương, nó là ngọn lửa sưởi ấm những tâm hồn cô độc trong mùa đông lạnh giá nhất." Thật vậy, cuộc sống sẽ trở nên đáng sợ biết bao nếu con người sống ích kỷ, quay lưng lại với đồng loại. Câu chuyện "Cô bé bán diêm" của An-đéc-xen là một lời nhắc nhở đau đớn về sự vô cảm ấy. Thế nhưng, nếu chúng ta được quyền dùng ngòi bút của mình để thay đổi thế giới, tại sao không thắp lên một kết thúc tràn ngập ánh sáng của lòng nhân ái? Hãy cùng em bước vào một thế giới sáng tạo mới, nơi tình người sẽ chiến thắng cái lạnh của băng tuyết và cứu lấy số phận của cô bé bán diêm tội nghiệp. Mạch chuyện dẫn dắt người đọc qua những giây phút nghẹt thở khi cô bé bán diêm ngồi co quắp nơi góc tường, quẹt từng que diêm để tìm kiếm hình bóng của lò sưởi, ngỗng quay và người bà quá cố. Khi bao diêm chỉ còn lại một que duy nhất, em đã quẹt nó lên với sự tuyệt vọng. Nhưng chính vào giây phút định mệnh ấy, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Thay vì một mình chống chọi với bóng đêm, ánh lửa từ que diêm cuối cùng đã soi rọi bước chân của một nhóm thanh niên đang đi phát quà từ thiện trong đêm giao thừa. Họ nhìn thấy em, lập tức sưởi ấm và đưa em về ngôi nhà chung của những trẻ em đường phố. Ở đó, em được đón một cái Tết thực sự, được học nghề và có một mái nhà đúng nghĩa. Là một người học sinh may mắn được sống trong tình yêu thương của cha mẹ và thầy cô, câu chuyện sáng tạo về cô bé bán diêm đã để lại trong em những rung động vô cùng sâu sắc. Em chợt nhận ra xung quanh mình vẫn còn rất nhiều bạn nhỏ có hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần. Câu chuyện nhắc nhở em phải biết trân trọng những gì mình đang có, đồng thời thôi thúc em tích cực tham gia vào các phong trào quyên bọc quần áo cũ, sách vở để gửi tặng các bạn học sinh vùng cao. Em hiểu rằng, mỗi một hành động sẻ chia nhỏ bé của chúng em hôm nay sẽ là một que diêm ấm áp, thắp sáng tương lai cho những mảnh đời kém may mắn trong xã hội. Bài tham khảo Mẫu 5 Đã bao giờ bạn tự hỏi, điều gì đáng sợ hơn cả cái lạnh thấu xương của mùa đông Bắc Âu? Phải chăng đó chính là sự lạnh lùng, dửng dưng của dòng người vội vã lướt qua một đứa trẻ rách rưới đang co ro xin ăn nơi góc phố? Đêm giao thừa là thời khắc của đoàn tụ, của nụ cười và ánh đèn hoa lệ, nhưng đối với cô bé bán diêm, đó lại là một cuộc chiến sinh tử cô độc. Cái chết của em ở cuối tác phẩm gốc giống như một vết cắt để lại nỗi đau âm ỉ cho bao thế hệ độc giả. Đến với câu chuyện kể sáng tạo hôm nay, chúng ta hãy cùng nhau đập tan lớp băng vô cảm ấy, dùng tình yêu thương để vẽ nên một cái kết khác bừng sáng, biến những giấc mơ hoang đường trong ánh lửa của em thành hiện thực sống động ngay giữa cuộc đời trần thế này. Câu chuyện triển khai rất xúc động từ phân cảnh cô bé quẹt những que diêm trong đêm tối. Khi que diêm cuối cùng sắp tắt và cái lạnh chuẫn bị cướp đi sinh mạng của em, tác giả sáng tạo đã đưa vào nhân vật một vị mục sư già tốt bụng. Ông đã tìm thấy cô bé, đưa em về nhà thờ giáo xứ, sưởi ấm cho em bằng tình yêu thương vô bờ bến. Người cha nghiêm khắc của em sau đó cũng được vị mục sư khuyên bảo, thức tỉnh lương tri và hối hận ôm lấy con mình. Gia đình em từ đó được sưởi ấm bằng sự thấu hiểu, cô bé được cắp sách đến trường và không bao giờ phải đi bán diêm trong đêm đông nữa. Hành động cứu giúp cô bé bán diêm trong câu chuyện sáng tạo này giống như một dòng nước ấm lành chảy qua sa mạc, làm hồi sinh một mầm cây non đang héo rũ vì khô hạn. Câu chuyện sẽ mãi là một bài học nằm lòng quý báu cho thế hệ trẻ chúng em trên hành trình hoàn thiện nhân cách. Tác phẩm nhắc nhở chúng em rằng cuộc sống này chỉ thực sự đẹp đẽ khi con người biết sống vì nhau, biết dang rộng vòng tay che chở cho những mảnh đời yếu thế. Hãy để lòng nhân ái luôn là ngọn hải đăng dẫn đường cho mỗi hành động của chúng em, để không một đứa trẻ nào trên thế giới này phải chịu cảnh cô đơn, lạnh giá trong đêm đông.
|

Danh sách bình luận